Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 314

Cập nhật lúc: 19/03/2026 04:01

Dù khả năng của hắn có hạn chế, Thượng Quan Tấn cũng bị che mắt, nhưng tin tức mà phái Nga Mi vốn có quan hệ thân thiết với phủ tướng quân truyền ra hẳn là không thể sai được.

Thế nhưng, người vốn dĩ nên ở Hoa Sơn, tại sao lại xuất hiện ở đây?

Có kẻ cố tình gây nhiễu loạn lộ trình của thuyền viễn dương. Chẳng lẽ kẻ mà Tần Minh Nguyên nhắc đến chính là Vệ thiếu hiệp?

Vệ Quân Bảo nằm rạp trên bờ, hơi thở yếu ớt, như sắp hấp hối.

Mặt nạ của hắn ta đã lạc mất từ lúc nào, toàn thân bị oanh tạc đến mức da thịt rách bươm, chẳng còn bao nhiêu chỗ nguyên vẹn. Lại thêm ngâm nước biển lâu, cả người hắn ta trông t.h.ả.m hại không thể tả.

Có thể thoát c.h.ế.t trong gang tấc, hắn ta đã lấy làm may mắn lắm rồi. Có được kết cục này là nhờ vào khoảnh khắc sinh t.ử, hắn ta đã kéo hai cao thủ đại nội ra chắn trước người mình. Nếu không, e rằng giờ đây hắn ta đã cùng bọn họ xuống hoàng tuyền ngắm cảnh.

Vừa nãy, khi nhìn thấy Mộ Hiển và Phương bổ khoái, hắn ta còn tưởng lần này mình toi rồi. Nhưng ông trời vẫn chưa tuyệt đường sống của hắn ta. Mặc Bạch lại xuất hiện.

Mặc Bạch chưa từng đứng về phe nào trong cuộc tranh đấu chốn triều đình, cũng chưa từng tuyên bố mình thuộc phe Thái hậu.

Khi xưa, cha hắn ta từng cứu mạng cô mẫu của Mặc Bạch, giữa hai người có giao tình tri kỷ, dù cách biệt tuổi tác. Nhất định Mặc Bạch sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

“Cha ta bế quan, cần một loài rắn biển làm t.h.u.ố.c dẫn mới có thể đột phá thành công. Ta vì tìm t.h.u.ố.c dẫn mà bị yêu thú dưới biển đ.á.n.h trọng thương. Mặc gia chủ, mau đưa ta về Hoa Sơn, cha ta còn đang chờ.”

Đã sắp mất mạng đến nơi mà vẫn một lòng lo cho phụ thân, quả nhiên là một kẻ chí hiếu.

Nhưng Mộ Hiển lại cảm thấy, tên này chắc chắn đã làm chuyện xấu, đây là bị trời phạt!

Hắn không thể để lộ cảm xúc, chỉ có thể c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đến khi mùi tanh nồng của m.á.u lan ra trong khoang miệng, hắn mới thả lỏng hàm răng.

Vệ Quân Bảo nói chuyện khẩn thiết chân thành, lại thêm gương mặt vốn mang nét thư sinh trắng trẻo, khiến những người xung quanh không khỏi dâng lên vài phần thương cảm.

Mặc Bạch lập tức lên tiếng: “Ta sẽ đưa ngươi về!”

Đoàn Cảnh Thần quát lớn, ngăn đối phương lại: “Ngươi đừng quên mục đích chuyến đi này!”

Xưa nay Đoàn Cảnh Thần luôn đối nghịch với Mặc Bạch, nếu không phải nhờ phụ thân hắn ta ra mặt hòa giải, thì hai người này căn bản không thể cùng hợp tác điều hành Võ Trường Như Ý.

Kẻ này luôn bị Tĩnh Khang Đế chèn ép, có lẽ đây là cơ hội để kéo hắn về phe Thái hậu. Vệ Quân Bảo cụp mắt xuống, khéo léo giấu đi tia tính toán trong đáy mắt.

Mặc Bạch nhìn Đoàn Cảnh Thần thật sâu, rồi chậm rãi cất giọng: “Ngươi cũng đi cùng đi. Ta lo dọc đường xảy ra bất trắc. Vệ Minh chủ là bằng hữu của ngươi, chẳng lẽ ngươi có thể khoanh tay đứng nhìn?”

Hắn không phải kẻ ngốc. Nơi này không có ai đáng nghi, kẻ mà Tần Minh Nguyên ám chỉ nhất định là Vệ Quân Bảo.

Vậy thì càng nên đưa hắn ta về Hoa Sơn, thuận tiện điều tra xem năm đó hắn ta và Vệ Minh chủ có thực sự lừa gạt mình hay không.

Hắn và Vệ Minh chủ thực sự có giao tình, nhưng hắn còn có nguyên tắc của riêng mình.

Bỗng nhiên, đồng t.ử hắn co rút lại.

Tần Minh Nguyên để hắn và Đoàn Cảnh Thần xử lý chuyện này, thay vì giao cho tâm phúc của phủ tướng quân.

Chẳng lẽ, Tần Minh Nguyên đã biết chính Vệ Quân Bảo là kẻ đứng sau?

Làm vậy, chẳng phải là muốn lợi dụng quan hệ giữa bọn họ và Vệ Minh chủ để tiếp tục điều tra hay sao?

“Được! Nể mặt Vệ Minh chủ, bổn gia chủ sẽ không tranh cãi với tên họ Mặc nhà ngươi nữa. Cùng đi thì cùng đi.”

Đoàn Cảnh Thần cũng lập tức bừng tỉnh, hiểu ra vấn đề mấu chốt.

Hắn là kẻ biết tiến biết lùi, vì đại cục có thể nhẫn nhịn hợp tác với kẻ mình chán ghét là Mặc Bạch, thì tất nhiên cũng có thể giúp tên đối thủ không đội trời chung Tần Minh Nguyên điều tra vụ án này.

Huống hồ, chuyện của nhà họ Vệ còn có liên quan đến Tiết Đường.

...

Tần Minh Nguyên trở về sơn trang, đi ngang qua khu mộ địa, phát hiện hài cốt của những tướng sĩ hy sinh đã được an táng đàng hoàng.

Trước mỗi ngôi mộ mới đắp đều có một đống tro giấy tiền vàng mã đã cháy hết, trên nấm mộ còn dán một lá bùa chú.

Những lá bùa được vẽ bằng loại mực đặc biệt, trong màn đêm tỏa ra ánh sáng lập lòe màu vàng xanh.

Tần Minh Nguyên: “...”

Hắn biết Tiết Đường có bản lĩnh giống Mạc Sầu sư thái, đoán rằng nàng đang làm phép dẫn hồn hoặc an hồn.

Nhưng cảnh tượng này vẫn dễ khiến người ta sởn tóc gáy.

Nếu có ai vô tình trông thấy, e rằng sẽ bị dọa c.h.ế.t khiếp!

Nhưng nghĩ lại...

Mấy ngày tết nhất, hẳn cũng chẳng có ai lui tới nơi này.

Nếu thật sự có kẻ nào mò đến, bị dọa c.h.ế.t cũng tốt, đỡ tốn công hắn phải ra tay.

Hài lòng gật đầu, hắn lại cung kính bái lạy trước phần mộ ba lần, rồi mới xoay người rời đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 314: Chương 314 | MonkeyD