Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 162
Cập nhật lúc: 18/04/2026 08:53
Tô Tuế:
“……?”
Thấy đối phương lúc nói chuyện sắc mặt trắng bệch, môi run rẩy, trên trán còn rịn mồ hôi hột, Tô Tuế chợt nảy ra ý nghĩ, từ trong chiếc túi đặt bên cạnh mình lấy ra một củ khoai lang nướng.
Cô đưa cho người trước mặt.
Giọng cô mang theo vẻ quan tâm:
“Có phải bị hạ đường huyết rồi không?
Sắc mặt kém thế này, có phải thấy ch.óng mặt không?”
Vừa nói, cô vừa đứng dậy đặt tay lên trán đối phương để kiểm tra nhiệt độ.
Mu bàn tay mềm mại ấm áp dán lên trán y tá Tiểu Hà, Tiểu Hà cảm thấy cả người mình như bị đoản mạch.
Một chút cũng không dám cử động.
Tô Tuế:
“Không sốt, vậy chắc chắn là hạ đường huyết rồi, mau ăn cái này đi.”
Nhét củ khoai lang nướng còn đang bốc hơi nóng vào tay đối phương, Tô Tuế kéo người ngồi xuống vị trí cô vừa ngồi lúc nãy.
Chỉ sợ đối phương một lúc mơ màng, người lại ngã lộn nhào đi mất.
Y tá Tiểu Hà cứ thế bị ấn ngồi xuống, có chút ngơ ngẩn nhìn củ khoai lang nướng trong tay, còn chưa kịp do dự bao lâu, củ khoai lang nướng trong tay đã bị Tô Tuế giật lấy.
Một lát sau, một củ khoai lang đã lột vỏ được Tô Tuế đưa lại lần nữa tới bên miệng cô ấy...
Đại não trống rỗng, theo bản năng há miệng c.ắ.n một miếng, y tá Tiểu Hà cảm thấy não mình đã không theo kịp động tác nữa rồi.
Run rẩy tay bưng lấy củ khoai lang nướng không dám để Tô Tuế đút nữa, cô ấy vừa định mở miệng cảm ơn thì thấy cửa văn phòng đối diện mở ra, gã du côn hay thù dai trong truyền thuyết với vẻ mặt không cảm xúc bước ra.
Tim đ-ập thình thịch, nghĩ đến việc mình đang ngồi lên áo khoác của người ta, cô ấy đột nhiên đứng bật dậy, hai chân mềm nhũn.
Xong đời rồi.
Thế này chẳng phải là đ-âm đầu vào họng s-úng sao!
Càng sợ cái gì thì cái đó càng tới, hu hu hu, cô ấy không muốn buổi tối về nhà bị gã du côn chặn đường dạy dỗ đâu!
Ngụy Tứ:
“Cô ấy thế này là...”
Tô Tuế:
“Bị hạ đường huyết rồi, nhân viên y tế thật không dễ dàng chút nào, chắc là bận công việc nên buổi trưa chưa ăn cơm.”
Ngụy Tứ gật đầu, bây giờ trong mắt trong lòng anh toàn là vợ mình, còn y tá bị hạ đường huyết chưa ăn cơm kia... chẳng phải đang ăn khoai lang nướng sao.
Không đủ thì trong túi vẫn còn, sắp nguội rồi, anh mua hai củ cho cô y tá này hết cũng được, Tuế Tuế nếu muốn ăn thì đợi lát nữa đi ra ngoài lại mua cho Tuế Tuế củ vừa mới ra lò.
Để lại khoai lang nướng, Ngụy Tứ dìu vợ mình chuẩn bị về nhà, Tô Tuế mỉm cười chào tạm biệt y tá Tiểu Hà.
Mọi thứ đều rất bình thường, hoàn toàn không có cảnh gã du côn phát hỏa khi thấy quần áo mình bị người lạ ngồi lên như y tá Tiểu Hà dự đoán.
Cũng không nhận được bất kỳ ánh mắt cảnh cáo nào.
Nhìn bóng lưng hai vợ chồng dắt nhau đi, bưng củ khoai lang nướng vẫn còn ấm nóng, y tá Tiểu Hà bỗng thấy bản thân lúc nãy sợ hãi như vậy có chút buồn cười.
Đối phương hoàn toàn không nhận ra điều bất thường của cô ấy, ngược lại sau khi phát hiện cô ấy dường như bị bệnh thì quan tâm cô ấy đủ điều.
Nói thế này đi, cặp vợ chồng này không những không thù dai, tính tình không tốt như đồng chí Quách nói.
Ngược lại, trong số những người cô ấy từng gặp, cặp vợ chồng bị gọi là du côn này còn ôn hòa, nhiệt tình hơn cả những người được gọi là đàng hoàng kia.
Cô ấy lơ đãng đi vào văn phòng bác sĩ Từ, lấy thu-ốc trong túi áo ra đặt lên bàn làm việc.
Bác sĩ Từ thấy cô ấy vừa thẩn thờ vừa gặm khoai lang nướng, nhướng mày:
“Cặp vợ chồng trẻ lúc nãy đưa cho cô à?”
“Bẻ cho tôi một miếng, nhìn cô ăn tôi cũng thấy đói rồi.”
Dứt khoát đưa củ khoai lang nướng khác mà Ngụy Tứ đưa cho cô ấy cho bác sĩ Từ, y tá Tiểu Hà có chút do dự hỏi:
“Bác sĩ Từ, cô thấy cặp vợ chồng trẻ lúc nãy thế nào?”
“Thế nào là thế nào?”
Bác sĩ Từ không hiểu, “Cô hỏi quan hệ của hai người họ thế nào à?
Rất tốt mà, lâu lắm rồi tôi chưa thấy người chồng nào quan tâm vợ m.a.n.g t.h.a.i như vậy.”
“Lúc nãy cứ đuổi theo hỏi tôi phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cần chú ý cái gì, riêng sổ tay đã ghi chép mấy trang liền.”
Nếu người chồng nào của sản phụ cũng có tâm như vậy, bà cũng không cần ngày nào cũng phải tức giận với những cặp vợ chồng không có trách nhiệm với con cái rồi.
Bản thân tức muốn ch-ết mà người ta thì coi như gió thoảng bên tai, sau đó còn khiếu nại bà thái độ không tốt.
Y tá Tiểu Hà vân vê củ khoai lang nướng trong tay:
“Không phải, bác sĩ Từ, cháu không hỏi quan hệ vợ chồng họ thế nào.”
“Cháu muốn hỏi cô thấy nhân phẩm họ thế nào...”
Câu hỏi này có chút không đầu không đuôi, bác sĩ Từ thắc mắc:
“Sao cô đột nhiên hỏi cái này, nhân phẩm người ta thế nào thì có liên quan gì đến chúng ta?”
Cũng không sống cùng nhau, chỉ là khám bệnh cho người ta thôi.
Bác sĩ Từ nheo mắt:
“Tiểu Hà, giác ngộ tư tưởng này của cô có chút không đúng nha.”
“Không phải.”
Y tá Tiểu Hà không biết giải thích thế nào, dứt khoát giậm chân kể lại những lời Quách Uyển nói với mình cho bác sĩ Từ nghe một lượt.
“Hàng xóm của họ đều nói họ không phải người tốt, cháu sợ bác sĩ Từ cô không kìm nén được tính tình lại đắc tội người ta...”
Không ngờ chỉ một loáng thôi mà còn xảy ra chuyện như vậy.
Bác sĩ Từ trầm ngâm một lát, hỏi ngược lại:
“Tiểu Hà, lúc nãy cô hỏi tôi thấy nhân phẩm cặp vợ chồng trẻ đó thế nào, cùng một câu hỏi, tôi cũng muốn hỏi cô một chút.”
Trong tay còn bưng củ khoai lang nướng mà cặp vợ chồng đó quan tâm chia cho mình.
Y tá Tiểu Hà dù thế nào cũng không nói được lời xấu nào về cặp vợ chồng trẻ xứng đôi đó.
Cô ấy mím môi có chút khó xử:
“Cháu thấy họ là người rất tốt, nhưng đồng chí Quách nói nhìn người không thể nhìn bề ngoài, nói người đàn ông tên Ngụy Tứ đó là gã du côn có tiếng ở khu đó.”
“Hơi một tí là đ-ánh cả người già.”
Cô ấy ngượng ngùng cười:
“Bác sĩ Từ cô cũng biết tính cách của cháu rồi đấy, cháu sợ cháu nhìn lầm.”
“Ví dụ như cháu thấy họ tốt, không tin lời đồng chí Quách mà giấu chuyện này đi, vạn nhất sau này thật sự xảy ra chuyện, cháu sẽ hối hận cả đời.”
Cô ấy chính là sợ bản thân chủ quan thấy người ta ưa nhìn thì nhân phẩm sẽ tốt, vạn nhất nhìn lầm thì hại chính là bác sĩ Từ vốn luôn rất chăm sóc cô ấy.
Nên dù cô ấy có phải đóng vai kẻ tiểu nhân, cô ấy tự ý suy đoán người ta, thì để phòng ngừa bất trắc xảy ra cô ấy vẫn phải qua đây nhắc nhở bác sĩ Từ cẩn thận một chút để phòng hờ.
Bác sĩ Từ lập tức nắm lấy một trọng điểm khác trong lời cô ấy:
“Nên cô thấy nhân phẩm của họ là tốt.”
