Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 529
Cập nhật lúc: 30/03/2026 03:02
Nhưng uy lực bùng nổ của ống hỏa tiễn chưa dừng lại ở đó. Không đợi Tiểu sư thúc kịp phản ứng, một nửa số hỏa tiễn còn lại mang theo lửa lớn như sao băng lao thẳng vào đám người dưới chân núi, hàng loạt tiếng nổ nối tiếp nhau vang dội.
Người của phái Hoa Sơn không ngờ loại v.ũ k.h.í mà bọn họ cho là rất lợi hại lại dễ dàng bị phá hủy đến vậy.
Tiếng nổ lớn như vỗ thẳng vào tim từng người.
Tiểu sư thúc của phái Hoa Sơn đáp xuống đất, núp sau một khẩu pháo, giận dữ đoạt lấy một khẩu s.ú.n.g ngắn, nhằm thẳng đầu Đoàn Cảnh Thần mà bóp cò.
Trong khoảnh khắc, ba tấm khiên đồng loạt cắm xuống mặt đất trước mặt Đoàn Cảnh Thần, sâu đến một tấc. Theo một tiếng keng ch.ói tan, viên đạn va vào khiên liền biến thành một cục sắt vụn.
Ngay sau đó, tiếng kim loại va chạm vang rền, x.é to.ạc màn đêm, mang theo khí thế quyết liệt tràn về phía Đoàn Cảnh Thần và Tần Lục.
Năm trăm hiệp sĩ cầm khiên, che mặt bằng khăn đen, tay lăm lăm trường thương, sát khí cuồn cuộn, như Tu La bước ra từ địa ngục. Không có trống trận, không mặc giáp trụ, không phải quân đội, nhưng lại khiến người ta bất giác nhớ đến quân Tần gia. Chỉ tiếng khiên ma sát đã đủ làm lòng quân Hoa Sơn rối loạn.
Vừa nhìn rõ người dẫn đầu, Tiểu sư thúc của phái Hoa Sơn đã hít một hơi khí lạnh: "Thái t.ử? Không phải ngài đã hồi kinh rồi sao?"
"Các ngươi đưa bổn Thái t.ử xuống núi, bổn Thái t.ử liền phải quay về kinh? Chẳng lẽ bổn Thái t.ử lại không thể xuống núi nhặt mấy thứ đồng nát phế liệu này để chơi sao?"
Mật thám phi điểu đột nhiên mất liên lạc khiến bọn họ thành một đám vừa mù vừa điếc. Tiểu sư thúc phái Hoa Sơn nhìn về phía Đoàn Cảnh Thần và Tần Lục, thấy hai người bọn họ không hề kinh ngạc trước sự xuất hiện của Lý Trường Thâm, tim hắn ta lập tức chùng xuống.
[Trúng kế rồi!]
Đoàn Cảnh Thần trộm Xích Tiêu không phải hứng khởi nhất thời, càng không phải thông đồng với Tần gia và Thiên Sơn, mà là phụng mệnh Thái t.ử.
Thái t.ử rời đi lúc chạng vạng chính là để bây giờ danh chính ngôn thuận quay lại khuấy đảo cục diện.
Hắn ta vội vàng giải thích: "Điện hạ minh giám! Những người này đã xông vào cấm địa Hoa Sơn, trộm đi bảo vật của phái. Ta không thể để đám gà gáy ch.ó trộm* này nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, nên mới động thủ!"
*gà gáy ch.ó trộm: chỉ những người, vì muốn đạt được mục đích riêng mà không ngại sử dụng mọi thủ đoạn bất chính, cũng có thể sử dụng để chỉ những kẻ lưu manh chuyên lừa gạt người khác
Lý Trường Thâm không che mặt. Lúc này, hắn ta đã không còn giữ phong thái đoan chính, trang nghiêm như khi ở trong cung. Trên người hắn ta vừa có sát khí hung hãn giống Tần Minh Nguyên, vừa có chút tinh nghịch bất kham vượt xa Tần Minh Thụy, lại pha thêm vài phần giảo hoạt giống hệt Tiết Đường.
Hắn ta khẽ cười lạnh một tiếng: "Ta chưa thấy phường gà gáy ch.ó trộm nào cả, chỉ thấy v.ũ k.h.í của các ngươi còn cao cấp hơn cả của triều đình. Các ngươi muốn sử dụng những v.ũ k.h.í ấy diệt khẩu hoàng thương từng là hộ vệ của bệ hạ, một lưới bắt gọn nhất phẩm hộ vệ của phủ Võ Uy Vương và các chính nhân quân t.ử phái Thiên Sơn. Ngoài cổng vào, đệ t.ử phái Hoa Sơn lại còn kéo theo phái Nga Mi, hoàng muội của ta và người Tần gia đồng quy vu tận. Bước tiếp theo, có phải các ngươi định cho nổ luôn hoàng cung luôn không? Đám phản tặc phái Hoa Sơn các ngươi, hành động thì ngông cuồng, lời nói thì phủi sạch trách nhiệm. Còn muốn lừa gạt ta?"
Đột nhiên, hắn ta chĩa thẳng trường thương, nghiêm nghị nói: "Ngươi cho rằng mình thông minh hơn thiên hạ? Hay cho rằng người hoàng thất chúng ta đều là lũ ngu?"
Tiểu sư thúc Hoa Sơn nhìn chằm chằm vào Lý Trường Thâm, khẽ nheo mắt, trong đôi đồng t.ử âm u lóe lên một tia sáng tối khó dò.
Lý Trường Thâm quả nhiên giống hệt Tĩnh Khang Đế, đều là lão hồ ly.
Nếu như vừa rồi hắn ta còn ôm chút hy vọng, muốn dựa vào ba tấc lưỡi khéo léo để giành chút cơ hội đàm phán, định thuyết phục Lý Trường Thâm ra tay giúp hắn ta đối phó đám người Đoàn Cảnh Thần kia, thì ngay giây phút Lý Trường Thâm chĩa thương vào mình, hắn ta liền hiểu không thể dùng cách đối phó Lý Trường Trạch để đối phó vị đương kim Thái t.ử này.
Hắn ta ổn định lại tinh thần, phất tay ra lệnh: "Phóng pháo!"
Không còn cơ hội xoay chuyển, vậy thì cứ lật bài tẩy đi. Một Thái t.ử c.h.ế.t thì đã sao? Triều đình chẳng mấy chốc sẽ chẳng thể tự lo cho chính mình, không rảnh dồn binh lực lên núi báo thù cho Lý Trường Thâm. Chuyện đại quân san bằng Hoa Sơn hoàn toàn không có cơ hội xảy ra.
Sắc mặt Lý Trường Thâm vẫn rất điềm tĩnh. Hắn ta vung tay phải, trường thương mang theo nội lực bá đạo bay đi, trong khoảnh khắc đã xuyên thẳng qua thân khẩu pháo.
Đệ t.ử Hoa Sơn: "..."
Từ khi nào mà võ công của Lý Trường Thâm lại mạnh đến mức này?
Không, không phải Lý Trường Thâm trở nên lợi hại hơn, mà là những khẩu pháo này do bọn họ vội vàng chế tạo, vật liệu chỉ là sắt vụn, quá đỗi mỏng manh.
Tiểu sư thúc Hoa Sơn ngây ra một thoáng.
Nhưng binh quý thần tốc. Ngay khoảnh khắc hắn ta thất thần, Lý Trường Thâm đã chiếm được tiên cơ.
Lý Trường Thâm vốn xuất thân nhà võ tướng, bình thường trưng ra phong thái đoan chính, tiêu sái nho nhã chỉ là lớp vỏ bọc học theo Tần Minh Nguyên mà thôi. Tất nhiên bản chất hắn ta kỳ thực cũng rất giống Tần Minh Nguyên, thủ đoạn đối phó với kẻ địch xưa nay luôn dã man, tàn khốc. Hắn ta nhảy vọt lên, đứng giữa lưng chừng núi, thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị, như thể hắn sinh ra đã nắm giữ thiên mệnh đế vương.
Hắn hô một tiếng hạ lệnh, vẻn vẹn chỉ có một chữ lạnh lùng: "G.i.ế.c!"
Một chữ ấy lan truyền giữa đêm tối, nghìn Cấm quân hành động thần tốc, ào ạt xông lên, khí thế chấn động cả núi rừng.
