Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 390

Cập nhật lúc: 23/03/2026 10:01

“Sushi, viên bạch tuộc nóng hổi đây!”

“Viên bạch tuộc, sushi nóng hổi đây!”

Sáng sớm tinh mơ, trên con đường các quan viên phải đi qua để vào triều, tiếng rao hàng của Lý Trường Lạc và Tần Minh Thư vang lên không dứt.

Tiết Đường bảo Tần quản gia làm cho Lý Trường Lạc một chiếc xe lăn, nên khi các quan viên lần lượt đi ngang qua sạp hàng ven đường của họ, liếc nhìn liền tưởng là một đôi vợ chồng nghèo khó cùng nhau chịu khổ, mặc áo vải thô sơ, trời chưa sáng đã lặn lội ra đường buôn bán, dáng vẻ đáng thương khiến ai nấy đều động lòng, thở dài tiếc nuối, nhưng cũng chỉ là cảm thán, chẳng ai xuống kiệu để mua.

“Trương đại nhân, nếm thử đi, đây là món mới đó!”

“Lý đại nhân...”

“Vương đại nhân..."

Cho đến khi Lý Trường Lạc gọi đúng tên từng vị đại thần, mọi người mới giật mình dừng bước, nhận ra đó là nàng ta.

Chuyện ngộ độc trong hoàng cung tối qua đã lan khắp kinh thành, các quan tuy nể mặt bệ hạ mà mua, nhưng chẳng ai dám ăn, sợ rằng món cao lương của hoàng thất chẳng phải phúc phần họ có thể hưởng.

Tần Minh Thư kiên nhẫn giải thích: “Đây là món mới của Thao Thiết Lâu. Chúng ta mang đến đây chỉ để tiện cho các vị đại nhân trên đường vào triều, chúng ta chỉ thu chút công chạy việc thôi.”

Trên gương mặt hắn luôn nở nụ cười ôn hòa khiến mắt Lý Trường Lạc sáng rực.

[Tần Minh Thư còn biết buôn bán sao?]

Nghe hắn nói là đồ của Thao Thiết Lâu, mọi người lập tức yên tâm, thử nếm qua một chút, cuối cùng họ không chỉ mua hết toàn bộ viên bạch tuộc và sushi, mà ngay cả Tiểu Lý công công cũng đến mua hai phần.

Chẳng mấy chốc, Lý Trường Lạc và Tần Minh Thư đã kiếm được một túi đầy bạc vụn.

Lý Trường Lạc không khỏi lấy làm lạ.

Buôn bán mà dễ dàng thế này sao? Vậy chẳng phải nàng ta có thể thay Đoàn Cảnh Thần và Mặc Bạch san sẻ nỗi lo cho phụ hoàng à?

Thấy trong mắt Lý Trường Lạc lóe lên tia hứng khởi, Tần Minh Thư vừa đẩy xe lăn vừa ôm khay hàng, hừ nhẹ một tiếng: “Đừng mơ mộng viển vông, đây là vốn mà đại tẩu cho đó. Mới bắt đầu thôi, đợi đến tối rồi nói sau.”

Tĩnh Khang Đế nghe tin nữ nhi của mình biết kiếm tiền, trong lòng vui mừng khôn xiết. Nhưng khi hạ triều, thay đồ xong rồi ra ngoài tìm bóng dáng Lý Trường Lạc, ngài lại tìm khắp kinh thành mà chẳng thấy đâu.

Ngay cả ám vệ cũng không biết vì sao lại để mất dấu người.

Tĩnh Khang Đế vừa lo vừa giận, nếu không bị Hoàng hậu đang cải trang thành một bà lão ngăn lại, e rằng ngài đã c.h.é.m sạch đám ám vệ ngay tại chỗ.

Ngài ôm một bụng tức rẽ vào một con hẻm, liền thấy một phụ nhân trung niên đang bán khoai nướng, bên cạnh là người chồng bị tật ở chân, chỉ có thể ngồi đó giúp thu tiền.

Ngài đã thấy nhiều cảnh tượng như thế rồi. Thân là thiên t.ử mà còn có chuyện không như ý, huống chi dân thường, đều vì cuộc sống cả thôi, nên cũng chẳng mấy để tâm.

Đúng lúc ấy, từ đâu đột nhiên xuất hiện một gã công t.ử ăn chơi, xông tới đá tung rổ khoai của người phụ nữ, chưa nói tiếng nào đã tát mạnh một cái, khiến bà ngã nhào xuống đất, khóe miệng rỉ m.á.u. Nếu không có người chồng lao lên đỡ, dùng lưng mình chịu đòn, e rằng xương sườn bà đã bị gãy. Nhưng gã công t.ử kia vẫn chưa hả giận, lại giẫm mạnh lên chân người đàn ông.

“Đồ tiện dân, chỗ này là nơi tiểu gia ta đấu gà! Ai cho các ngươi cả gan dám chiếm địa bàn của ta?”

Một củ khoai lăn đúng đến chân Tĩnh Khang Đế. Ngài vốn đang bực sẵn, giờ thấy cảnh người khác bị ức h.i.ế.p giữa đường, lập tức nổi giận đùng đùng, dẫn ám vệ xông thẳng tới.

Tên công t.ử kia cũng chẳng phải hạng vừa, kéo hơn chục gia đinh lao vào đ.á.n.h nhau với họ.

Tình hình nhanh ch.óng trở nên hỗn loạn.

Khi Lý bổ đầu chạy đến, gã công t.ử kia đã bị đ.á.n.h đến mức mặt mũi sưng vù, bị Tĩnh Khang Đế giẫm lên người, kêu la t.h.ả.m thiết, còn người phụ nữ bán khoai đang dập đầu trước mặt ngài.

“Tạ ơn, tạ ơn đại nhân!”

...

Tại Kinh Triệu Phủ, trên công đường.

Tư Nguy ngồi nghiêm chỉnh dưới tấm biển “Minh kính cao huyền*”.

*Minh kính cao huyền (gương sáng treo cao): nghĩa là bản thân có thể thấy rõ thị phi, có thể phân biệt thiện và ác, trung thành và gian nịnh

Tần Minh Nguyên cũng đã rời kinh. Lần này vụ án do chính Tĩnh Khang Đế đích thân trình báo, nên chỉ có thể giao cho Tư Nguy xét xử.

Tĩnh Khang Đế đã tháo bỏ lớp cải trang, mái tóc bị đ.á.n.h đến rối bù như tổ chim. Hoàng hậu thì mặc thường phục ngồi bên cạnh.

Thị lang Hộ bộ Lý Cương vội vàng chạy đến, b.úi tóc cũng sắp tuột ra.

Vừa nhìn thấy Tĩnh Khang Đế và Hoàng hậu, chân ông ta lập tức mềm nhũn, quỳ rạp ngay ở cửa, vừa quỳ gối vừa tiến lên trước mặt hai người, cầu khẩn: “Là tiểu t.ử ngu dại của thần không hiểu chuyện, xin bệ hạ tha mạng!”

Tĩnh Khang Đế chỉ lên vị trí trên công đường: “Trẫm chỉ thay người bị hại kêu oan, vụ án này do Tư Nguy xét xử, mọi việc đều phải dựa theo luật mà phán, không phải trẫm muốn tha là có thể tha được.”

Lý Cương biết Tư Nguy còn khó nói chuyện hơn cả Tĩnh Khang Đế, nghe vậy liền hiểu ngay rằng lần này bệ hạ không có ý định nương tay. Ông ta liếc mắt nhìn đứa con bất tài đang nằm sõng soài dưới đất, rồi dập đầu ba cái thật mạnh, tiếng vang còn lớn hơn tiếng gõ bàn, trán lập tức rỉ m.á.u: “Bệ hạ tha mạng! Nếu tiểu t.ử biết thân phận thật của ngài, quyết sẽ không dám mạo phạm.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.