Xuyên Không Thập Niên 70: Khi Nam Phụ Thô Hán Của Văn Thập Niên Ở Nhà Tôi - Chương 1
Cập nhật lúc: 21/01/2026 10:00
Chương 1: Nam phụ văn thập niên
"Lâm Sướng Sướng!" Chủ quản gào lên.
"Đây là lần thứ mấy rồi? Nếu cô còn làm không xong thì viết đơn xin nghỉ rồi cút xéo đi, công ty chúng tôi không nuôi phế vật!"
Lâm Sướng Sướng mặt mày xám xịt rời khỏi công ty, suýt chút nữa là ném luôn cái thẻ nhân viên: "Cái công việc này ai thích làm thì làm, bà đây không rảnh hầu hạ nữa!"
Nói thì nói vậy thôi, cô chỉ đang phát tiết chút chút, vì miếng cơm manh áo, kiếp "con sen" công sở như Lâm Sướng Sướng vẫn phải khom lưng quỳ gối.
Cô không phải phú nhị đại, không làm việc kiếm tiền nuôi thân chẳng lẽ lại ở nhà ăn bám bố mẹ sao?
Huống chi, nhà cô bây giờ cũng chẳng còn bao nhiêu vốn liếng để mà ăn bám.
Về đến nhà, cô đơn giản nấu một bát mì ăn cho xong bữa, dọn dẹp một chút rồi nằm lên giường đọc tiểu thuyết.
Ngày mai là cuối tuần, vừa hay có thể nghỉ ngơi, buổi tối cô tìm được một quyển truyện niên đại để giải trí. Xem xem những nhân vật chính bữa đói bữa no đã nỗ lực thế nào vì một miếng ăn, để bản thân mình không còn thấy bất mãn với hiện tại nữa.
Quyển truyện này rất hợp khẩu vị của cô, nữ chính trọng sinh vả mặt cực phẩm, cùng nam chính đồng cam cộng khổ, khởi nghiệp làm giàu, cuối cùng đi lên đỉnh cao nhân sinh.
Tiểu thuyết quá hay, Lâm Sướng Sướng đọc một mạch đến hai giờ sáng, thật sự chịu không nổi nữa mới vứt điện thoại đi ngủ.
Trong cơn mơ màng, dường như có tiếng gõ cửa, "Bành bành bành".
"Ồn quá, ai thế!" Lâm Sướng Sướng tỉnh giấc, nghĩ thầm chắc là shipper giao hàng đến. Cô bò dậy, tiếng đập cửa rất dồn dập, thay quần áo không kịp nữa rồi.
Cô chỉ đành khoác tạm một chiếc áo khoác che chắn lại, xỏ đôi dép lê ra mở cửa: "Ơ, không có ai?"
Chẳng lẽ nghe nhầm?
Ngay lúc này, tiếng đập cửa "Bành bành" lại truyền ra từ phía nhà bếp...
Lâm Sướng Sướng nhìn theo hướng âm thanh, bị người xuất hiện trong bếp làm cho giật b.ắ.n mình: "Á!"
Bên trong cánh cửa kính nhà bếp, một khuôn mặt chữ điền với những đường nét rõ ràng xuất hiện trước mắt. Nhìn thấy cô, đôi lông mày rậm và đôi mắt to ấy bỗng sáng lên, anh ta há miệng gọi cô: "Đồng chí!"
Đồng chí cái con khỉ nhà anh!
Lâm Sướng Sướng sợ khiếp vía, định chạy vọt ra cửa để báo cảnh sát.
Ai ngờ cái cửa không biết bị làm sao mà đột nhiên không mở được.
Sắc mặt Lâm Sướng Sướng biến đổi thất thường: "Cứu mạng với, có người đột nhập cướp của đây này!"
"Đồng chí, đồng chí, cô hiểu lầm rồi!" Người đàn ông thô hán có đôi lông mày rậm, làn da màu lúa mạch ở trong bếp cuống quít giải thích: "Tôi không phải người xấu, cô đừng sợ, tôi đi nhầm cửa thôi!"
"Đây là nhà tôi, tất nhiên là anh đi nhầm rồi!" Cửa mở không được, trong lúc tình thế cấp bách, Lâm Sướng Sướng vớ lấy cái chổi lông gà làm v.ũ k.h.í, chỉ vào người trong bếp.
"Nói, anh tên là gì, đến nhà tôi làm gì? Tôi nói cho anh biết, chồng tôi đi mua đồ ăn sáng rồi, sắp về đến nơi rồi đấy!"
Lâm Sướng Sướng độc thân từ trong bụng mẹ, làm gì có chồng.
Nói thế đều là để lừa anh ta, cho anh ta biết trong nhà có đàn ông, đừng hòng làm loạn với cô.
"Tôi... tôi tên Thẩm Bách Lương, tôi thật sự đi nhầm rồi, tôi không có ác ý, tôi không phải người xấu, người trong thôn tôi đều có thể làm chứng cho tôi."
"Tôi làm sao biết được người trong thôn anh có bao che hay không..." Não cô đột nhiên bắt được trọng điểm: "Anh nói anh tên gì cơ?"
Khuôn mặt chữ điền nghiêm túc nói: "Thẩm Bách Lương."
Lâm Sướng Sướng nhướng mày: "Thẩm Bách Lương? Công xã Đại Ngưu Sơn, đội một thôn Thẩm Gia, Thẩm Bách Lương?"
Thẩm Bách Lương chấn kinh: "Cô biết tôi sao?"
Lâm Sướng Sướng mắt tối sầm lại, nhìn Thẩm Bách Lương, lại nhìn cái chổi lông gà trong tay, tiện tay vứt đi một cái, đột nhiên chạy tót vào phòng ngủ, đóng cửa, chốt khóa, trùm chăn.
Động tác liền mạch lưu loát, không một chút dư thừa.
Nhắm mắt lại, giả vờ như đang mơ.
Tim đập thình thịch, mồ hôi vã ra như tắm, cô cũng chẳng buồn quan tâm: "Nằm mơ, mình nhất định là đang nằm mơ!"
"Ngủ dậy là hết thôi, mình không nên thức khuya đọc tiểu thuyết như vậy, thế mà lại mơ thấy nam phụ trong truyện, cái anh chàng làm nền cho nam chính, gã chồng cũ bị nữ chính trọng sinh vứt bỏ."
"Trời ạ!" Lâm Sướng Sướng nhắm c.h.ặ.t mắt.
Bên tai, tiếng đập cửa "Bành bành", cùng với giọng nói trầm thấp của nam phụ trong sách tên Thẩm Bách Lương truyền đến: "Đồng chí, đồng chí, tôi thật sự không phải người xấu!"
"Cô đã biết nhà tôi ở đâu, cô chắc chắn phải biết tôi là người tốt mà!"
"Đồng chí?"
"Mở cửa ra đi!"
"Đồng chí, đồng chí, tôi thật sự không có ác ý!"
"Đồng chí!!!"
"Á á á á!" Lâm Sướng Sướng sụp đổ, đá văng chăn, mở cửa đi ra ngoài, đứng cách cánh cửa bếp nhìn chằm chằm Thẩm Bách Lương.
Thẩm Bách Lương nhìn Lâm Sướng Sướng với thần sắc không bình thường, nở một nụ cười lấy lòng: "Chào đồng chí, tôi thực sự không có ác ý, cô có thể thả tôi ra ngoài không?"
"Tôi có nhốt anh đâu." Lâm Sướng Sướng quan sát người trước mặt.
Khuôn mặt chữ điền, mũi cao mắt to, lông mày rất rậm, làn da màu lúa mạch, có râu quai nón nhưng không dài, trông rất thô rạch.
Nhìn qua là biết do phơi nắng quanh năm mà thành, anh ta mặc một chiếc áo ba lỗ màu xanh biển đã bạc màu, khoác ngoài một chiếc sơ mi trắng, thắt lưng buộc một sợi dây thừng, quần dài màu xanh quân đội xắn lên tận bắp chân, để lộ đôi chân đầy lông lá.
Đầu gối quần dài đầy những miếng vá, chân xỏ đôi dép cỏ.
Đúng thế, là dép cỏ tự bện, trên mu bàn chân còn có vết bùn, nhìn là biết chưa rửa sạch chân, giống như vừa từ dưới ruộng đi lên. Bên chân anh ta đặt một cái gùi tre đựng đầy cá.
Lâm Sướng Sướng nhướng mày nhìn: "Cá đao? Nhà anh nuôi ở ao à?"
"Không phải nhà nuôi, đ.á.n.h dưới sông đấy, cô có muốn lấy mấy con về hấp ăn không?" Đến nơi xa lạ, lại thấy được sự cảnh giác của cô gái, Thẩm Bách Lương phải khép mình lại.
Tỏ ra thiện chí là phương pháp tốt nhất.
Lâm Sướng Sướng hỏi: "Chỗ các anh có phải có một con sông tên là sông Đinh không?"
Bây giờ không phải lúc để ăn cá. Lâm Sướng Sướng cần xác định xem người trước mặt có thực sự là Thẩm Bách Lương trong sách hay không.
"Sao cô biết?" Thẩm Bách Lương kinh ngạc.
Lâm Sướng Sướng trong lòng đắc ý, bà đây biết nhiều lắm, chút chuyện này bõ bèn gì.
"Chỗ thanh niên tri thức của các anh có phải có một nữ tri thức tên Tống Vãn Thu không?" Đúng vậy, người này chính là nữ chính trọng sinh trong văn thập niên.
Thẩm Bách Lương gật đầu: "Cô quen cô ấy à?"
Tôi quen cô ta, nhưng cô ta không quen tôi.
Lâm Sướng Sướng lại hỏi: "Có phải còn có một nam tri thức tên là Phó Văn Thần không?"
"Có." Ánh mắt Thẩm Bách Lương nhìn Lâm Sướng Sướng ngày càng nồng nhiệt: "Đồng chí, nếu đã quen biết họ, thì cô phải biết tôi thật sự không phải người xấu!"
"Tôi biết anh không phải người xấu, nhưng anh không phải là người!" Lâm Sướng Sướng sụp đổ, nhân vật trên trang giấy thì có tính là người không?
