Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 516
Cập nhật lúc: 28/03/2026 10:03
Trong đầu Tần Minh Nguyên bất giác lóe lên lời của Tiểu Bạch: [Hãy tin vào khoa học. Trên thế gian vốn không có quỷ thần. Nếu có, vậy cũng chỉ là các ngài gặp phải khoa học cao cấp đến từ nền văn minh vượt trội hơn. Vì các ngài không thể giải thích hay nhận thức được chúng nên đành quy cho quỷ thần. Kỳ thực khoa học và quỷ thần cũng chỉ là hai danh xưng mà thôi. Nếu thuở ban sơ con người hoán đổi hai từ ấy cho nhau, thì tất cả nhà khoa học thời Địa cầu cổ sẽ bị gọi thành nhà “quỷ thần”.]
Tần Minh Nguyên đã được nghe Tiểu Bạch mô tả về thủ đoạn mà Tiết Đường sử dụng, nhưng khi tận mắt chứng kiến, hắn vẫn không khỏi sửng sốt. Hắn cố trấn tĩnh lại: “Nàng không muốn họ nhớ những chuyện liên quan đến Xích Tiêu, nên đã dùng sóng điện từ để thôi miên, rồi xóa ký ức của họ phải không?”
Tiết Đường nhìn hắn bằng ánh mắt cổ quái, khẽ gật đầu rồi lạnh nhạt nói: “Biết cũng không ít.”
“Ta không muốn những v.ũ k.h.í của thời đại ấy bị lộ ra trước mắt mọi người quá sớm. Xích Tiêu được tạo ra để bảo vệ hòa bình, nhưng cũng có thể dẫn đến chiến tranh. Mà chiến tranh là thứ ta chán ghét nhất. Những v.ũ k.h.í tiên tiến trên Xích Tiêu có thể gây nên một cuộc đại họa mà thế giới này không thể gánh chịu.
Muốn có chiến tranh? Rất dễ dàng. Có thể vì tranh giành quyền lực, cũng có thể vì tranh giành tài nguyên nhưng chưa từng có cuộc chiến nào bắt đầu vì an nguy của trăm họ hay thái bình của thiên hạ. Thế mà muốn dập tắt chiến tranh lại quá khó. Nước mất nhà tan, non sông điêu tàn, trả giá lớn lao cũng chưa chắc đã đổi lại được cảnh trời yên biển lặng như thuở ban đầu.”
Tần Minh Nguyên nghiêng đầu nhìn Tiết Đường, nụ cười trên môi càng đậm: “Ta đồng ý với cách làm của Vương phi. Nhưng cũng đa tạ Vương phi đã nể mặt, không khiến ta ngất theo.”
Bao nhiêu nỗ lực bấy lâu của hắn rốt cuộc cũng có kết quả, ít nhất Tiết Đường đã bắt đầu lựa chọn tin tưởng hắn.
Tiết Đường nhìn vào mắt hắn, linh quang khẽ động, rồi chỉ xuống đất: “Giúp ta đưa bọn họ vào khoang thuyền.”
...
Vệ Quân Tri ôm Vệ Quân Bảo đến trước cánh cổng thời không, vừa trông thấy một mảng tối đen trước mắt liền cảm nhận được đáy biển đột nhiên chấn động dữ dội.
“Không ổn, địa long dưới đáy biển đang trở mình!”
Ông ta lập tức xoay người định rút lui.
Giờ thủ lĩnh đã xuất quan, giải cứu con trai ông ta không phải chuyện khó, không cần hấp tấp lúc này. Nếu bọn họ bị địa long trở mình g.i.ế.c c.h.ế.t thì thật uổng mạng.
Nào ngờ vừa quay lại, ông ta đã thấy Vệ Quân Như vội vã chạy đến.
“Đại ca! Thủ lĩnh đã phái đến rất nhiều viện binh, đang bao vây Tần Minh Nguyên và Tần Xuyên. Nhưng những người chúng ta dẫn theo đều rất kỳ lạ, ban đầu họ ngơ ngẩn không chịu ra tay, sau nghe đến tên Tần Xuyên và Tần Minh Nguyên thì như bị trúng tà, đồng loạt quay lưng lại với chúng ta. Ngay cả Đại trưở ng lão cũng làm phản! Đại ca, huynh mau quay về đi, hoang đảo đã loạn cả rồi!”
Vệ Quân Tri lạnh lùng: “Ngươi đã muốn lấy mạng Quân Bảo, còn tưởng ta không hay biết sao? Lần này lại giăng bẫy là muốn lừa ta trở về chịu c.h.ế.t phải không? Còn Tần Xuyên gì đó, lấy một phế nhân cáo quan nhiều năm ra làm mồi nhử, vậy mà ngươi cũng nghĩ ra được. Bao năm qua, tuy ta nghiêm khắc nhưng chưa từng bạc đãi ngươi. Sao ngươi lại xuống tay với chính thân nhân của mình?”
“Nhất định là có hiểu lầm rồi, đại ca! Huynh cũng biết, nếu nói đến g.i.ế.c người thì không ai rành hơn Quân Bảo đã nhuốm m.á.u từ năm năm tuổi. Hơn nữa, võ công của ta còn không bằng nó, sao ta g.i.ế.c nó được...”
“Trước đó ngươi còn dám lừa ta rằng mình là Vệ lão thái gia chuyển thế. Nhưng cách ngươi tự xưng vừa rồi đã lộ rồi. Chuyện ngươi lén luyện công, ta cũng biết từ lâu. Vẫn muốn xem ta là kẻ ngu ngốc sao?”
“Không, không phải! Đại ca! Ta thật sự không g.i.ế.c Quân Bảo! Mấy ngày nay, ta cũng không nhớ mình đã làm những chuyện gì, rất có thể là lão thái gia thật sự đã trở về, rồi giờ lại rời đi. Nhưng những chuyện ấy đều không quan trọng! Đại ca mau về chủ trì đại cục, nếu không viện quân trên đảo sẽ bị tiêu diệt sạch mất!”
Vệ Quân Tri chỉ vào t.h.i t.h.ể con mình, giận tím mặt: “Không quan trọng? Ta lập tức đưa ngươi xuống gặp lão thái gia! Để người giúp ngươi nhớ lại cho kỹ xem cái gì mới là “quan trọng”!”
Mễ Phi tiếp lời: “Đúng đấy, Vệ Minh chủ. Đối phó với hạng người như Vệ Quân Như, nói suông không ăn thua. Ngài phải đích thân ra tay dạy dỗ tên phản đồ này. Minh chủ cứ yên tâm, ta sẽ trông chừng Thiếu chủ.”
Vệ Quân Tri không hài lòng liếc Mễ Phi một cái.
[Võ công tốt vậy mà còn muốn lười biếng sao?]
“Mặc Nhiên, để ý Quân Bảo. Mễ Phi, hợp tác với ta!”
“Được.”
Bị Vệ Quân Tri điểm danh, Mạnh Thần đáp lời rất tự nhiên, không hề để lộ sơ hở, khéo léo nhận lấy t.h.i t.h.ể Vệ Quân Bảo.
Sau khi tỉnh lại, mặc dù còn bối rối trước tình cảnh hiện tại, nhưng nàng ta không hề lên tiếng, chỉ lặng lẽ rà soát những mảnh ký ức lộn xộn trong đầu, đồng thời quan sát tình hình xung quanh.
Vệ Quân Tri và Mễ Phi phối hợp, nhanh ch.óng đ.á.n.h Vệ Quân Như trọng thương. Nhìn thấy vết thương trên n.g.ự.c Vệ Quân Như, m.á.u thấm đẫm áo, Mạnh Thần vẫn bình tĩnh vô cảm.
Những kẻ từng làm tổn thương nàng ta, từng hại vô số người vô tội, đều đáng phải c.h.ế.t t.h.ả.m.
“Mặc Nhiên, không, không phải ngươi đã hứa với ta rồi sao?”
Cho đến khi Vệ Quân Như không còn thở nữa, Mạnh Thần mới chậm rãi đứng lên, rút kiếm bên hông, một chiêu c.h.é.m Vệ Quân Như làm đôi.
[Đi tìm Mặc Nhiên của ngươi đi!]
Nàng ta lạnh lùng nhìn Vệ Quân Tri: “Như vậy, mọi người có thể yên tâm rồi. Hắn ta không thể đoạt xá tái sinh, chẳng còn ai biết chuyện hai huynh đệ các ngươi tự c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau nữa.”
