Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 318
Cập nhật lúc: 19/03/2026 04:02
Kinh Triệu Phủ.
Thượng Quan Tấn nhìn một hàng cáng đặt dưới đất, trên đó là những thân thể được phủ vải trắng, mày ông ta nhíu c.h.ặ.t, trầm giọng hỏi Tư Nguy: "Chuyện này là sao?"
Tim ông ta rất căng thẳng, hoàn toàn không muốn nghe thêm tin xấu nào cả, nhất là nếu chỉ vì hành động đề phòng hỏa hoạn của ông ta mà khiến thuyền không thể cập bờ kịp thời, ông ta biết ăn nói thế nào với phủ tướng quân và Bệ hạ đây?
Nhưng nếu làm lại một lần nữa, ông ta vẫn sẽ lựa chọn bảo vệ bệ hạ trước tiên.
Từ xưa đến nay, trung nghĩa vốn khó vẹn toàn!
Nếu Tần Kiêu thật sự gặp chuyện, thì mạng này của ông ta cứ để phủ tướng quân định đoạt đi.
Tư Nguy nhìn thoáng qua những người trong phòng, không nói gì thêm mà chỉ ra hiệu cho Thượng Quan Tấn đi sang gian bên cạnh.
Hai người trao đổi rất lâu.
Khi bước ra ngoài, sắc mặt Thượng Quan Tấn càng thêm nặng nề, ánh mắt ông ta trầm hẳn xuống, ngoắc tay gọi Mặc Bạch và Đoàn Cảnh Thần ra sân, hạ giọng căn dặn: "Hai người ở lại canh giữ qua giao thừa rồi hẵng khởi hành. Thi thể tạm thời đặt ở đây, sáng mai xuất phát nhớ dẫn theo nhiều thị vệ và ám vệ hơn."
Nói xong, ông ta lần lượt chỉ vào những thân tín bên cạnh mình, thuộc hạ của Tư Nguy, và cả đám ám vệ của phủ tướng quân phía sau Mặc Bạch.
Mặc Bạch và Đoàn Cảnh Thần lập tức hiểu ra.
Thì ra bọn họ muốn nhân cơ hội này giăng một mẻ lưới lớn, thẳng tiến Hoa Sơn, bắt trọn ổ địch!
Trước khi rời khỏi Kinh Triệu Phủ, cả hai đều lặng lẽ liếc nhìn những t.h.i t.h.ể trên mặt đất.
Nghe Tư Nguy nói, kẻ địch lần này liên thủ ra tay, phái đến mấy trăm người để mai phục Tần Minh Nguyên, vậy mà cuối cùng chỉ còn sót lại hai mươi mấy mạng.
...
Mặc Bạch đã nghe Đằng Xà báo lại, Tần Minh Nguyên rời khỏi bến tàu không phải chỉ để tìm hắn, mà dọc đường đi không hề rảnh tay.
Hễ nhìn thấy ám vệ, hộ vệ hay t.ử sĩ của gia tộc khác ẩn nấp ở ven biển, hắn đều hạ lệnh g.i.ế.c sạch, ngay cả bồ câu đưa tin cũng không buông tha, thà g.i.ế.c lầm còn hơn bỏ sót.
Có vài tên t.ử sĩ định quay về báo tin, kết quả là Tần Minh Nguyên đuổi đến tận ngoài cổng thành, g.i.ế.c không chừa một ai.
Mặc Bạch thật sự không hiểu, đi đường xa như vậy, rốt cuộc Tần Minh Nguyên lấy đâu ra sức lực mà tiêu diệt từng đó người nữa?
Giữa đường, Mặc Bạch nhận được tin Mặc Nhiên đã trở về nhà.
Một chuyện lớn như vậy xảy ra, Mặc Nhiên nhất định là quay về để thăm dò tin tức.
Dù là vì Bùi gia hay vì hậu cung, nàng ta đã khiến hắn hoàn toàn thất vọng.
Hắn không về nhà, mà đi thẳng đến Như Ý Lâu, nhốt mình trong phòng, giả vờ uống say bí tỉ, từ chối gặp bất kỳ ai.
Mặc gia đang ở trong tình thế khó xử như vậy, liệu có thể hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Thái hậu, giành được lòng tin tuyệt đối của Bệ hạ hay không, tất cả đều phụ thuộc vào hành động lần này của hắn.
Vì sự tồn vong của gia tộc, người muội muội kia, hắn nhất định phải từ bỏ!
...
Đoàn Cảnh Thần không có Đằng Xà, nhưng hắn hiểu rõ Tần Minh Nguyên. Không cần nghĩ hắn cũng biết, mấy trăm kẻ địch bị Tần Minh Nguyên tiêu diệt, không bị ném xuống biển làm mồi cho cá thì cũng bị c.h.ặ.t thành từng mảnh để nuôi sói.
Bởi vì năm năm trước ở Bắc Cảnh, hắn đã có vinh hạnh được chứng kiến thủ đoạn của Diêm La mặt ngọc. Sự thật chứng minh, danh hiệu "Diêm La" của Tần Minh Nguyên chưa bao giờ là hư danh.
Hắn và Tần Minh Nguyên trở mặt với nhau cũng từ năm đó. Khi ấy, Bắc Cảnh gặp thiên tai, trời đổ tuyết lớn, Tần Minh Nguyên nhờ hắn đưa một thương binh về kinh, nhưng hắn không đồng ý.
Thực ra, không phải hắn không muốn giúp, mà là đã nói rõ sẽ tìm một đại phu đi cùng. Thế nhưng Tần Minh Nguyên nhất quyết không chịu, cứ khăng khăng giấu người trên xe. Mà hắn thì đang dẫn theo một đoàn thương đội, nếu chẳng may binh lính kia c.h.ế.t trên xe của Đoàn gia, hắn có trăm cái miệng cũng khó lòng giải thích.
Sau này hắn mới biết, người mà Tần Minh Nguyên muốn giấu căn bản không phải thương binh, mà chính là Tần Minh Nguyên.
Hắn không đồng ý, thế nên Tần Minh Nguyên mới tìm đến nhà Tiết Đường, từ đó xảy ra chuyện Tiết gia mượn ân báo oán.
Hắn cảm thấy Tần Minh Nguyên bị như vậy là đáng đời.
Tần Minh Nguyên tức giận, hắn cũng giận không kém! Vì cớ gì Tần Minh Nguyên không thể nói rõ ràng với hắn? Dù trước đó quan hệ giữa hai người cũng không tốt lắm, nhưng trước chuyện đại nghĩa, hắn vẫn có thể phân biệt rạch ròi.
Còn nguyên nhân khiến hắn không ưa Tần Minh Nguyên, chính là vì kẻ kia tự cao tự đại, cậy mình có võ công cao cường mà ngông cuồng, thậm chí khi hắn mang thánh chỉ của bệ hạ đến bàn chuyện hợp tác, Tần Minh Nguyên còn chẳng buồn cho hắn vào cửa. Từ đó về sau, hễ nhìn thấy Tần Minh Nguyên, hắn chỉ hận không thể c.ắ.n c.h.ế.t người ta.
Nếu Tần Minh Nguyên có được nửa phần độ lượng của Tiết Đường, hai người bọn họ đã không đến mức đối địch như hôm nay.
Vì nghĩ quá nhiều, ngay cả khi đã nằm xuống giường, Đoàn Cảnh Thần vẫn tức giận đến mức không sao ngủ được.
Không biết là do tâm linh tương thông hay vì bây giờ đã biết nhìn sắc mặt người khác, Đoàn Cảnh Sơ bỗng có linh cảm rằng đại ca mình đã gặp chuyện lớn.
Tối nay, hắn ta rất biết điều, không chỉ không quấy rầy ca ca, mà còn tự mình sắp xếp nhân thủ canh gác tuần đêm, lo liệu đâu vào đấy, không để Đoàn Cảnh Thần phải bận tâm. Ngay cả khi Đoàn lão phu nhân sai người đến gọi Đoạn Cảnh Thần qua hỏi chuyện, hắn ta cũng đích thân đứng ra ngăn cản.
