Xuyên Không Thập Niên 70: Khi Nam Phụ Thô Hán Của Văn Thập Niên Ở Nhà Tôi - Chương 25

Cập nhật lúc: 21/01/2026 10:04

Lâm Sướng Sướng ngẩn ra một chút rồi cũng đỏ bừng cả mặt, cô cười nói: “Anh đang khen tôi xinh đẹp đúng không? Anh cũng thấy tôi rất ưa nhìn à?”

Thẩm Bách Lương: “...”

Đừng hỏi nữa, tôi sắp không biết ứng phó thế nào rồi đây.

Người thời nay sao lại thẳng thắn thế nhỉ?

Phản ứng của anh đã nói lên tất cả. Lâm Sướng Sướng cười vui vẻ, tự tin hơn hẳn. Cái tên “Tây Thi bán cá” này được anh công nhận rồi, cô thực sự rất đẹp!

Ở bờ sông, Lâm Sướng Sướng bàn bạc với Thẩm Bách Lương về kế hoạch của mình.

“Mở cửa hàng?” Thẩm Bách Lương ngạc nhiên.

Lâm Sướng Sướng gật đầu, phân tích những ưu điểm và khuyết điểm. Ưu điểm là có thể kiếm được nhiều tiền hơn, khuyết điểm là phải đầu tư không ít tiền. Mặt bằng ở khu nhà giàu đắt lắm, một chỗ nhỏ thôi chắc cũng phải mấy chục vạn, thậm chí mấy triệu cũng có.

“Đắt thế cơ à?” Thẩm Bách Lương kinh ngạc.

“Đưa anh đi xem là biết ngay. Đồ ở đó chỉ có người giàu mới tiêu xài nổi thôi.” Lâm Sướng Sướng lái xe đến chợ nông sản ở khu nhà giàu. Vệ sinh và đẳng cấp ở đó khác biệt hoàn toàn so với những chợ khác.

Nhìn nơi sáng sủa sạch sẽ, Thẩm Bách Lương cảm giác như mình đang ở trên thiên đường vậy!

“Anh xem rau củ, hoa quả ở đây, thứ gì cũng đắt hơn chợ thường rất nhiều. Người giàu thì cái gì cũng phải dùng loại tốt nhất, mà cá của chúng ta chính là loại tốt nhất rồi.” Lâm Sướng Sướng càng thêm tin tưởng vào việc có thể kiếm tiền từ giới thượng lưu.

“Nếu cô thấy ổn thì chúng ta cứ bán ở đây.” Thẩm Bách Lương như thấy tiền đang vẫy gọi mình vậy.

“Chúng ta không tự bán, chúng ta có thể thuê người. Chứ chuyện g.i.ế.c cá các thứ tôi có biết làm đâu. Tôi chịu trách nhiệm đầu ra, anh chịu trách nhiệm nguồn hàng, còn những việc khác thì thuê người làm.” Lâm Sướng Sướng không muốn làm mình mệt c.h.ế.t đâu.

“Thế thì hết bao nhiêu tiền?” Thẩm Bách Lương tính toán, cảm thấy đắt quá.

Lâm Sướng Sướng kiên nhẫn tẩy não anh, à không, phải là truyền đạt tinh thần làm chủ mới đúng. Không thể mãi coi mình là kẻ đi làm thuê được, làm chủ thì chỉ cần có tiền là đủ rồi.

Thẩm Bách Lương: “...”

Cô ấy dẻo miệng quá, mình nói không lại, mà mình thấy cô ấy nói cũng có lý ghê!

“Được, nghe theo cô hết!” Thẩm Bách Lương mặc kệ luôn, muốn ra sao thì ra!

Vừa hay thấy có biển cho thuê mặt bằng đẹp, vị trí ngay sát khu bán hải sản tươi sống nhập khẩu. Khách mua đông nườm nượp, còn cửa hàng đang sang nhượng thì bán cá trong nước.

Trông việc kinh doanh đìu hiu vắng vẻ, mà giá cả lại đắt hơn nhiều so với các chợ khác.

Người giàu đâu có ngốc. Cùng một thứ mà mua ở chợ khác cũng được thì việc gì phải vào đây?

Họ đến đây là để mua những thứ nơi khác không có, vì thế cửa hàng này không kiếm được tiền nên chắc chắn phải sang nhượng rồi.

Chẳng phải là trùng hợp quá sao!

Lâm Sướng Sướng bán những thứ mà người khác không có, giới nhà giàu chắc chắn sẽ thích.

Cô dắt Thẩm Bách Lương vào hỏi thử. Giá không hề rẻ, đối phương đòi phí sang nhượng là năm mươi vạn.

Thẩm Bách Lương hít một hơi lạnh: “Đắt thế à?”

Lâm Sướng Sướng bình thản mỉm cười: “Tầm giá đó là đúng rồi. Đừng kích động, để tôi thương lượng một chút, ép giá xuống.”

Thẩm Bách Lương nhìn Lâm Sướng Sướng với ánh mắt đầy kỳ vọng. Anh không biết ăn nói, sợ nói ra lại bị ăn đòn mất.

Lâm Sướng Sướng cũng biết Thẩm Bách Lương đ.á.n.h cá thì được chứ đàm phán giá cả thì vẫn phải để cô ra tay. Dù sao miệng lưỡi cô cũng linh hoạt, lại từng bôn ba ngoài thị trường rồi.

Hai bên kỳ kèo qua lại mấy hiệp, nói đến khô cả miệng. Trang thiết bị có sẵn, bớt được một vạn phí sang nhượng, chốt giá 49 vạn cho Lâm Sướng Sướng, và tiền thuê mỗi tháng là mười vạn.

Bây giờ Lâm Sướng Sướng đã hiểu tại sao họ không trụ nổi.

Tiền thuê ở đây đúng là đắt dã man con ngan.

Không phải một năm, mà là một tháng đấy.

Cái này phải bán được bao nhiêu con cá đao mới gỡ gạc lại được tiền thuê đây?

Tiền thuê đắt quá, Thẩm Bách Lương nghĩ bụng bọn họ rõ ràng có thể đi cướp tiền luôn cho nhanh, ấy thế mà vẫn cho mình một mặt bằng, đúng là có lương tâm thật!

Ngờ đâu Lâm Sướng Sướng lại gật đầu: “Được, chúng tôi thuê. Hợp đồng ký thế nào đây?”

Thẩm Bách Lương: “...”

Nắm c.h.ặ.t t.a.y, tin tưởng cô ấy, chắc chắn cô ấy sẽ không hại mình đâu!

Sau một hồi thao tác, mặt bằng đã thuộc về họ. Tiền thì hai người chia đôi, trừ trực tiếp từ tài khoản của cô, chẳng cần đắn đo suy nghĩ gì.

“Tôi thấy cái biển hiệu hơi kém một chút, còn phải đặt một cái tên khác biệt nữa, anh thấy thế nào?” Lâm Sướng Sướng cười hỏi.

Thẩm Bách Lương: “Tôi muốn xỉu luôn!”

Lâm Sướng Sướng dở khóc dở cười: “Đừng vậy mà, sau này anh sẽ thấy mọi thứ đều xứng đáng thôi. Yên tâm đi, không lỗ đâu, chúng ta sẽ kiếm được rất nhiều, rất nhiều tiền!”

Thẩm Bách Lương cười gượng: “Thật sao?”

“Tin tôi đi, tối qua tôi đã tính toán một lượt rồi, cũng đã xem qua hợp đồng thuê nhà, giá cả không hề đắt đâu, lại còn không mất phí môi giới nữa. Mức tiêu thụ ở đây cao nên mặt bằng chắc chắn phải đắt rồi.” Có chuẩn bị trước quả nhiên khác hẳn.

“Được, chúng ta cùng nhau kiếm tiền!” Thẩm Bách Lương đã yên tâm.

Lâm Sướng Sướng dẫn anh đi xem cửa hàng một lượt, cảm thấy nên đổi tên trước: “Anh thấy cái tên Lương Sướng Ngư Kho thế nào?”

“Tên của anh cộng với tên của tôi, chẳng phải rất có cảm giác cùng tham gia sao?” Lâm Sướng Sướng hớn hở.

Thẩm Bách Lương nhíu mày: “Tôi thấy hơi bị lẹo lưỡi.”

Bụp một cái, tâm trạng đang vui bay biến sạch.

Lâm Sướng Sướng thừa nhận: “Được rồi, tôi cũng thấy hơi khó đọc. Thế thì lấy cái tên đơn giản đi, Ngư Kho được chứ?”

Thẩm Bách Lương gật đầu: “Cái này được đấy, dễ đọc dễ nhớ!”

“Được, để tôi gọi người đến sửa sang lại một chút, thay biển hiệu mới, rồi tuyển một người biết làm cá nữa. Còn nhiều việc phải làm lắm đấy!” Nhắc đến chuyện mở cửa hàng, Lâm Sướng Sướng như được tiêm m.á.u gà vậy.

“Mấy việc này chiều nay tôi tự làm. Bây giờ đi nhập hàng với anh trước đã!” Lâm Sướng Sướng đã có tính toán trong lòng, Thẩm Bách Lương cũng còn không ít việc phải làm đâu.

Cá thu về mà không để trong không gian lưu trữ thì dễ bị hỏng lắm.

Anh còn phải bán lại hàng hóa, rồi lại nhập hàng, bận rộn lắm.

Thấy cuối cùng cô cũng nhớ ra, Thẩm Bách Lương thầm thở phào nhẹ nhõm.

Họ đến chợ đầu mối, tìm đến kho hàng mà cô quen biết, đồng thời đặt làm không ít bao bì đơn giản để thay thế bao bì thực phẩm.

Gạo, dầu, muối, mắm, dấm, trà các thứ đều có đủ, nhập hàng kiểu này rẻ hơn rất nhiều.

Thẩm Bách Lương so sánh giá cả với trong siêu thị mới biết tại sao Lâm Sướng Sướng lại muốn đến đây. Thực sự rẻ quá trời quá đất, nếu không có cô, anh căn bản chẳng thể nào biết được.

“Tôi còn muốn lấy thêm mấy chiếc xe đạp nữa.” Cảm giác xe đạp sẽ trở thành mặt hàng bán chạy. Trong thôn cũng đã có mấy người hỏi mua xe đạp, ai nấy đều muốn có một chiếc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.