Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 304

Cập nhật lúc: 19/03/2026 04:00

Tại điện Thái Hòa, Thái hậu đứng đó, trầm ngâm suy nghĩ một lát.

[Tần Minh Nguyên, năm đó ngươi Bắc chinh Thát Đát, trên đường khải hoàn trở về ta đã không thể lấy mạng ngươi, để cho cả nhà Tiết Đường cứu ngươi. Những ngày trước đây, ngươi lại thoát khỏi cạm bẫy trong Quỷ Vụ Lâm. Hôm nay, có lẽ ông trời cuối cùng cũng mở mắt, muốn lấy mạng của ngươi. Nếu ta không thuận nước đẩy thuyền, chẳng phải là có lỗi với ý trời sao?]

Thái hậu khẽ vuốt tóc mai, mở lời: "Bệ hạ, sao không mời người ở điện Kỳ Niên đến ngắm pháo hoa?"

Trước đó, Thái hậu đã ngăn cản không cho ngài biết tin tức ngoài biển, sau đó lại cản trở hành động của Tư Nguy. Lão yêu bà này chính là không muốn Tần Minh Nguyên sống sót trở về.

Tĩnh Khang Đế ngước nhìn bầu trời đêm, không muốn phải trông thấy khuôn mặt của Thái hậu một chút nào. Ngài sợ rằng nếu nhìn thấy, sẽ không kìm được mà bóp c.h.ế.t bà ta ngay tại chỗ. Nhưng ngài phải nhẫn nhịn, ít nhất là phải đợi Tần Minh Nguyên trở về rồi mới hành động.

Ngài siết c.h.ặ.t nắm tay, âm trầm gật đầu.

Nhận được sự đồng ý của Tĩnh Khang Đế, chẳng mấy chốc văn võ bá quan đã kéo đến đông nghịt.

Thấy đám triều thần của mình hệt như lũ nhà quê mới lên tỉnh, Tĩnh Khang Đế càng thêm bực bội.

Ngài chỉ mải nghiền ngẫm cơn giận trong lòng, không chú ý rằng Giám chính Khâm Thiên Giám đã len lén đến gần Thái hậu.

Thái hậu chẳng nói gì, đột nhiên nhấc chân, đá thẳng vào người ông ta.

Giám chính Khâm Thiên Giám và Thái hậu đã có nhiều năm quen biết, ngầm hiểu lẫn nhau, vừa bị đá, ông ta liền nhào thẳng đến trước mặt Tĩnh Khang Đế, kêu than t.h.ả.m thiết: "Bệ hạ, không thể b.ắ.n! Hôm nay không hợp để cầu phúc, rất không may mắn!"

Thái hậu lại ra hiệu cho đám tông thân.

Đám tông thân bất chấp tất cả, lao thẳng về phía những hộ vệ đang giữ chiết hỏa t.ử, kẻ giật, người dập, miệng không ngừng hô lớn lời của giám chính: "Không may mắn! Không thể b.ắ.n!"

Hiện trường lập tức rối loạn.

Tĩnh Khang Đế: "..."

Cả Phúc Tinh và Tướng Tinh đều đang liều mạng vì giang sơn Đại Tĩnh và lê dân bách tính, vậy mà đám người do Tiên hoàng để lại vẫn còn đang chơi trò cung đấu.

[Lão yêu bà, nhất định phải khiến Đại tướng quân của trẫm c.h.ế.t, Đại Tĩnh diệt vong thì bà mới vui sao?]

Tĩnh Khang Đế không còn kìm nén được cơn giận, lạnh lùng nhìn chằm chằm Thái hậu, lớn tiếng quát: "Thái hậu và các tông thân đều bệnh rồi, Võ Hành, dẫn người đưa bọn họ về, cắt cử người trông coi để họ an dưỡng cho tốt!"

Nhìn dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của ngài, chẳng giống muốn đưa họ về nhà chủ nào, mà hệt như muốn tiễn họ xuống hoàng tuyền.

Một nửa văn võ bá quan sợ đến mức không dám thở mạnh, cố gắng giảm thiểu cảm giác tồn tại của bản thân, chỉ sợ ngoài lệnh cấm túc này, lát nữa sẽ còn có thêm sắc lệnh nào khác.

Nửa còn lại, sau khi nghe Tĩnh Khang Đế nói thì ánh mắt sáng rỡ lên. Bệ hạ muốn giam tông thân ngay trong dịp Tết, đây chính là một nhược điểm tuyệt vời!

Lần đầu tiên trong đời, Thái hậu bị đối xử như thế này, nhất thời kinh sợ đến ngây người. Ngay sau đó, bà ta lập tức dựa vào người Khổng ma ma, tỏ vẻ đau lòng đến mức không thể tự kiềm chế: "Ai gia tuổi già sức yếu, chỉ thích náo nhiệt. Nay ngay cả quyền được xem pháo hoa của ai gia, bệ hạ cũng muốn tước đoạt sao? Ai gia bị giam trong lãnh cung cũng không sao, đã quen rồi. Nhưng đúng vào ngày Tết thế này mà bệ hạ lại giam lỏng tông thân, vậy bách tính trong thiên hạ sẽ nhìn người bằng ánh mắt thế nào? Chính sách trị quốc bằng hiếu đạo mà Tiên hoàng để lại sẽ bị hủy hoại trong tay người mất thôi!"

Dù không ngăn được Tĩnh Khang Đế, bà ta cũng phải tranh thủ thời gian cho Tiểu Vệ, không thể để Tần Minh Nguyên quay về. Nếu không, kế hoạch ngày mai sẽ khó mà tiến hành.

Phe của Thái hậu, bao gồm tông thân hoàng thất và các đại thần, sau khi nhận được ám chỉ từ bà ta liền lần lượt tiến lên khuyên can, hết lời khuyên bảo. Những kẻ rao giảng nhân nghĩa, lễ trí hiếu bắt đầu thao thao bất tuyệt như đã soạn sẵn một bài biểu chương, suýt chút nữa ép Tĩnh Khang Đế phải viết tội kỷ chiếu*.

*Tội kỷ chiếu: Chiếu thư nhận tội, do Hoàng đế ban bố khi phạm sai lầm nghiêm trọng trong việc trị quốc.

Thượng Quan Tấn phóng mắt quét qua một lượt, phát hiện những kẻ tiến lên khuyên răn đều là người nắm trong tay mạch khoáng sản.

Tĩnh Khang Đế không rảnh bận tâm đến việc Thái hậu giở trò đáng thương sẽ dẫn đến hậu quả gì, càng không để ý đến tiếng khóc than hay lời ra tiếng vào của bà ta. Ngài rút phắt thanh trường kiếm bên hông, lạnh giọng quát: "Võ Hành, Thượng Quan Tấn, tiếp tục đốt! Trẫm muốn xem ai dám ngăn nữa!"

"Tuân lệnh!"

Hai người vừa đáp một tiếng, còn chưa kịp xoay người, mặt Thái hậu đã lập tức biến sắc, bước đến trước Tĩnh Khang Đế, kiên quyết nói: "Cho dù ai gia có c.h.ế.t dưới kiếm của bệ hạ, cũng tuyệt đối không để người làm chuyện tổn hại đến xã tắc!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 304: Chương 304 | MonkeyD