Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 519

Cập nhật lúc: 28/03/2026 10:04

Nàng ta có thể nói với mọi người rằng cha mình bị đoạt xá không? Có ai sẽ tin đây?

Họ vốn chỉ là những bách tính bình thường, chỉ muốn sống yên ổn một đời, tại sao lại gặp phải tai họa này?

Nàng ta phải tìm ai để đòi công đạo?

...

Càng đi sâu vào trong đảo hoang, không khí càng ẩm ướt mịt mù, từng cơn gió biển cuốn mùi vị mằn mặn xộc vào mũi mọi người.

Trước đống lửa bập bùng, trên người ai nấy đều bê bết vết m.á.u. Khi nhìn những chứng cứ Tần Xuyên đưa, sắc mặt họ dần tái mét, ánh mắt vô hồn nhìn xuống vết m.á.u đã nguội lạnh trên đất. Nhìn cảnh tượng t.h.ả.m sát trước mắt, họ không còn niềm vui thắng lợi trước kẻ địch nữa, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Những chứng cứ này ghi rõ ràng trong những năm tháng mất ý thức, họ đã bị Ám Dạ Minh và Vệ gia thao túng, trở thành sát thủ tàn nhẫn, g.i.ế.c quá nhiều người vô tội. Thời kỳ đen tối ấy tràn ngập trong m.á.u, sợ hãi và tội ác. Giờ đây, họ đã trở lại thân thể mình, nhưng nỗi kinh hoàng và và cảm giác tự trách trào dâng trong lòng họ như cơn thủy triều cuốn sạch mọi thứ.

Họ hiểu sâu sắc tội lỗi của bản thân, hiểu rằng mình vô tội, và những nạn nhân c.h.ế.t t.h.ả.m dưới tay họ lại càng vô tội hơn.

Từ việc không hiểu sao trước đó Mễ Phi lại nghẹn ngào khóc nấc lên cho đến sự đồng cảm hiện tại, nỗi đau liên tục thách thức giới hạn chịu đựng của họ, buộc họ phải oán trách số phận bất công và tàn nhẫn, đẩy họ rơi vào vô vàn bế tắc.

Họ sẽ đi đâu về đâu?

Họ còn có tương lai sao?

Ngay cả khi họ có thể thoát khỏi sự trừng phạt của luật pháp, họ cũng không thoát được sự dằn vặt của lương tâm. Họ phải sống cả đời với gánh nặng tội lỗi, có lẽ không bao giờ thực sự được giải thoát.

Nhìn thấy những người của mình vật lộn với nỗi niềm đau đớn, Mặc Bạch siết c.h.ặ.t nắm tay.

Hắn không đồng ý việc Tần Xuyên nói hết sự thật cho mọi người, nhưng Tần Xuyên bảo đó là ý của Tần Minh Nguyên, lại nói rằng nếu những người này không biết về quá khứ của mình thì cuộc sống sẽ không trọn vẹn. Hắn đương nhiên là không bị thuyết phục, chỉ là không thể ngăn cản Tần Xuyên.

Hắn từng sớm lên kế hoạch, khi đ.á.n.h thức họ xong sẽ đưa họ đến một hòn đảo nhỏ được chuẩn bị sẵn, để họ ở đó đ.á.n.h bắt cá, nuôi ngọc trai, tránh xa triều đình và giang hồ, sống an ổn đến cuối đời.

Nhưng giờ đây, e rằng suốt quãng đời còn lại, họ sẽ chẳng còn được yên ổn.

Hắn nhíu mày, vắt óc tìm đường lui khác cho họ.

Bên đống lửa, từ khi Mạnh Thần trở về, Tần Xuyên vẫn luôn nhìn nàng ta chằm chằm.

Người khác không thể nhớ chuyện mình làm khi bị đoạt xác, nhưng Mạnh Thần lại có thể, thậm chí còn tóm tắt được những điểm then chốt cho Mễ Phi nghe, khiến Tần Xuyên vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc.

Mạnh Thần bị Tần Xuyên nhìn đang ngồi trước cửa phòng Vệ Quân Tri. Từ lúc trở về nàng ta đã ngồi bất động, chăm chú nhìn cảnh tượng trước mắt. Máu chảy thành sông, xác người ngổn ngang gợi lên trong nàng ta một ký ức đau thương khác.

Đó là chiến trường ở Bắc Cảnh...

Một đứa trẻ nhỏ, không ngủ không nghỉ, cưỡi ngựa hàng nghìn dặm, đến bên núi xác vạn người ở Bắc Cảnh, dùng tay bới ra xác ca ca. Nhìn thấy ca ca bị tên b.ắ.n xuyên tim, nhưng đứa trẻ không tin ca ca sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m như vậy. Nó dốc hết sức, kéo ca ca vào một hang động, ngồi canh xác suốt bảy ngày bảy đêm.

Mạnh Thần nhận ra người trúng mũi tên đó chính là Đoàn Cảnh Thần.

Tiếp theo, Mạnh Thần không dám tin khi nhìn thấy chính mình trong dòng ký ức đó.

Nàng ta đưa cho đứa trẻ một cuốn sách nhỏ, nói: “Nếu ngươi làm theo thuật chiêu hồn trong sách, ngươi sẽ cứu được ca ca mình.”

Sau khi giao sách xong, nhận lời cảm tạ từ Đoàn Cảnh Sơ, nàng ta rời hang động, đi gặp Thần Vương Đông Di và cô gái ăn vận kỳ quái trong rừng rậm. Nữ t.ử đó nhìn Thần Vương: “Ngươi có thể tin tất cả những gì ta nói là thật rồi chứ?”

Thần Vương cung kính hành lễ với nữ t.ử đang lơ lửng trên không: “Ta tin, xin tiên t.ử chỉ dạy thuộc hạ cách dùng cánh cổng thời không điều khiển thần hồn!”

Nữ t.ử được gọi là tiên t.ử vô cảm nói: “Tìm chủ nhân giúp ta.”

“Tất nhiên rồi, lần này ta giúp tiên t.ử phát hiện được thần hồn đến từ thế giới của người đã đủ chứng minh thực lực của ta rồi. Chỉ cần tiên t.ử dạy ta cách dùng cánh cổng thời không, ta nhất định sẽ giúp người tìm chủ nhân. Tiên t.ử yên tâm, ta chỉ dùng cánh cổng thời không để cứu bách tính gặp nạn, giúp thế giới này được hưởng thiên hạ thái bình, tuyệt đối không làm những việc khác.”

Một đoạn hình ảnh kết thúc tại đây.

Đến lúc này, Mạnh Thần có thể dễ dàng đoán được nàng ta chính là vật thí nghiệm đầu tiên bị đoạt xá.

Chưa kịp nghĩ tiếp, hình ảnh trong đầu nàng ta lại chuyển sang cảnh khác.

Đoàn Cảnh Sơ gầy gò nhỏ bé quỳ mãi trước cổng núi Nga Mi: “Xin Mạc Sầu sư thái ra tay cứu ca ca ta! Nữ hiệp Mạnh Thần đã giữ được tính mạng cho huynh ấy, nhưng từ khi vào kinh huynh ấy vẫn hôn mê không tỉnh, đã thương thì thương cho trót, tiễn Phật tiễn tới Tây Thiên, xin Mạc Sầu sư thái cứu huynh ấy.”

Đứa nhỏ lặp đi lặp lại lời cầu xin ấy. Dù gió táp mưa sa, thân hình gầy guộc không chống đỡ nổi, hắn ta vẫn dầm mình trong làn mưa, không hề lui bước. Vì đệ t.ử Nga Mi từng trao cho hắn ta hy vọng, nên hắn ta chỉ biết níu lấy Mạc Sầu sư thái như cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Đến khi Mạc Sầu sư thái thật sự xuất hiện, lại dạy Đoàn Cảnh Sơ một số tà thuật, hắn ta mới rời đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 519: Chương 519 | MonkeyD