Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 336

Cập nhật lúc: 20/03/2026 05:15

“Võ Vân Cẩm!”

Thái hậu phẫn nộ gào lên: “Di chiếu của Tiên hoàng là thật! Bởi vì khi thân thể ông ta ngày một suy yếu, ông ta nghi ngờ chính bệ hạ đã ra tay. Ông ta nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, cầu xin ta nhất định phải giúp ông ta hoàn thành tâm nguyện cuối cùng, còn nói rằng chuyện ông ta hại c.h.ế.t con ta chỉ là sự cố, rằng trong lòng ông ta chỉ có mình ta. Ông ta nói chỉ khi giao giang sơn Lý thị cho ta, ông ta mới có thể yên tâm nhắm mắt. Tiên hoàng quả thực là kẻ vô tâm, ai gia hận ông ta, nhưng khi ấy ai gia ở trong hậu cung quá mức nhàm chán, nên mới đồng ý với di nguyện của ông ta. Ai gia cũng muốn cho thiên hạ thấy, ai gia mới là người có năng lực nhất. So với ai gia, nam nhân Lý thị không xứng cầm quyền thiên hạ.”

Thật không biết đôi cẩu nam nữ, à không, Tiên hoàng và Ly Mộng có bộ não kiểu gì nữa. Hoàng hậu thực sự không muốn nghe thêm, lắc lắc đầu: “Vậy là các ngươi không chỉ cấu kết làm xằng làm bậy, lợi dụng lẫn nhau, mà còn không tha cho người khác. Đến nước này rồi, bà vẫn không quên tự tô vẽ dã tâm của mình sao?”

“Ai gia không sai! Nam nhân Lý thị không có kẻ nào tốt đẹp! Ngươi tốt nhất cũng đừng tin bệ hạ, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ đi vào vết xe đổ của ai gia!”

Nghe vậy, sắc mặt Cấm quân cuối cùng cũng thay đổi. Hắn trầm mặt, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hít sâu một hơi.

Thái hậu giơ đôi tay bị trói, khó khăn chỉ vào vạt áo mình, giọng điệu hết sức dụ hoặc: “Tin ta đi, chỉ có kiểm soát được thần trí của nam nhân trong tay, mới không bị phản bội.”

Hoàng hậu nhìn bà ta, ánh mắt không khỏi mang theo sự thương hại, phất tay nói: “Lý công công, đến xem thử đi.”

Lý công công kéo vạt áo của bà ta, lấy được một bọc vải nhỏ rồi từ từ mở ra.

Không ngoài dự đoán, bên trong bọc vải là vài con sâu xanh.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, những con sâu đó liền khô héo, vàng vọt.

Hy vọng cuối cùng của Thái hậu hoàn toàn sụp đổ, bà ta giận dữ thét lên: "Không thể nào. Võ Vân Cẩm, ngươi biết tà thuật! Đường đường là Hoàng hậu mà lại biết tà thuật, ngươi sớm muộn gì cũng bị phế truất!"

Cấm quân lập tức giật mặt nạ dịch dung xuống, bĩu môi chán ghét: "Trẫm còn tưởng bà có thủ đoạn gì ghê gớm lắm, hóa ra chỉ có mấy con sâu khô này? Bà định dọa ai đây? Còn đòi phế hậu? Bà còn chưa xuống địa ngục, trẫm bị mù cũng chẳng có thời gian đi gây chuyện với người khác. Huống hồ, Hoàng hậu của trẫm rất tốt!"

Tĩnh Khang Đế biết rằng sẽ không moi thêm được điều gì có giá trị từ miệng Thái hậu nữa. Ngài không muốn phí lời, liếc mắt ra hiệu cho Lý công công.

Lý công công lấy ra hai bình sứ nhỏ, một bình là "thuốc nghe lời," một bình là t.h.u.ố.c độc. Ông ta cẩn thận phân biệt một chút, sau đó cầm bình "thuốc nghe lời" đi đến trước mặt Thái hậu.

Không biết Thái hậu lấy đâu ra sức lực, không những giãy thoát khỏi dây trói trên tay mà còn đập văng mấy bình t.h.u.ố.c đi. Không đợi mọi người kịp phản ứng, bà ta đã giật lấy bình t.h.u.ố.c độc rồi uống ngay, như một con gấu đen vội vã tranh giành mật ong hảo hạng, vô cùng gấp gáp.

Tĩnh Khang Đế, Hoàng hậu, Lý công công, Thượng Quan Tấn vừa mới tháo mặt nạ dịch dung: "!"

Thái hậu nằm trên mặt đất, phun ra từng ngụm m.á.u đen. Không nhìn thấy Tần Minh Nguyên, trong mắt bà ta thoáng hiện vẻ không cam lòng, nhưng điều bà ta quan tâm hơn là thuật dịch dung. Nhìn kỹ gương mặt của Thượng Quan Tấn, giữ lại hơi thở cuối cùng, bà ta chậm rãi dời ánh mắt sang Tĩnh Khang Đế, nở nụ cười tà dị: "Ai gia sẽ quay lại tìm ngươi! Chờ ta đi!"

[Chờ cái quái gì mà chờ?]

Tĩnh Khang Đế không thèm nhìn Thái hậu thêm một lần, cùng Hoàng hậu sải bước rời khỏi thiên điện.

...

Trong điện Kỳ Niên, "Thái hậu" đang trò chuyện vui vẻ cùng Thái t.ử và Ly Huy.

Mặc Nhiên ngồi bên cạnh "Thái hậu," cảm giác như đang ngồi trên đống lửa.

Bỗng nhiên, Ly Huy ôm n.g.ự.c, cơ thể không tự chủ được mà run lên dữ dội, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán.

Hắn ta đột ngột ngẩng đầu, nhìn về phía chủ vị.

Cô mẫu của hắn ta vẫn giữ nguyên vẻ mặt hiền từ, cao quý trang nhã, ngay cả nụ cười cũng không khác trước đây, ẩn giấu nỗi cay đắng mà người ngoài khó có thể nhận ra.

Nhưng trong người hắn ta có cổ trùng, cảm giác của hắn ta không thể sai.

[Cô mẫu thật sự đã gặp chuyện rồi...]

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên giọng hô to của thái giám: "Bệ hạ giá lâm! Hoàng hậu nương nương giá lâm!"

Ly Huy lập tức kiềm chế cảm xúc, cùng Thái t.ử và Mặc Nhiên đứng dậy nghênh đón thánh giá.

Thái t.ử thực sự vui mừng từ tận đáy lòng.

Phụ hoàng không những không trách phạt y tự ý hành động, mà còn thông cảm cho bọn họ phải lặn lội đường xa giữa trời đông, sắp xếp để Tư Thủ phụ đón tiếp họ ngay tại cửa cung. Hơn nữa, còn chu đáo chuẩn bị canh sâm cho Ly Huy và các tướng sĩ.

Thái hậu thậm chí còn cầu xin bệ hạ ban ân, đặc biệt cho phép năm trăm binh sĩ tinh nhuệ của Đông Bộ vào điện Kỳ Niên xem kịch đón năm mới.

Đây là vinh hạnh chưa từng có!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.