Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 362
Cập nhật lúc: 21/03/2026 07:02
Phủ Võ Uy Vương.
Tần Minh Nguyên đứng trước cửa sổ, hai tay chắp sau lưng, nhìn ánh bình minh xuyên qua tầng mây, phủ lên mặt đất một sắc vàng ấm áp. Nghe xong lời của Tư Nguy, đồng t.ử hắn khẽ co lại: "Bệ hạ thực sự đã quyết định rồi sao?"
Tư Nguy nhấp một ngụm trà, đặt chén xuống, nhàn nhạt đáp: "Lần này là thật."
Tần Minh Nguyên trầm ngâm: "Tính ra, Hải Uy Vương cũng sắp vào kinh rồi. Ngươi có cách đối phó chưa?"
Nếu Thái t.ử là kẻ lòng dạ độc ác, ham mê quyền thế, có lẽ bệ hạ đã sớm ra tay khiến y đột t.ử. Nhưng sai lầm của Thái t.ử lại bắt nguồn từ bản tính thuần hậu, nếu xử lý không khéo, rất có thể hắn và Tần Kiêu sẽ bị gán cho tội danh kết bè kết phái, nhiễu loạn triều chính.
Tư Nguy lắc đầu: "Ta sẽ tìm cách khiến Thái t.ử chủ động nhường ngôi."
Tần Minh Nguyên gật đầu: "Như vậy sẽ tốt cho tất cả."
Lúc này, bên ngoài vang lên giọng của Tần quản gia: "Vương gia, canh đã hầm xong, có thể mang vào không?"
"Được!"
Cửa phòng mở ra, một mùi hương đậm đà ngay lập tức lan tỏa khắp gian phòng.
Tần quản gia đặt khay lên bàn, cười nói: "Tư đại nhân cũng chưa dùng bữa sáng nhỉ? Hay là cùng ăn luôn đi!"
Hương thơm quả thực rất hấp dẫn.
Nhưng khi thấy quản gia múc ra một chén canh ba ba, ánh mắt Tư Nguy lập tức hướng về phía Tần Minh Nguyên, cẩn thận đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới.
Tần Minh Nguyên không để ý đến vẻ mặt kỳ lạ của hắn, nhưng Tần quản gia thì thấy rõ, thậm chí còn lập tức hiểu ra.
Trong lòng ông thầm phiên dịch: "Không giống dáng vẻ bị rút cạn sức lực, nhưng sao mới sáng sớm đã tẩm bổ thế này?"
Tần Minh Nguyên ngồi xuống đối diện Tư Nguy, nghi hoặc nhìn hắn: "Sao vậy?"
Tư Nguy ho khẽ: "Không có gì."
Vô tình, hắn liếc thấy con Kim Điêu trên cây, ánh mắt hơi khựng lại, chậm rãi đứng lên, đi đến bên cửa sổ, hỏi: "Nó là của ngươi?"
Tần Minh Nguyên thản nhiên đáp: "Ừ, sao thế?"
Tư Nguy nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Bệ hạ nuôi một hồ ba ba, toàn bộ đều bị trộm sạch. Vụ này, ngươi có manh mối gì không?"
Ánh mắt Tần Minh Nguyên lập tức trở nên sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào con Kim Điêu: "Nó làm?"
Tư Nguy nhàn nhã nói: "Hôm trước ta rời cung lúc nửa đêm, giữa đường trông thấy nó, móng vuốt còn cắp theo một con ba ba."
Hắn thu lại ánh mắt, quay sang bàn ăn, mỉm cười: "Ban đầu ta định chờ xem ngươi xử án thế nào nên không nói ra. Không ngờ, người trông nom lại chính là kẻ trộm. Nhất là cái đuôi có hình dạng đặc biệt của con chim ưng nhà ngươi, thật sự khiến người ta khó mà quên được."
Nói xong, tâm trạng thư thái, hắn rời khỏi phủ Vương gia.
Tần quản gia sững người tại chỗ, mắt dán c.h.ặ.t vào bát canh ba ba, một lúc lâu mới hoàn hồn.
Nhà bọn họ đã ăn canh ba ba suốt một tháng nay rồi.
Toàn là hàng thượng phẩm, bảo sao hương vị lại thơm ngon đến thế!
Ban đầu không biết Kim Điêu bắt từ đâu về, ông còn thấy nó biết quan tâm đến sức khỏe của Vương gia, ngày nào cũng thưởng thêm cho nó năm con gà.
Có phải ông đã vô tình xúi giục nó trộm cắp không?
Mà còn là trộm của hoàng cung!
"Tần bá, đi mua tám mươi mốt con ba ba về."
Giọng Tần Minh Nguyên trầm xuống.
Tần quản gia ngơ ngác: "Hả? Mua nhiều vậy sao?"
"Ừ."
Tần quản gia lắp bắp: "Nhưng, Vương gia, ngài còn trẻ khỏe thế này, bồi bổ quá mức cũng không tốt đâu ạ."
"Mang trả lại cho bệ hạ!"
...
Trong phòng riêng của Tiểu Bạch, sàn nhà có hệ thống sưởi, trải một lớp t.h.ả.m lông trắng muốt. Giá sách sát tường xếp đầy y thư của Đại Tĩnh, bên cửa còn chất đống những khối gỗ khắc thiên tự văn và một quả cầu thêu chỉ ngũ sắc.
Một chậu canh ba ba bị Tiểu Bạch ăn sạch sành sanh.
Nó còn thòm thèm l.i.ế.m một lượt đáy chậu, cái đuôi ngoe nguẩy đầy mãn nguyện.
[Không hổ danh là công thức trong ký ức của mẹ Đường, ngon tuyệt!]
Rầm!
Cửa phòng đột nhiên bị người ta đạp tung.
[Mẹ nó!]
Tiểu t.ử nào dám đá cửa phòng nó vậy?
Làm nó sợ hết cả hồn!
Nghe tiếng gió rít qua tai, bộ lông trên người Tiểu Bạch lập tức xù lên, nó hung hãn quay ngoắt đầu lại.
Một bóng người cao lớn che phủ cả khung cửa, khí thế áp bức dữ dội.
Trong chớp mắt, Tiểu Bạch lập tức đổi sắc mặt: "Meo..."
Không phải nó nhát gan, chỉ là nó biết sợ thôi!
Tần Minh Nguyên nắm c.h.ặ.t cổ Kim Điêu, lạnh lùng nhìn nó: "Giỏi lắm, dám xúi Kim Điêu đi trộm ba ba trong cung. Trước đây ta đã nói với ngươi rồi, nơi này có quy củ nghiêm ngặt, không giống chỗ mà ngươi từng ở! Ngươi có biết mình gây ra chuyện lớn cỡ nào không? Cấm quân, Kinh Triệu Phủ, biết bao nhiêu người đã vì vụ này mà lao đao sứt đầu mẻ trán suốt một tháng? Nếu còn không phá được án, e rằng nhiều kẻ sẽ bị liên lụy mất chức quan đấy!"
Tần Minh Nguyên khoác áo gấm đen, nét mặt lạnh lùng khó dò, khoé môi đột nhiên hơi nhếch lên.
Nhìn thấy hắn cười, Tiểu Bạch rùng mình một cái.
[Cha mỉm cười, sống c.h.ế.t khó lường. Mẹ ơi, cứu mạng!]
"Hu hu hu..."
Tiểu Bạch bò đến bên chân Tần Minh Nguyên, nước mắt lưng tròng, lắc đầu nguầy nguậy, vô hồn gõ móng vuốt xuống sàn: [Không phải ta, ta không có, nghe ta giảo biện đã!]
Tần Minh Nguyên thả mạnh xấp bản vẽ xuống trước mặt nó, chậm rãi nhìn xuống: "Được, ta nghe ngươi giảo biện đây. Nói xem, rốt cuộc ngươi đã vẽ ra những bản vẽ này như thế nào?"
