Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 351
Cập nhật lúc: 21/03/2026 07:00
Bên ngoài trời bắt đầu lất phất mưa, nghe tiếng rơi tí tách, ánh mắt Tư Nguy chậm rãi quét qua tay trái của Tần Minh Nguyên.
[Tiểu t.ử này, giấu bài rồi!]
Bị bắt quả tang gian lận, nhưng Tần Minh Nguyên chẳng có chút tự giác nào, hắn bỗng quay sang Tư Nguy, thản nhiên hỏi: "Ta thực sự không biết chơi, ngươi có muốn vào chơi một ván không?"
Nhìn ánh mắt hắn, Tư Nguy nhận ra một tia uy h.i.ế.p, liền vội vã cúi đầu, bưng chén canh giải rượu lên, mắt hơi lim dim: "Không, ta thấy hơi ch.óng mặt."
Tư lão thái quân không tin chuyện ma quỷ, từ bỏ ý định nhường bài cho Tiết Đường, dốc toàn lực đối đầu với Tần Minh Nguyên, nhưng sau hai ván, bà vẫn thua t.h.ả.m hại.
Vài ván tiếp đó, cuối cùng Tiết Đường cũng nắm được một chút quy luật.
Tư Phương Vân thì đã héo rũ trên ghế, chẳng còn chút sinh khí, chỉ hận không thể ngửa mặt lên trời mà gào thét.
[Võ Uy Vương ăn gì mà lớn vậy?]
[Có thứ gì mà hắn không biết làm không?]
Trước khi rời đi, Tư lão thái quân đặc biệt gọi riêng Tần Minh Nguyên vào thư phòng, mặt đen lại, nghiêm giọng chất vấn: "Dù ngươi có ngốc đến đâu cũng phải hiểu ý bọn ta chứ? Sao không thể nhường nha đầu Tiết Đường một chút? Ngươi còn định vin vào cái cớ “không gần nữ sắc” để lạnh nhạt với con bé đến bao giờ?"
Đến khi Tần Minh Nguyên lên xe ngựa, lời hắn nói vẫn còn vang vọng bên tai Tư lão thái quân.
"Giang hồ, triều đình lẫn lòng dạ người trong hậu trạch còn hiểm ác hơn cả đám lưu manh đầu đường xó chợ. Trước đây nàng quá yếu đuối, yếu đến mức chẳng ai để mắt tới, cũng không có kẻ thù. Nhưng bây giờ, nàng như một con chim ưng biển sớm muộn gì cũng sẽ tung cánh bay cao khắp chín tầng trời. Nếu muốn vươn xa, nàng ấy không thể có những nhược điểm quá rõ ràng, dù chỉ là trong chuyện nhỏ như đ.á.n.h bài. Không phải ta lạnh nhạt với nàng, cũng không phải ta không nhường nàng, mà chỉ muốn nàng lộ ra điểm yếu, từ đó kịp thời điều chỉnh và cải thiện. Không cần thập toàn thập mĩ, nhưng ít nhất, khi ta không ở bên, nàng vẫn có thể xoay sở tốt..."
...
Theo lệ thường Rằm tháng Giêng sẽ có hội hoa đăng, nhưng năm nay Tĩnh Khang Đế hạ lệnh hủy bỏ, hơn nữa từ mùng Một đã ban lệnh giới nghiêm.
Dân chúng không dám dị nghị, chỉ cho rằng vì ban thưởng cho Ly Huy, quốc khố đã bị Thái hậu vét sạch, khiến Tĩnh Khang Đế không vui, nên đành cam chịu đóng cửa ở nhà tự tìm trò giải khuây.
Cơn mưa nhanh ch.óng tạnh hẳn, màn đêm càng trở nên tĩnh lặng, nhiệt độ cũng lạnh hơn.
Xe ngựa sớm đã về đến phủ tướng quân.
Sau khi xuống xe, Tần Minh Nguyên thản nhiên đưa tay ra.
Tiết Đường vén rèm xe, liền thấy một cánh tay rắn rỏi chặn ngay trước mặt. Nàng chỉ nhàn nhạt lướt mắt qua, rồi ưu nhã bước xuống bằng ghế nhỏ.
Chắc chắn xuất thân trước đây của nàng không tầm thường, nếu không thì không thể dưỡng thành phong thái như vậy.
Ý nghĩ này nhanh ch.óng lướt qua đầu Tần Minh Nguyên, hắn lập tức kìm lại tâm tư, rút tay về, sải bước theo sau nàng.
Biển hiệu mới của phủ Võ Uy Vương vừa được làm xong, Tần quản gia đang sai hạ nhân thay thế.
Nhìn thấy cảnh này, lão quản gia lặng lẽ nở một nụ cười mãn nguyện.
Quả nhiên, qua một năm, thêm một tuổi, Vương gia cuối cùng cũng biết quan tâm đến Vương phi rồi.
...
Sự thật chứng minh, Tiết Đường đã đ.á.n.h giá quá cao kỹ thuật ủ rượu của Đại Tĩnh.
Không chỉ có hương vị của “Vô lo vô nghĩ” đã đi đúng hướng mà nồng độ của rượu cũng không hề thấp. Men say từ từ ngấm vào rồi khiến người ta chếnh choáng.
Khi tỉnh lại, đầu nàng vẫn còn hơi nhức.
Nàng chậm rãi ngồi dậy, xoa huyệt thái dương để làm dịu cơn đau, cố gắng để não bộ nhanh ch.óng tiến vào trạng thái làm việc, nhưng...
Hai giá đỡ cửu đăng, mười tám ngọn nến chiếu rọi khắp căn phòng sáng như ban ngày.
Tần Minh Nguyên ngồi trước bàn, thành thạo c.ắ.n đứt một sợi chỉ?
Tiết Đường: "..."
[Nhất định là ảo giác!]
Nàng dụi dụi mắt, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn không thay đổi, đồng thời nàng còn nghe thấy giọng của Tần Minh Nguyên.
"Đã tỉnh rồi!"
Hắn gấp bộ hoa phục màu đen trong tay lại, đặt cùng một túi trân châu trong bọc hành lý, rồi nói vọng ra bên ngoài: "Lục Nhụy, đi mang canh giải rượu vào."
"Nàng đợt một lát rồi uống, Ngọc di nương chuẩn bị đấy, ta thấy uống cũng được."
Nói xong, hắn vung tay áo, dập tắt nến, cầm bọc hành lý, đẩy cửa, bước ra ngoài. Một loạt động tác gọn gàng liền mạch.
Cửa vừa mở ra, ánh hừng đông chiếu lên khung cửa, hơi lạnh buổi sớm cũng ùa vào, khiến Tiết Đường tỉnh hẳn.
Lúc này nàng mới chắc chắn mình không hề gặp ảo giác.
Nhưng Tần Minh Nguyên làm sao vậy?
Uống “Vô lo vô nghĩ” xong để lại di chứng?
Lục Nhụy bưng canh giải rượu vào, đồng thời mang theo một tin tức: "Khang Vương phi thay Mặc Nhiên tiếp quản việc quyên góp năm nay, nàng ấy đã dời thời gian trở lại ngày mùng hai tháng hai, đồng thời gửi thiệp mời mới cho phu nhân."
Lục Nhụy cứ tưởng chủ t.ử nhà mình sẽ không vui, nhưng ngoài dự đoán, Tiết Đường lại chẳng có biểu cảm gì, chỉ nhận lấy bát canh, uống cạn trong một hơi.
