Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 503
Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:27
Vệ Quân Tri ôm Vệ Quân Bảo, dẫn hai nữ nhân đi qua một đường hầm tối tăm rồi ra đến dưới đáy biển.
Mặc Nhiên đã từng tới đây nên không cảm thấy lạ, còn Mễ Phi là lần đầu đến, bị cảnh tượng trước mắt làm choáng ngợp, không thốt nên lời.
Họ đi dưới đáy biển nhưng không bị nước biển vô tận nuốt chửng, cũng không bị quái vật biển tấn công, mà thong thả ung dung như đi trên mặt đất, vì họ đang được một đường hầm trong suốt bảo vệ. Dù không nguy hiểm, nhưng họ vẫn cảm nhận được một luồng áp lực mạnh mẽ. Đó là bản năng kính sợ và tự ti của con người khi đứng trước sự hùng vĩ tráng lệ của thiên nhiên.
Đi trong đường hầm kính, có thể nhìn rõ thế giới dưới biển.
Theo chuyển động của ngọn đuốc, một số loài cá sợ ánh sáng bơi vụt đi, nhưng một số khác lại bơi theo, liên tục va vào thành kính.
Vệ Quân Tri đột nhiên mở lời: "Ta biết không phải là các ngươi ra tay, mà là Vệ Quân Như g.i.ế.c con ta. Chỉ cần các ngươi giúp ta cứu Quân Bảo, đứng về phía ta, đồng ý cùng ta đối phó Vệ Quân Như, ta đảm bảo các ngươi sẽ hưởng vinh hoa phú quý vô tận.”
“Được!"
Hai người đồng thanh đáp, thái độ rất dứt khoát.
Mễ Phi còn nói thêm một câu: "Ta vốn là người của Minh chủ, sao lại giúp kẻ khác? Ta chỉ c.ầ.n s.au này được đi theo phục vụ Minh chủ, không cần vinh hoa phú quý gì.”
Nghe xong, Mạnh Thần (Mặc Nhiên) liếc nàng ta một cái.
Càng tiến gần đến cuối đường hầm, Vệ Quân Tri càng lo lắng. Vì chỉ có Thủ lĩnh mới mở được cánh cổng thời không, ông ta không biết Thủ lĩnh đã xuất quan hay chưa. Nếu chưa, ông ta nên để Mễ Phi đi quấy rầy Thủ lĩnh hay phái Mặc Nhiên đi? Thủ lĩnh tính tình thất thường, bất cứ ai đột ngột quấy rầy đều sẽ nguy hiểm, vậy thì để Mặc Nhiên đi vẫn tốt hơn. Mặc Nhiên mưu mô xảo quyệt, giữ lại cũng khó mà khống chế. Nếu ảnh hưởng đến việc Thánh Nữ trở lại, ông ta có thể đề nghị Thủ lĩnh để Thánh Nữ chiếm xác Tiết Đường. Chắc chắn Thủ lĩnh sẽ không từ chối một nữ nhân như Tiết Đường.
Trong lúc ba người nói chuyện, một luồng sáng rực rỡ đột nhiên xuất hiện ở vùng đáy biển trước mắt.
Khi đáy biển rực sáng, một luồng khí mạnh mẽ nhanh ch.óng lan ra, sóng lớn cuốn theo vô số đàn cá bay đến khoảng không vô tận.
Vệ Quân Tri nheo mắt, vẻ đau thương trên mặt bỗng hóa thành vui mừng, tông giọng cao hơn hẳn: "Là cánh cổng thời không! Chắc chắn Thủ lĩnh cảm nhận được nỗi đau của ta nên xuất quan sớm, cánh cổng thời không mở rộng, giúp ta đón con trai trở về. Mau, Mặc Nhiên, ngươi cũng chuẩn bị đón Thánh Nữ trở lại đi!”
Mạnh Thần (Mặc Nhiên): "...”
Nàng ta còn chưa sống đủ, không muốn đón tiếp chút nào, làm sao bây giờ?
Mễ Phi lặng lẽ xoay cổ tay, nóng lòng muốn thử. Nàng ta có thể g.i.ế.c Mặc Nhiên, giúp mọi người một tay!
Đúng lúc Vệ Quân Tri nói xong, ánh sáng dưới biển liền biến mất, tất cả dị tượng đột ngột dừng lại, ánh sáng ngũ sắc rực rỡ kia chìm vào bóng tối.
“Không, sao lại biến mất? Chắc Thủ lĩnh chê chúng ta đi chậm, nhanh, nhanh lên!"
Vệ Quân Tri hoảng hốt kêu lên, bước chân cũng nhanh hơn.
Mạnh Thần (Mặc Nhiên) đột nhiên loạng choạng: "Ôi, ta...”
“Bị trẹo chân à? Ta giúp ngươi!"
Mễ Phi nhanh nhẹn đỡ lấy nàng ta, đồng thời ấn vào vài huyệt đạo trên cánh tay đối phương trước khi dìu người đi.
[Muốn trì hoãn thời gian à? Không có cửa!]
Vệ Quân Tri liếc mắt nhìn, rất vừa lòng với biểu hiện này.
Từ một lối vào khác dẫn đến cánh cổng thời không, Mặc Bạch cũng nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Trong đầu hắn đã hình dung ra khung cảnh Tiết Đường duyên dáng giơ tay, nhấn nút khởi động cổng thời không, rồi lắc đầu khinh thường, nhấn nút tắt.
“Ngốc thật! Cổng thời không đâu phải để cô đùa như vậy?"
Hắn nhanh ch.óng tăng tốc.
Lúc này, Tiết Đường đứng bên cạnh cổng thời không, tay trái cầm một tấm thẻ nhỏ, tay phải gõ thoăn thoắt trên bàn phím ảo, một dãy mật mã lập tức thay thế lệnh gốc của cổng thời không.
Cánh cổng phát ra tiếng người máy dễ thương: "Chào mừng chủ nhân trở về nhà!”
Tiết Đường vỗ nhẹ vào khung cổng, nét mặt thoáng chan chứa yêu thương: "Ừm!”
Cùng lúc, nàng trực tiếp truyền tin cho Mặc Bạch qua thần giao cách cảm với Đằng Xà.
Nàng nói: [Ta để Võ Uy Vương trao đổi trước với Mặc gia chủ để ngươi có sự chuẩn bị tâm lý. Ta đã nắm rõ những mưu đồ của Ám Dạ Minh, nên việc tổ chức này có tồn tại hay không cũng không còn là mối đe dọa đối với ta nữa. Tốt nhất là ngươi nên nói rõ tất cả chi tiết về việc trước đây ngươi cấu kết với chúng, để ta nhanh ch.óng tìm ra các manh mối mấu chốt, từ đó giúp ngươi tìm lại những hộ vệ mà ngươi đã để mất.
À, nói là hộ vệ có lẽ không chính xác, trong số đó có thị vệ thân cận của ngươi, ám vệ, thư đồng, còn có cả những học trò sa cơ lỡ bước và đám sơn tắc cải tà quy chính mà ngươi từng cứu trên đường đến Đông Di,... Nhưng tiếc thay, bây giờ tất cả bọn họ đều bị Vệ gia và các t.ử sĩ của Ly gia chiếm xác, để che giấu thân phận, họ còn cải trang thành những người ít tiếng tăm nhất trên giang hồ, hoàn toàn không thể nhận ra.]
Bước chân Mặc Bạch sững sờ khựng lại một nhịp.
Những gì Tiết Đường nói đều là sự thật, các hộ vệ của hắn có thân phận rất phức tạp, nhưng ngoài hắn và chính những hộ vệ đó thì không có ai biết.
Hắn chưa bao giờ tưởng tượng rằng có người thật sự có thể nhìn thấy quá khứ và dự đoán tương lai.
Những lời Tần Minh Nguyên nói đã khiến hắn không khỏi kinh ngạc, nhưng vẫn giữ được vẻ ngoài điềm tĩnh. Còn những chi tiết Tiết Đường nói khiến hắn không thể không cảm thấy tâm phục khẩu phục.
