Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 13
Cập nhật lúc: 18/04/2026 05:21
Chị dù có xinh đẹp đến đâu cũng không viển vông đến mức đó.
Ngày tháng là do mình sống, tình cảm là do bồi đắp mà nên, một người đàn ông vừa nhìn đã yêu chị đến ch-ết đi sống lại, thậm chí không màng cả người thân, nói thật lòng... loại đàn ông đó chị cũng không dám tin tưởng trao trái tim.
Đạo lý rất đơn giản, sự say mê đó quá nông cạn, hôm nay có thể nông cạn với chị, ngày mai thấy người khác làm hắn rung động hơn, hắn cũng có thể nông cạn với người khác.
Tình cảm ấy vừa hời hợt vừa rẻ mạt.
Cho nên ngay từ khi mới kết hôn, chị chỉ làm đúng bổn phận trong ba vai trò là người vợ, người dâu và cả người chị dâu, còn những thứ khác, chị không tham lam cũng không cưỡng cầu.
Vé vé má Ngụy Nhiên, ánh mắt Tô Tuế dịu dàng:
“Nhiên Nhiên, chị tuy không biết tại sao em lại để tâm đến ý kiến của chị như vậy."
“Nhưng điều chị muốn nói là, đây là về cuộc đời của em, là chuyện của chính em, điều đầu tiên em cần cân nhắc không phải là suy nghĩ của chị dâu em, mà là suy nghĩ của chính bản thân em."
Ngụy Nhiên ngẩn người:
“Suy nghĩ... của em?"
Tô Tuế:
“Đúng vậy, suy nghĩ của em, dù là về việc bố và mẹ kế sắp xếp cho em đi xem mắt, hay là chuyện chuyển hộ khẩu, em nghĩ thế nào?"
“Em muốn đi học hay muốn kết hôn, muốn tiếp tục ở lại chỗ bố em hay muốn quay về sống cùng chúng chị?"
Ngụy Nhiên ngơ ngác nhìn người chị dâu mới trước mặt, đây là một người... hoàn toàn trái ngược với chị dâu cả.
Tại sao cô lại để ý đến suy nghĩ của chị dâu như vậy, chính là vì có một lần cô chịu uất ức, mãi mới lấy hết can đảm muốn chuyển hộ khẩu về đây, đúng lúc chị dâu cả đang ở nhà, cô liền hé lộ chút ý định.
Nhưng phản ứng của chị dâu cả...
Đến tận bây giờ nhớ lại, Ngụy Nhiên vẫn còn nhớ rõ bộ mặt của chị dâu cả lúc đó, ánh mắt nhìn cô giống như nhìn một món nợ khổng lồ vậy.
Giây trước còn cười với cô, giây sau lời nói đã mang theo d.a.o găm rồi.
Hết phàn nàn nhà cửa chật chội không đủ chỗ ở, lại phàn nàn trong khu tập thể đông đúc chật chội chẳng thoải mái chút nào.
Còn phàn nàn với cô rằng cứ thế này thì chị ta cũng chẳng sống nổi với anh cả nữa.
Ngụy Nhiên tính tình ôn hòa, nhưng không hề ngốc.
Chị dâu cả nói những lời “than phiền" đó có ý gì, cô vẫn hiểu được.
Chính là đang nói cho cô biết trong nhà căn bản không có chỗ cho cô ở, đã đủ chật lắm rồi, nếu cô còn dọn về thì chị dâu cả sẽ không sống nổi với anh cả nữa.
Những lời như vậy đã nói ra trước, Ngụy Nhiên làm sao còn dám nhắc đến chuyện chuyển hộ khẩu nữa.
Làm sao cô dám gánh vác trách nhiệm nặng nề vì mình quay về mà khiến anh cả phải ly hôn?
Cũng là do cái bóng mà chị dâu cả để lại cho cô quá lớn, dẫn đến khi đối mặt với Tô Tuế, người chị dâu thứ hai này.
Cô không tránh khỏi thêm vài phần cẩn trọng.
Chị dâu hai xinh đẹp như vậy, gả cho anh hai đã là chịu thiệt thòi rồi, nếu cô còn không biết điều mà quay về gây thêm rắc rối, cô sợ chị dâu hai cũng nảy sinh ý định ly hôn với anh hai.
Không ngờ chị dâu hai lại người đẹp tâm thiện, hoàn toàn không tính toán những chuyện này, còn khuyên bảo cô bảo cô việc gì cũng nên nghĩ cho mình nhiều hơn.
Đôi má Ngụy Nhiên đỏ bừng, đôi mắt sáng lấp lánh hết lần này đến lần khác lén nhìn Tô Tuế.
Mỗi lần lén nhìn một cái, giống như nhặt được báu vật, má lại đỏ thêm vài phần, chẳng mấy chốc cả khuôn mặt đã đỏ lựng như một quả cà chua chín.
Ngụy Tứ đột nhiên cảm thấy có một luồng cảm giác nguy hiểm, nhưng rốt cuộc “nguy hiểm" ở chỗ nào, anh cũng không nói rõ được.
Chỉ đành hắng giọng một tiếng đ-ánh trống lảng:
“Nhiên Nhiên, đợi ăn cơm xong anh sẽ cùng em quay về một chuyến."
“Chúng ta hôm nay đi làm thủ tục chuyển hộ khẩu về luôn cho rảnh nợ, tránh đêm dài lắm mộng."
Từ Lệ Phấn gật đầu liên lịa:
“Đúng đúng, hôm nay chuyển luôn, vốn dĩ hộ khẩu của con phải theo mẹ mới đúng, là bố con và những người kia lúc đó cứ khư khư đòi giữ con lại."
“Bên đó điều kiện tốt, mẹ cứ nghĩ rốt cuộc cũng là bố đẻ, ông bà nội đẻ, kiểu gì cũng không thể để con trẻ phải chịu thiệt, nhưng ai mà ngờ..."
Ai mà ngờ đám người đó có thể mất lương tâm đến mức độ này.
Ngay cả một đứa trẻ nhỏ như vậy cũng nỡ đối xử tệ bạc!
Huống hồ đây còn là m-áu mủ ruột thịt đấy, nếu không phải ruột thịt thì chắc sống cũng chẳng nổi.
Sau này bọn họ còn không cho người làm mẹ như bà được gặp mặt.
Hoàn toàn khác hẳn với những lời hứa hẹn đầy lý lẽ lúc tranh giành đứa trẻ, đúng là một gia đình súc vật tụ tập lại một chỗ.
Vô liêm sỉ đến cực điểm.
Nghe thấy hôm nay sẽ chuyển hộ khẩu, Ngụy Nhiên lộ vẻ do dự.
Ngụy Tứ:
“Sao thế, không nỡ à?"
“Không phải không nỡ."
Ngụy Nhiên nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, “Là vì hôm nay em sở dĩ được thả ra, thực ra là mang theo nhiệm vụ mà về đấy."
Nhiệm vụ?
Ba người còn lại nhìn nhau.
Tô Tuế ôn tồn trấn an:
“Nhiên Nhiên em cứ thong thả nói, nhiệm vụ gì?
Là bên bố em yêu cầu em qua đây làm chuyện gì sao?"
Ngụy Nhiên dùng từ “thả ra" để hình dung việc hôm nay cô được lộ diện khó khăn thế nào, bản thân ba chữ này đã chứa đựng hàm ý rất phong phú rồi.
Đơn thuần nghe mặt chữ, từ “thả ra" tương ứng với từ “nhốt lại".
Mà người có khả năng cũng như có quyền nhốt Ngụy Nhiên lại, ngoài vị ông bố chồng hờ chưa từng gặp mặt kia ra thì chẳng còn ai khác.
Nếu Tô Tuế nhớ không lầm, hôm qua Ngụy Tứ kết hôn, Ngụy Nhiên cũng không được “thả ra" để đến tham dự đám cưới của anh trai ruột.
Vậy mà hôm nay lại được “thả ra", còn nói là được sắp xếp mang theo nhiệm vụ quay về...
Tô Tuế híp mắt lại, chị khá tò mò bên phía bố Ngụy Tứ lần này rốt cuộc là đang tính toán chuyện gì.
Chị nhớ rất rõ, trong nguyên tác miêu tả về bố Ngụy Tứ, nói ông ta hồ đồ, thích nghe nịnh nọt, thích luồn cúi, giỏi tính toán.
Tóm lại là chẳng có lời miêu tả nào tích cực cả.
Mà đem hai đặc điểm hồ đồ và giỏi tính toán này cộng lại với nhau, theo cách nhìn của Tô Tuế thì đây là một chuyện rất tai hại.
Không sợ người thông minh tính toán, chỉ sợ loại người hồ đồ lại thích tính toán như bố Ngụy Tứ, bản thân đã hay làm bậy lại không thông minh, lúc tính toán người khác tự nhiên chẳng có quy luật gì nhưng giống như tung loạn xạ các đòn đ-ánh, sức sát thương lại không hề thấp.
Huống chi loại người như vậy lại ở vị trí bề trên, con bài tẩy lớn nhất không gì khác ngoài việc dùng chữ hiếu để trị người.
