Xuyên Không Thập Niên 70: Khi Nam Phụ Thô Hán Của Văn Thập Niên Ở Nhà Tôi - Chương 43

Cập nhật lúc: 21/01/2026 10:06

Cầm lấy đồng hồ, chiếc đầu tiên được đeo lên tay, Nhị ca toe toét cười: "Đồ tốt, Lão Tam, chúng ta ra ga tàu hỏa tiêu thụ hàng. Nếu dễ bán thì lấy hết một trăm chiếc luôn!"

Tên lưu manh không tin: "Một trăm chiếc, tiêu thụ hết được sao?"

"Thử một chút là biết ngay."

Họ đi ra ga tàu hỏa. Thời này, ngoài ga tàu và hợp tác xã mua bán ra thì chẳng có nơi nào đông người bằng. Chín chiếc đồng hồ của họ nhanh ch.óng được bán sạch.

Lão Tam không thể tin nổi.

Nhị ca hôn lên chiếc đồng hồ của mình, cười nói: "Còn sợ không bán được sao? Chỉ một lần sang tay thế này, chúng ta đã kiếm được bảy mươi đồng rồi. Một chiếc lời bảy mươi, một trăm chiếc là bảy nghìn đấy."

Lão Tam hít một hơi khí lạnh: "Nhị ca, làm luôn!"

"Phải làm chứ!" Nhị ca nắm c.h.ặ.t t.a.y, tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền này. Nghĩ thôi đã thấy sướng rồi, chỉ là tiền trong tay không đủ.

Thẩm Bách Lương đã nói rồi, phải tiền mặt, không ghi nợ, tiền trao cháo múc.

Đêm đó Nhị ca bắt đầu huy động tiền, những người xung quanh đều được anh ta hỏi mượn hết một lượt. Cuối cùng vẫn không đủ.

Đành phải cầu cứu Đại ca, chia lợi nhuận theo tỉ lệ góp vốn. Không đồng ý cũng không được, ai bảo anh ta không đủ tiền, không thể nuốt trôi miếng mồi ngon lớn thế này.

Chương 33 Độc đảm nhất diện

Buổi tối ở lại nhà khách, Thẩm Bách Thành thích thú không thôi.

"Anh, anh nói xem ở quê mình có thể xây được ngôi nhà như thế này không, phải tốn bao nhiêu tiền nhỉ?" Thẩm Bách Thành hiện đang ở chung phòng với Thẩm Bách Lương.

Nếu Thẩm Bách Lương kết hôn, cậu sẽ phải sang phòng mẹ Thẩm trải chiếu nằm dưới đất, nhường căn phòng hiện tại cho đôi vợ chồng trẻ.

Thế nếu Thẩm Bách Thành kết hôn thì ở đâu? Thẩm Bách Thành đau đầu suy nghĩ.

"Sau này không nhất định phải ở quê, em có thể ở trên thành phố, cố gắng học hành, thi đỗ đại học." Thẩm Bách Lương đã từng thấy thế giới bên ngoài, biết thế giới sau này không giống như bây giờ.

Chẳng bao lâu nữa, kỳ thi đại học sẽ được khôi phục, anh và em trai đều có thể đi học đại học, miễn là họ thi đỗ.

Thẩm Bách Lương nghĩ, vẫn phải học đại học mới được.

"Chúng ta á?" Thẩm Bách Thành không tin: "Giờ làm gì còn đại học mà học, mấy người thanh niên tri thức kia chẳng phải đều không có trường học nên mới phải lên núi xuống làng đó sao?"

"Chuyện sau này ai mà biết được!" Thẩm Bách Lương biết nhưng không nói ra.

Thẩm Bách Thành định nói thêm, Thẩm Bách Lương ngắt lời: "Được rồi, ngủ đi, mai còn phải dậy sớm. Chẳng phải em muốn đi dạo sao, đừng có mà dậy không nổi!"

Thẩm Bách Thành trở mình, cảm thấy nhà khách thật tốt, giường thật êm, chăn cũng ấm, đúng là tiền nào của nấy.

Nghĩ đến lời anh hai nói, sau này ở thành phố, thì nhất định phải thi đỗ đại học, được phân phối công việc tốt mới được. Thành phố ấy à, thật là tốt!

Hèn chi mấy thanh niên tri thức đó ai cũng muốn về, là cậu cậu cũng muốn về.

Cả đêm suy nghĩ vẩn vơ, mãi một lúc lâu cậu mới ngủ được. Sáng ra suýt chút nữa là gọi không dậy nổi.

Hai anh em không phải làm việc đồng áng, rửa mặt xong thì đi dạo bên ngoài, mua chút đồ ăn, chỗ này nhìn một chút, chỗ kia ngó một tẹo, còn ghé qua hợp tác xã mua bán một vòng.

Rất nhiều thứ ở đó mà cái hợp tác xã nhỏ ở làng họ không hề có. Thành phố đúng là khác hẳn.

Thẩm Bách Lương đến hợp tác xã, xem thứ gì bán chạy, sau này nhập hàng sẽ nhập thứ đó. Quan sát một lúc lâu, anh phát hiện vẫn là các mặt hàng ăn mặc ở đi lại.

Còn có cả những món đồ lớn, ví dụ như xe đạp, đài radio, máy khâu, đó đều là những mặt hàng xa xỉ, có tiền cũng chưa chắc mua được. Phải có kế hoạch, không đủ tem phiếu công nghiệp thì đừng hòng mơ tới.

Xem xét một vòng, Thẩm Bách Lương đại khái đã biết nên bán buôn thứ gì. Muốn kiếm tiền nhanh thì đẩy tem phiếu công nghiệp đi. Còn muốn ổn định thì là lương thực, vải vóc, thịt lợn.

Thẩm Bách Lương quyết định nói chuyện kỹ càng với bọn Nhị ca, không biết tình hình bán đồng hồ của họ thế nào rồi.

Đến nhà Nhị ca, họ đã chờ sẵn từ sớm, còn có một người hôm qua chưa gặp, giới thiệu là Đại ca họ Chu, Nhị ca họ Tào, Lão Tam họ Trịnh. Họ là bạn học tiểu học, lớn lên cùng nhau.

Anh em Thẩm Bách Lương xưng tên giả là họ Bách. Thẩm Bách Lương nói: "Một trăm chiếc đồng hồ, các anh thấy thế nào?"

Ba người nhìn nhau, Tào Nhị ca nói: "Lấy hết, chúng tôi đã chuẩn bị đủ tiền rồi, chỉ là về phần giá cả, có thể bớt chút không, hai trăm ba mươi là đắt quá!"

"Giá cả không bớt được, bởi vì loại đồng hồ này các anh bán ra ba trăm đồng vẫn có người mua. Tôi để giá này cũng là để mọi người cùng có tiền mà kiếm."

"Hơn nữa, tôi có điều kiện, nếu có chuyện gì xảy ra, các anh có c.h.ế.t cũng không được khai tôi ra." Nếu không anh cũng chẳng để giá hai trăm ba mươi. Anh hoàn toàn có thể đòi hai trăm sáu, hai trăm bảy, để họ chỉ kiếm được mười đồng, tám đồng. Như vậy thì họ cũng chẳng liều mạng làm gì.

Đây là Lâm Sướng Sướng đã nói với Thẩm Bách Lương: phải cho người ta cơ hội kiếm tiền, có lợi nhuận thì mới hợp tác lâu dài được. Thẩm Bách Lương rất tán thành.

Ba anh em họ đã bàn bạc xong xuôi, thấy Thẩm Bách Lương không chịu hạ giá, biết anh không phải hạng dễ lừa, đành phải gật đầu. Nhìn Thẩm Bách Thành bê hàng ra, một sọt lớn đầy đồng hồ.

Từng chiếc đều được bảo quản rất tốt, có màng nhựa, đóng gói kín đáo. Sau khi kiểm đếm xong, Chu Đại ca lấy tiền ra cho anh em Thẩm Bách Lương kiểm tra. Số lượng chính xác, Thẩm Bách Thành bỏ tiền vào cái túi du lịch bằng vải bạt màu xanh quân đội.

Thẩm Bách Lương hỏi họ: "Ngoài đồng hồ ra, các mặt hàng vật tư khác các anh có đẩy đi được không, ví dụ như gạo, bột mì, hay là xe đạp, radio, máy khâu?"

"Mấy thứ đó to quá, hơi khó đẩy hàng, nếu anh có thì có thể mang tới một ít để chúng tôi làm thử xem sao." Chu Đại ca không ngờ người trông trạc tuổi mình này lại có trong tay nhiều đồ tốt như vậy. Xem ra là hạng người có bản lĩnh, có mối lái.

"Được, lần sau sẽ mang tới cho các anh." Thẩm Bách Lương cũng dứt khoát, nhận tiền xong thì dẫn Thẩm Bách Thành rời đi.

Thẩm Bách Thành ôm khư khư cái túi vải bạt, cứ sợ bị người ta cướp, mắt láo liên nhìn quanh, dáng vẻ lén lén lút lút như muốn dọa c.h.ế.t người ta.

Thẩm Bách Lương vỗ mạnh một cái: "Tự nhiên chút coi, không biết lại tưởng em là tên trộm lén lút đấy."

Thẩm Bách Thành: "..."

"Anh, mình đi đâu thế này?" Thẩm Bách Thành thấy đây không phải đường về nhà.

Thẩm Bách Lương nói: "Tìm một chỗ ở lại, sau này thường xuyên lên thành phố, không thể không có chỗ dừng chân, cũng không thể cứ ở nhà khách mãi được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.