Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 280
Cập nhật lúc: 18/03/2026 06:06
Lúc đại nạn ập xuống, không phân biệt tuổi tác, bất kể võ công cao thấp, bọn họ đều là những chiến sĩ cuối cùng của Đại Tĩnh.
Mạc Sầu sư thái có thể không xúc động sao?
Nghe vậy, tay Tần Xuyên run lên, làm nước trà đổ cả ra ngoài. Trà làm ướt hết y phục, nhưng ông chẳng buồn lau, vội vàng hỏi: "Vậy còn bây giờ? Chẳng phải sư thái từng nói vận mệnh Đại Tĩnh ít nhất có thể kéo dài ba trăm năm nữa sao? Tướng tinh vẫn còn, vậy sau này liệu bọn trẻ có được bình an không?"
Phái Thiên Sơn thu nhận phần lớn là cô nhi của các tướng sĩ đã hy sinh trên chiến trường vì Đại Tĩnh, trong lòng bọn trẻ đều tràn đầy nhiệt huyết báo thù vệ quốc. Bọn họ là quân cấm vệ của Bệ hạ, nhưng nếu có thể, Tần Xuyên vẫn mong bọn trẻ không phải đi đến bước đầu rơi m.á.u chảy.
Ông biết Mạc Sầu sư thái có thể nhìn thấy tương lai qua giấc mơ, ánh mắt ông nhìn bà tràn đầy mong đợi.
"Kiếp nạn sinh t.ử đã hóa giải, sẽ có trắc trở, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng."
Sự xuất hiện của Tiết Đường đã xoay chuyển vận mệnh của Đại Tĩnh. Trên đường đến đây, Mạc Sầu sư thái cũng đã tính toán, phong thủy của phái Thiên Sơn sẽ ngày càng vượng. Nhưng bà không thể nói hết mọi tin tốt cho Tần Xuyên, kẻo ông lại kiêu ngạo tự mãn.
Gió nhẹ thoảng qua, trong đầu Mạc Sầu sư thái bỗng lóe lên điều gì đó.
Những thắc mắc trước kia của bà cuối cùng đã được giải đáp.
Trước đây, bà luôn không hiểu vì sao trong giấc mơ, các môn phái giang hồ lại bất chấp tất cả mà nhúng tay vào tranh đấu triều đình. Giờ bà đã hiểu, các tướng quân năm xưa nào có ai thực sự cáo quan về quê? Tần Xuyên chẳng qua là đang dùng các môn phái giang hồ để nuôi tư binh cho Tĩnh Khang Đế mà thôi.
Nghe Mạc Sầu sư thái nói vậy, Tần Xuyên cuối cùng cũng yên lòng: "Ta hao tâm tổn trí mời sư thái đến đây, vốn cũng là để nhờ người xem phong thủy và vận mệnh. Giờ bọn trẻ không sao, vậy là tốt rồi."
Ông dừng lại một chút, ngồi thẳng người lên, lúng túng ho khan vài tiếng: "Dạo này ta đang nghĩ... Bà nói xem, phái Thiên Sơn chúng ta không phải chùa miếu, Nga Mi các bà cũng không phải tu viện. Đệ t.ử phái ta có biết bao thanh niên tài tuấn chưa thành thân, mà nữ hiệp phái các người cũng còn lắm người chăn đơn gối chiếc. Liệu hai phái chúng ta có thể tổ chức một buổi kết giao không?"
Nói đến đây, Tần Xuyên vô thức đưa tay chắn trước n.g.ự.c, sẵn sàng phòng bị trước đòn tấn công của Mạc Sầu sư thái.
Hết cách rồi, bà ra tay quá nhanh, vừa nãy ở chân núi ông đã thua chỉ vì chủ quan.
Nhưng không ngờ lần này Mạc Sầu sư thái chẳng những không động thủ, mà còn bấm tay tính toán một lúc, khóe môi hơi cong lên, nói: "Ý kiến hay đấy. Đại hội võ lâm mùa xuân sang năm, phiền chưởng môn Hà Tây đưa theo các đệ t.ử đến tuổi thích hợp, chắc chắn sẽ có những mối nhân duyên tốt đẹp."
Khi lời vừa dứt, bóng dáng của Mạc Sầu sư thái đã biến mất, không để lại chút dấu vết.
Sau khi loan báo tin vui về buổi kết giao, Tần Xuyên cho các đệ t.ử mở tiệc linh đình để chúc mừng, còn bản thân thì bước vào mật thất, tuyên bố bế quan.
Ông lấy thanh kiếm Khinh Hồng trong bọc vải cũ ra, cẩn thận treo lên giá, sau đó men theo đường hầm bí mật, lặng lẽ rời khỏi Thiên Sơn.
So với đám đệ t.ử kia, ông lo lắng về những kẻ dã tâm khó lường ở quê nhà hơn.
Khinh Tâm ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy bản thân mới có tám tuổi, mấy chuyện kết giao này còn xa lắm, vậy nên cũng chẳng hứng thú với việc uống rượu mừng. Cậu lon ton bước đôi chân ngắn, chán chường lang thang đến trước tĩnh thất của sư phụ, ngồi trên bậc thềm, dựng thẳng tai lắng nghe.
Cậu lắng nghe hồi lâu, chắc chắn bên trong không hề có nhịp thở nào.
[Sư phụ lại lén lút xuống núi hẹn hò nữa rồi!]
Cậu phải đi mách với đại sư huynh mới được.
...
Trên đỉnh núi, Mạc Sầu sư thái vận bạch y, kiêu hãnh đứng trong gió.
Bà nhìn về phía kinh thành, đôi mày hơi nhướng lên, nụ cười nơi khóe môi càng thêm rõ rệt.
[Tiết Đường, không ngờ sự xuất hiện của ngươi không chỉ cứu phủ tướng quân và Tần Minh Nguyên, mà còn khiến thế gian này sản sinh hiệu ứng cánh bướm, thiên đạo đang dần trở về quỹ đạo vốn có.]
Bà đã tiết lộ quá nhiều thiên cơ, cần phải bế quan. Trong khoảng thời gian này, mong rằng nàng có thể thuận buồm xuôi gió!
...
Tiết Đường không hề hay biết về hiệu ứng cánh bướm mà bản thân đã tạo ra. Nàng vừa ăn sáng xong, đang chuẩn bị đến sơn trang mới xem xét tình hình.
Thế nhưng, còn chưa kịp rời khỏi Hải Đường Cư, Kim Điêu đã mang theo một bức mật tín của Tần Minh Nguyên, quen thuộc sà xuống viện của nàng.
Ngoài cửa, bốn cái đầu chụm lại, khe khẽ bàn luận.
Tần Minh Thụy: "Đại ca viết thư dồn dập thế này, chắc là để níu kéo đại tẩu, đúng không?"
Tần Minh Thư: "Đại ca vẫn chưa biết đại tẩu muốn rời đi mà."
Tần Minh Nguyệt: "Dù sao đi nữa, nói chuyện nhiều một chút cũng tốt."
Ngọc di nương kéo mạnh Tần Minh Kỳ cũng đang thò đầu hóng chuyện, trách mắng: "Mau về ngay! Nếu còn tiếp tục không có phép tắc rình mò chuyện riêng của đại tẩu các con, ta sẽ…"
Tần Minh Kỳ vội bịt miệng bà ấy, cắt ngang: "Đại ca viết thư cả đêm cho đại tẩu đấy! Mẹ, người xem, ngay cả con chim cũng bay đến sắp kiệt sức rồi. Người không tò mò xem bọn họ đã nói gì à?"
"Khụ khụ khụ."
Ngọc di nương ho nhẹ mấy tiếng, ghé sát Tần Minh Kỳ, hạ giọng đầy tò mò: "Nói gì thế?"
Tần Minh Kỳ nhún vai: "Không biết."
Ngọc di nương: "..."
