Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 574
Cập nhật lúc: 31/03/2026 08:02
Ngô bá: “Là cả hai. Năm đó, sau khi lão chưởng môn nhìn thấu thân phận của bọn ta, ông ấy không vạch trần ngay, mà đã đi gặp tướng quân. À, bây giờ phải gọi là Vương gia rồi. Ta không rõ hai người bọn họ đã nói gì, chỉ biết sau lần nói chuyện ấy, Vương gia đã mang quạt xương ngọc về giao cho Nhị công t.ử. Quạt xương ngọc tượng trưng cho việc truyền thừa, trong phái Hoa Sơn ai cũng biết chuyện này. Chỉ là về sau, Vệ Quân Tri dựa vào lời trăn trối của lão chưởng môn mà đường hoàng tiếp quản môn phái, căn bản không để tâm mình có quạt xương ngọc hay không.
Nhị công t.ử cũng đã thấy rồi, Phong Quang thật sự không đủ khả năng chấn hưng phái Hoa Sơn, chứ đừng nói đến việc trấn giữ những cấm địa trên Hoa Sơn, ngăn chặn thiên tai nhân họa về sau. Cho nên, ngài thật sự không thể mặc kệ Hoa Sơn.”
Tần Minh Thư nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, rồi nghiến răng nói: “Các người cứ tạm thời án binh bất động, chờ ta về kinh hỏi đại ca.”
Giờ đây, phái Thiên Sơn của thúc phụ đã bước ra ánh sáng, hắn có lý do để nghi ngờ rằng mình sắp trở thành “thúc phụ” thứ hai, lợi dụng địa giới phái Hoa Sơn để âm thầm giúp bệ hạ nuôi dưỡng một nhóm tư binh mới.
Ngô bá cung kính đáp: “Tuân lệnh!”
“Còn nữa, Vệ Quang có đáng tin không?”
“Đáng tin, nhưng đầu óc khá đơn giản, tốt nhất đừng giao cho hắn nhiệm vụ quá quan trọng. À phải rồi, hắn nói mọi chuyện bên này đã tạm ổn, hắn lên đường đến Đông Di rồi. Đi cũng tốt, không còn đồng đội heo, bọn ta cũng đỡ vất vả hơn. Năm đó vì cứu hắn, ta đã mất năm huynh đệ...”
“Ừ, ta biết rồi.”
Tần Minh Thư vừa đi tới cửa, Ngô bá đột nhiên gọi hắn lại, hai mắt đỏ hoe khẩn cầu: “Nhị công t.ử, năm đó chính đám người Phong chưởng môn đã liều mạng dời những tảng đá lớn chặn lên mắt trận nhãn trước khi độc phát, mới tránh được một trận núi lửa phun trào còn khủng khiếp hơn. Khi ta dẫn người chạy tới thì đã chậm một bước, chỉ kịp gặp lão Phong lần cuối. Bọn họ ruột gan đứt đoạn, c.h.ế.t rất đau đớn, nhưng cả ông ấy lẫn Vương gia đều bảo ta phải nhẫn nhịn, không được nóng vội, không được đ.á.n.h rắn động cỏ, nhất định phải tra ra thế lực đứng sau Vệ Quân Tri. Vì vậy ta không thể tự tay báo thù cho mấy người lão Phong, thậm chí đến bây giờ mới có thể thu thập thi hài cho họ...
Sau khi ngài về kinh, có thể bảo Ngô Hài viết những chuyện này vào họa bản không? Thân ở giang hồ, nhưng lúc nào cũng nghĩ cho quốc gia và bách tính, lặng lẽ bảo vệ thiên hạ thái bình, mấy người lão Phong mới là đại hiệp chân chính, xứng đáng lưu danh thiên cổ.”
Tần Minh Thư xoay người lại, nhìn Ngô bá thật sâu, gật đầu: “Được!”
Trong lòng hắn thầm nghĩ, kỳ thực mấy người Ngô bá cũng nên được người đời ghi nhớ, chỉ tiếc nhiệm vụ của họ quá đặc thù, không thể để bại lộ thân phận.
Suốt dọc đường, Tần Minh Thư phi ngựa như bay, trong đầu không ngừng suy nghĩ xem mình phải dàn dựng một vở diễn thế nào, để tưởng niệm những con người như Ngô bá, họ vì thiên hạ thái bình mà âm thầm nhẫn nhục, cam tâm tình nguyện hi sinh cả đời.
...
Trong một tòa thiên điện của hoàng cung, hương rượu thịt lan tỏa.
Hoàng hậu đích thân rót một chén rượu đầy cho lão Vương gia, mỉm cười nói: “Bát Vương thúc, người nếm thử đi, Đào Hoa Túy vừa mới mở niêm phong của Ngự Thiện Phòng.”
Lão Vương gia râu tóc bạc trắng chỉ nhàn nhạt gật đầu với Hoàng hậu, rồi thong thả liếc mắt trừng Tĩnh Khang Đế.
Những trò của Tĩnh Khang Đế, ông ta đều rõ như nắm trong lòng bàn tay. Chỉ là trước kia ông ta không thèm vạch trần mà thôi, nhưng nếu tiểu t.ử này dám được đằng chân lân đằng đầu, ông ta nhất định sẽ dạy ngài cách làm người.
Giọng điệu của ông ta vừa bất mãn vừa không giấu vẻ ghét bỏ: “Nói đi, tiểu t.ử ngươi lại đang diễn trò gì đây? Phá nhà của ta còn chưa đủ, giờ chẳng lẽ còn muốn động đến bộ xương già sắp nhập thổ này?”
“Vương thúc nói quá lời rồi. Nhìn tinh thần người quắc thước thế kia, tuy có gầy đi một chút nhưng thân thể còn cứng cáp hơn cả trẫm, còn lâu mới tới lúc nhập thổ. Trẫm cho mời Vương thúc tới là muốn bàn với Vương thúc về chuyện Ám Dạ Minh.”
Tĩnh Khang Đế đích thân treo lá bùa hộ thân đã khai quang lên bên hông lão Vương gia, đồng thời ung dung chậm rãi kể lại từng chuyện một, từ việc bao năm qua lão Vương gia đứng ngoài cuộc tranh đấu nội bộ hoàng thất ra sao, cho đến chuyện lão Vương phi đã âm thầm giao dịch với Ám Dạ Minh thế nào.
Tĩnh Khang Đế nói tường tận chính xác từng chi tiết, cứ như thể chính ngài có mặt tại hiện trường vậy.
Ban đầu, ngài quả thật định để Hoàng hậu đi đối phó với lão Vương gia, nhưng khi nghe tin loạn Ám Dạ Minh ở phía đông và Hoa Sơn đều đã hoàn toàn bị dẹp yên, ngài liền đổi ý.
Bởi vì đã đến lúc ngửa bài rồi!
Lão Vương gia bình tĩnh nghe Tĩnh Khang Đế nói chuyện, đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.
Ông ta tọa sơn quan hổ đấu là bởi vì hoàng thất nợ ông ta.
Năm đó Tĩnh Khang Đế không được sủng ái, con trai ông ta chỉ vì qua lại thân thiết với Tĩnh Khang Đế mà cũng bị liên lụy. Tĩnh Khang Đế hồ đồ, đơn thương độc mã xông vào vương cung Thát Đát rồi bị bắt, Tiên đế liền bắt con trai ông ta đi đổi con tin. Cuối cùng tuy cả hai đều được Mộ tướng quân cứu về, nhưng con trai của Tiên đế thì kế thừa ngôi báu, còn con trai ông ta vì tổn thương mệnh căn mà biến thành Lý công công.
Sao ông ta có thể không hận? Đáng hận hơn nữa là, tên nghịch t.ử ấy vì muốn ở lại bên cạnh Tĩnh Khang Đế mà đoạn tuyệt quan hệ cha con với ông ta.
