Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 334
Cập nhật lúc: 20/03/2026 05:15
Ngài hận Tiên hoàng, nhưng ngài nhất định phải hoá giải cơn giận dữ của quần thần đối với Tiên hoàng và Hoàng thất. Ngài phải bảo vệ danh dự cuối cùng của hoàng gia, nếu không, Đại Tĩnh sẽ nguy khốn.
Ngài vẫn giữ mọi người lại trong điện Thái Hòa là để hoàn toàn vạch trần mọi tội lỗi của Thái hậu trước mặt số ít hoàng thân đại thần còn sống sót.
Tay chân Thái hậu bị trói c.h.ặ.t, ngồi bệt trên sàn, lặng lẽ nhìn ngự y đang cuống quýt cứu chữa cho những kẻ thất thần, sợ hãi đến mức không cách nào gọi tỉnh nổi, không khỏi cười lạnh.
[Một đám vô dụng!]
"Người đâu, áp giải xuống, trẫm sẽ đích thân thẩm vấn!"
Lần này, Tĩnh Khang Đế đã khôn ngoan hơn, biết dừng lại đúng lúc, không để Thái hậu có cơ hội tiếp tục giở trò giả vờ yếu đuối.
Ngài ngồi trong một tòa thiên điện, nói là thiên điện, nhưng thực chất chỉ là nơi chứa tạp vật.
Bên ngoài cửa, Võ Hành và cấm quân canh giữ, bên trong, Lý công công và ám vệ đứng sẵn.
Tĩnh Khang Đế phất tay với Lý công công.
Lý công công hiểu ý, tiến lên, đá mạnh một cú vào người Thái hậu: "Nói! Khai hết mọi chuyện từ đầu đến cuối cho Bệ hạ!"
Mặt Thái hậu lạnh như băng, bà ta nghiến c.h.ặ.t răng, không rên lấy một tiếng.
Ánh mắt Tĩnh Khang Đế còn lạnh hơn cả gió rét mùa đông: "Có cốt khí đấy! Nhưng dù gì bà cũng là Thái hậu, nếu khai thật, trẫm sẽ suy xét cho bà một cái c.h.ế.t có thể diện, nếu không, có lẽ bà sẽ c.h.ế.t không toàn thây."
Thái hậu hừ lạnh: "Ai gia nói, ngươi sẽ tin sao?"
"Còn phải xem bà nói gì."
Ban đầu, ngài định dùng cách tàn nhẫn để ép cung, cho Thái hậu uống chút d.ư.ợ.c liệu khiến bà ta ngoan ngoãn khai báo. Nhưng hành động của bà ta quá tà môn, để tránh phản tác dụng, ngài quyết định dùng phương pháp t.r.a t.ấ.n thông thường.
Đã lâu rồi ngài chưa đích thân dùng hình. Ngài nhắm mắt, hít sâu một hơi, suy nghĩ một lát, rồi hỏi: "Bà muốn đ.á.n.h gãy xương chân trước, hay muốn bị làm thành nhân côn* ngay lập tức?"
*Nhân côn: Một hình phạt tàn khốc trong lịch sử, biến nạn nhân thành một cái "thùng" sống, không tay không chân, chỉ còn lại thân thể.
Thái hậu lạnh lùng đáp: "Ai gia muốn gặp Tần Minh Nguyên và Tiết Đường, bảo bọn họ đến đây, ai gia sẽ nói. Còn nữa, đừng đưa đến một kẻ nửa sống nửa c.h.ế.t để qua mắt ai gia, ai gia tận mắt nhìn thấy, cấm quân ném than hồng và tiểu thái giám kia chính là bọn họ giả trang."
Lão yêu bà này quả nhiên có bản lĩnh. Ngài còn chưa nhìn ra Tần Minh Nguyên và Tiết Đường đã cải trang thành ai, vậy mà bà ta lại nhận ra.
Ban đầu ngài thoáng kinh ngạc, sau đó lại tức đến bật cười: "Bà còn dám ra điều kiện?"
Lời vừa dứt, ngài mới nhận ra mình đã mắc bẫy.
Thái hậu chưa từng gặp Tiết Đường, ngay cả gương mặt thật của nàng cũng chưa từng thấy, càng không thể nào nhận ra nàng khi đã dịch dung...
Thái hậu thu hết thần sắc của Tĩnh Khang Đế vào trong mắt, lạnh nhạt nói: "Ai gia chỉ có một điều kiện này thôi. Dù ngươi có dùng đủ mọi hình phạt tàn khốc để g.i.ế.c ta cũng không thể lấy được chân tướng. Hơn nữa, các ngươi cũng không còn thời gian để lãng phí nữa, vì Huy nhi của ai gia sắp đến rồi. Đến lúc đó, nếu nó biết ai gia bị bệ hạ đối đãi như thế này, tám vạn đại quân sẽ hành động ra sao, e rằng không ai có thể đoán trước được. Quyết định thế nào, tất cả đều tùy vào bệ hạ."
Bà ta biết, Thái t.ử chưa hoàn thành nhiệm vụ Tĩnh Khang Đế giao phó, chưa kiểm soát được tám vạn đại quân ở Đông bộ. Giờ đây, binh phù vẫn còn nằm trong tay Ly Huy. Đó chính là điểm mấu chốt để bà ta nắm thế chủ động.
Không chỉ đưa ra điều kiện, bà ta còn hoàn toàn không có dáng vẻ của một tù nhân, vẫn giữ giọng điệu cao cao tại thượng. Tĩnh Khang Đế thậm chí có chút khâm phục bà ta.
Ngài đã không còn kiên nhẫn nữa, đứng dậy rời đi.
"Ta biết Tần lão tướng quân và Mộ tướng quân c.h.ế.t như thế nào."
Thái hậu chậm rãi lên tiếng.
Tĩnh Khang Đế dừng bước.
Thái hậu nói tiếp: "Ta chỉ muốn nhân tiện nói cho bọn họ sự thật, tránh để các ngươi cứ hỏi đi hỏi lại, rất phiền phức."
"Được!"
Ngài lạnh lùng đáp một chữ, rồi sải bước rời khỏi thiên điện.
Chỉ mấy câu ngắn ngủi, Thái hậu đã giăng ra một trận mê hồn, sao Tĩnh Khang Đế có thể không nhận ra? Nhưng ngài thật sự không có thời gian dây dưa với một nữ nhân.
Thôi thì để Hoàng hậu đến đây, dùng lửa nhỏ từ từ sấy khô cái loại "trà xanh" này vậy!
[Chuyện gặp Tiết Đường?]
[Không đời nào.]
Tâm cơ Thái hậu khó lường, ngài tuyệt đối không để Phúc Tinh rơi vào nguy hiểm.
Còn về một kẻ như Ly Huy...
"A!"
Vừa bước ra khỏi cửa, dòng suy nghĩ của ngài đã bị tiếng hét ch.ói tai của Lý công công cắt ngang.
Tĩnh Khang Đế vốn định quát mắng vài câu, nhưng khi thấy những con trùng rơi ra từ giày của Lý công công, động tác của ngài còn nhanh hơn lời nói. Trong chớp mắt, ngài lách mình nấp sau lưng cấm quân.
[Cổ trùng!]
Cuối cùng ngài cũng hiểu vì sao lúc nãy Lý công công đá Thái hậu một cú mà bà ta chẳng kêu lấy một tiếng, thì ra là lặng lẽ ra tay hạ độc!
May mà ngài vẫn luôn giữ khoảng cách với ả độc phụ đó.
Võ Hành tiến lên, nhìn chằm chằm vào chân của Lý công công, khó hiểu nói: "Lúc cấm quân bắt Thái hậu đã lục soát người rồi mà..."
Lý công công sau một hồi giãy giụa cuối cùng cũng cởi được giày ra, ném thẳng đến trước mặt Võ Hành.
