Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 370
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:03
"Tư Nguy, ngươi lui xuống trước đi. Võ Uy Vương, trẫm có chuyện muốn nói riêng với ngươi."
Đợi trong phòng chỉ còn lại Tĩnh Khang Đế và Tần Minh Nguyên, Tĩnh Khang Đế đẩy con thiềm thừ bằng ngọc trên bàn về phía trước, nặng nề thở dài một tiếng, giọng điệu cũng trở nên trầm thấp: "Hẳn là ngươi đã biết rồi, trẫm làm như vậy, có thể xem như đã cho ngươi và Bắc Cảnh một lời giải thích rồi chứ?"
Tần Minh Nguyên đứng thẳng người, im lặng không đáp.
Mắt Tĩnh Khang Đế đỏ hoe: "Tiên hoàng quả thực là tội nghiệt chồng chất, nhưng trẫm đã làm đến cực hạn, đã nghiền xương cha ruột mình thành tro rồi! Tần Kiêu, những ngày qua, trẫm chưa từng có một đêm ngon giấc. Làm ra chuyện này, trẫm biết trăm năm sau mình không còn mặt mũi nào gặp liệt tổ liệt tông, nhưng đây là nghiệp báo con trả thay cha, là trẫm đáng phải chịu! Nhưng hiện tại, trẫm không nghĩ ra được cách nào tốt hơn. Trẫm biết ngươi muốn gì, ngươi muốn nói cho thiên hạ một sự thật. Nhưng nếu trẫm thực sự công bố chân tướng, hẳn là ngươi cũng rõ hậu quả sẽ thế nào. Một khi lòng dân hỗn loạn, Đại Tĩnh sẽ diệt vong. Hàng ngàn vạn bách tính sẽ ra sao đây?"
Lý Trường Trạch không thể ngờ rằng, t.h.i t.h.ể của Tiên hoàng hóa thành tro bụi là do Tĩnh Khang Đế đã động tay động chân với con thiềm thừ bằng ngọc này. Nhưng Tần Minh Nguyên lại sớm đoán được, bởi chỉ có như vậy mới vừa trấn an được cơn giận của hắn, lại có thể tiêu hủy sạch sẽ mọi dấu vết.
Hắn đã điều tra ra chuyện năm đó, việc Thái hậu mang bột t.h.u.ố.c kích phát cổ độc bên mình là do bệ hạ sai người báo tin cho Tiết Đường. Thế nên, việc Tiết Đường thiêu đốt y phục của Thái hậu ngay tại đại điện, để bình t.h.u.ố.c rơi ra, cũng không hoàn toàn là tình cờ. Hơn nữa, những kẻ từng tham gia vụ buôn lậu v.ũ k.h.í đều bị bệ hạ diệt trừ. Chỉ có làm sạch sẽ như vậy, bệ hạ mới có thể cho thiên hạ một lời giải thích hoàn hảo rằng ngoài Tần Kiêu, không ai có thể lật đổ vụ án này, cũng có thể bảo vệ danh dự của Hoàng thất.
"Tiên hoàng trúng cổ độc, ngay cả đồ bồi táng cũng bị cổ độc ăn mòn thành tro bụi."
Tần Minh Nguyên nghiến răng, đè nén hận ý trong lòng.
Hắn có mối thù g.i.ế.c cha g.i.ế.c mẹ không đội trời chung. Nhưng hắn cũng là thống soái của quân Tần gia, là Võ Uy Vương của Đại Tĩnh. Vì Đại Tĩnh, thấy Tĩnh Khang Đế đã làm đến mức này, hắn không thể không chôn giấu chân tướng.
Tĩnh Khang Đế lau mắt, như trút được gánh nặng: "Tốt lắm."
...
Sau một ngày lan truyền, chuyện Tiết Đường được Phật quang phổ chiếu ở Vạn Phúc Tự đã lan khắp kinh thành.
Lưu Cô nghe được rất nhiều phiên bản khác nhau, chẳng hạn như: "Võ Uy Vương phi oai phong uy vũ, liều c.h.ế.t cứu giá", "Võ Uy Vương phi là Bồ Tát sống, phổ độ chúng sinh", "Võ Uy Vương phi, Phật quang phổ chiếu, trảm yêu trừ ma",...
Tóm lại, càng truyền càng trở nên hoang đường.
Đoàn Cảnh Thần và Mặc Bạch đã quay về. Không phát hiện ra điều gì đặc biệt ở Hoa Sơn, nhưng sau khi trở lại kinh thành thì bọn họ lại hoàn toàn choáng váng.
Đoạn Cảnh Thần: [Hôm qua mật thám còn báo rằng Tiết Đường rất khoẻ mạnh, thế mà hôm nay cả kinh thành đều đang thờ bài vị của nàng ấy? Rốt cuộc là cầu chúc nàng ấy trường sinh bất t.ử, hay là mong nàng sớm về miền cực lạc vậy?]
Mặc Bạch: [Phật quang phổ chiếu? Lúc đi, kinh thành còn đang diễn cảnh quân dân đồng lòng nghênh đón quân Tần gia, sao lúc trở về đã biến thành tiên cảnh rồi? Hơn nữa, Tiết Đường tính toán giỏi như vậy, nếu nàng ta thực sự trở thành Phật, e là chuỗi hạt của nàng có thể bật thẳng vào mặt từng vị thần tiên trên trời.]
Bọn họ đè nén tò mò và nghi hoặc, bước vào Ngự Thư Phòng để báo cáo tình hình ở Hoa Sơn.
Mặc Bạch lấy ra một chồng thiếp mời: "Bệ hạ, đây là thiếp mời tham dự đại hội võ lâm. Vệ Minh chủ cảm tạ chúng ta đã đưa con trai ông ta trở về nên đặc biệt chuẩn bị món quà này. Ông ta nói đến lúc đó có thể mời võ tướng triều đình tham gia, luận bàn một phen, để đôi bên học hỏi lẫn nhau."
...
Đoàn kịch Nam Khúc.
Nhìn thấy Tần Minh Nguyên không mời mà đến, Lý đoàn trưởng vô thức ôm c.h.ặ.t chính mình.
Lần trước, khi Vương gia vẫn còn là tướng quân, vì bắt Tần Minh Thư về nhà mà suýt nữa đã dỡ luôn nhà của ông ta. Lần này chẳng lẽ là bây giờ ngài mới nhận ra cả Vương phi và ông ta đều ủng hộ Tần Minh Thư theo nghiệp hát kịch thay vì tòng quân, nên đến đây để xử lý ông ta sao?
Nhưng không ngờ, Tần Minh Nguyên chỉ ra hiệu cho Tần Lục, Tần Lục lập tức rút ra một tờ khế ước.
Tần Minh Nguyên thẳng thắn nói: "Bổn Vương muốn hợp tác với Lý đoàn trưởng."
Lý đoàn trưởng mang theo tinh thần nghiên cứu kịch bản, chỉ thoáng nhìn đã đọc xong, phát hiện đây đúng là khế ước thật, trên đó có không ít quy định, nhưng đều rất hợp lý.
"Vương gia, ngài thực sự muốn mua lại đoàn kịch Nam Khúc của ta sao?"
Tần Minh Nguyên đáp: "Cũng không hẳn là mua lại. Số bạc ta bỏ ra chỉ đủ mua một nửa đoàn kịch Nam Khúc, nhưng có Vương phủ chống lưng, sau này đoàn kịch Nam Khúc sẽ ngày càng phát triển. Đây là chuyện hợp tác hoàn toàn chỉ có lợi, Lý đoàn trưởng có thể suy nghĩ thật kỹ. Sau này hoa hồng mỗi người chúng ta một nửa, yêu cầu duy nhất của ta là các ngươi phải giúp Vương phi viết thoại bản, hơn nữa nếu Vương phi có yêu cầu, các ngươi nhất định phải dàn dựng thoại bản của nàng thành vở diễn."
