Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 310

Cập nhật lúc: 19/03/2026 04:01

Từ khi nhìn thấy ký hiệu cầu cứu SOS, Tiết Đường đã phải cố nén kích động, chỉ mong mau ch.óng gặp lại cố nhân. Nhưng khi nàng thoáng thấy Tần Minh Nguyên cứ đứng đó, ngẩng đầu ngắm trời, một bộ dạng thương xuân bi thu, cảm khái vạn phần, mà vẫn chưa chịu cập bờ, thì không khỏi nghiến răng.

Nàng khẽ vung cờ lệnh, ánh sáng màu cam lập tức nhấp nháy.

[Mau lên, đừng dây dưa nữa!]

Sau khi cảnh báo xong, nàng thu lại cờ lệnh, đồng thời cho người dùng tấm chắn lớn bao phủ dạ minh châu trên hải đăng.

Không thể để lộ ánh sáng thêm nữa, nếu không kẻ địch sẽ lần theo ánh sáng mà tìm đến. Dù vậy, vẫn không thể đảm bảo rằng Thái hậu sẽ không phái người đến phá hủy nơi này. Vì thế, đêm nay nàng quyết định để lại mười cao thủ đại nội, nếu có biến cố, lỡ như phải g.i.ế.c người của Thái hậu, thì bọn họ cũng có thể làm chứng.

Tần Minh Nguyên: "..."

Bầu trời bỗng chốc chìm vào bóng tối.

Người trên thuyền lại được một phen hoảng hốt.

Bởi vì dạ minh châu trên ngọn hải đăng đã tắt, nhưng bờ biển lại sáng lên.

Thuyền chậm rãi tiến vào, lướt qua từng cột đá phát sáng, trên đó có khắc huỳnh quang, đ.á.n.h dấu khoảng cách đến bờ.

Có những ký hiệu này, tất cả thuyền bè đều có thể xác định chính xác vị trí neo đậu và cập bến.

Vừa mới cập bờ, lão Lý đã thấy khí huyết toàn thân sôi trào, nhảy xuống nước.

Ông phải nhìn cho rõ những thứ kỳ diệu tinh xảo này mới được.

Bốp!

Lão Lý còn chưa kịp nhìn rõ, Đằng Xà đã vung đuôi cuộn lấy ông, rồi quăng trở lại boong thuyền.

Quăng xong, nó còn dùng đuôi chọc chọc lão.

[Lão già, bên dưới rất nguy hiểm đấy! Nữ hiệp vì cứu các ngươi mà suýt kiệt sức đến mức hộc m.á.u. Dù ông có muốn tìm c.h.ế.t, cũng phải đợi qua năm mới rồi tính!]

Xương cốt lão Lý đã già, từng trải qua biết bao sóng gió mà vẫn bình yên vô sự, thế mà lúc sắp về tới nhà lại suýt bị con Đằng Xà này quăng thành tàn phế, đau đến mức ông phải kêu t.h.ả.m một tiếng: "Ai da..."

Nhìn thấy con mãng xà khổng lồ, đám ngư dân lập tức hoảng sợ, lùi lại phía sau. Một số người thậm chí còn sợ đến mức chân nhũn ra, không đứng nổi, chỉ có thể vừa lăn vừa bò vào góc.

Tần Minh Nguyên lạnh lùng liếc Đằng Xà một cái, hờ hững hỏi: "Ngươi làm gì ở đây?"

Đằng Xà phản xạ nhanh như gió, lập tức quay ngoắt đầu đi, giả vờ không nhìn thấy Tần Minh Nguyên.

Đáng sợ quá! Sao lại là hắn?

[Ngươi không thấy ta, ngươi không thấy ta...]

Hồi còn ở đấu trường ngầm, chính nam nhân này đã suýt lột da nó đem đi hầm canh rắn!

Trong số những người nữ hiệp cứu về, sao lại có tên Sát Tinh hung bạo này chứ?

Nếu biết trước, nó đã chẳng dại mà chạy đến giúp nữ hiệp đề phòng bất trắc rồi.

Nó đang định chuồn lẹ thì bị Tần Minh Nguyên chặn ngay huyệt bảy tấc bằng một mũi kiếm.

Dù trước kia Tiết Đường đã chế ngự được Đằng Xà, nhưng sau đó nó vẫn quay về Như Ý Lâu, chứng tỏ Tiết Đường chưa thể khiến con súc sinh này hoàn toàn thần phục.

Bây giờ, con Thánh thú xui xẻo này lại xuất hiện ở đây, chẳng lẽ là người của Mặc gia phục kích, định ra tay với bọn họ?

Tần Minh Nguyên nheo mắt đầy nguy hiểm: "Ta hỏi ngươi lần cuối, ngươi làm gì ở đây? Dẫn ta đi gặp chủ nhân của ngươi!"

Đằng Xà run lên bần bật, nghiêm túc nhìn Tần Minh Nguyên, chớp mắt vài cái, suýt nữa thì rơi hai giọt lệ.

[Ta làm gì ở đây à?]

[Chuyện này, chuyện này dài lắm đó!]

[Ngươi vừa thoát c.h.ế.t, thật đáng chúc mừng, chi bằng cứ về nhà ăn cơm rồi ngủ một giấc đã, chuyện gặp chủ nhân của ta để mai hẵng tính được không?]

Nó lén trốn ra ngoài, nếu thật sự bị bắt gặp rồi đưa về gặp chủ nhân, chuyện phải nói chắc còn dài hơn cả mạng nó mất...

Phương bổ khoái và những người theo nàng ta không được chứng kiến cảnh tượng kỳ vĩ ngoài biển, sau khi rời khỏi thành, bọn họ một đường lao thẳng đến bến cảng ban đầu, không dám chậm trễ, ngay khi đến nơi liền lập tức thắp sáng hơn một nghìn chiếc thiên đăng.

Mặc Bạch và Đoàn Cảnh Thần không thấy bóng dáng của Tiết Đường, làm gì còn tâm trạng để ý đến thiên đăng hay gì khác, lập tức dẫn người tiến hành lục soát từng tấc đất.

Những gì bọn họ làm trong đêm nay, tất thảy đều vì Tiết Đường. Nếu nàng không thấy, hoặc không hay biết, thì sao có thể chấp nhận được?

Bọn họ thề rằng nhất định phải tìm ra nàng, để nàng tận mắt chứng kiến những gian khổ mà bọn họ đã trải qua trong đêm nay.

Bỗng nhiên, Đằng Xà lao ra từ sau một tảng đá lớn, chắn trước mặt Mặc Bạch và Đoàn Cảnh Thần.

Mặc Bạch khựng lại, ánh mắt lạnh như băng, trầm giọng hỏi: “Ngươi làm gì ở đây?”

Câu hỏi này giống hệt với những gì Sát Tinh vừa hỏi nó, nếu không biết rõ hai người này là kỳ phùng địch thủ, Đằng Xà còn tưởng bọn họ là huynh đệ cùng một mẹ sinh ra. Nó bĩu môi ấm ức, vội nghiêng người tránh sang một bên, để lộ thân ảnh đứng thẳng trong gió, sát khí bức người.

[Tần Minh Nguyên.]

Vừa nhìn thấy hắn, đồng t.ử của Đoàn Cảnh Thần và Mặc Bạch đều co rút lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 310: Chương 310 | MonkeyD