Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 216
Cập nhật lúc: 18/04/2026 10:34
Bị nhà họ Bùi ép uống r-ượu, màn đêm dần buông xuống...
Tôn Uyển Dung lúc già nua một lần nữa trải qua tình cảnh tuyệt vọng nhất mà bà không bao giờ muốn nhớ lại nhưng lại không thể thay đổi được.
Dù có quay lại một lần nữa, bà mang đầy oán hận cũng không cách nào phản kháng lại sự cưỡng ép của Bùi Ba.
Và ngay khi bà ánh mắt trống rỗng sắp sửa chấp nhận số phận...
Một đòn gậy, đ-ánh thức cả giấc mơ tăm tối của bà, cũng đ-ánh nát hoàn cảnh khốn cùng đã hành hạ bà cả đời này!
Tôn Uyển Dung lúc già nua nhìn Tô Tuế trong mơ đã cứu mình như thế nào, nhìn Tô Tuế vì muốn giúp bà giải quyết nỗi lo sau này mà nghĩ cách khiến Bùi Ba và Hoàng Tú Hà tự chuốc lấy hậu quả.
Bà trong mơ không còn đi vào ngõ cụt nữa, cũng không còn bị nhà họ Bùi ăn vạ.
Hơn nữa nhờ sự nhắc nhở của Tô Tuế, bà còn phát hiện sớm tình trạng sức khỏe của cha mình, sớm giúp cha ổn định bệnh tình.
Cả nhà bình yên vô sự, hạnh phúc mỹ mãn...
Đến cuối giấc mơ, Tôn Uyển Dung lúc già nua đã không phân biệt được đó rốt cuộc là do ông trời thương xót ban cho bà một giấc mộng đẹp trước khi ch-ết, hay là do ảo giác bà tự xây dựng nên khi ý thức mơ hồ nữa.
Bà chỉ biết... thật tốt quá... trước khi ch-ết nhìn thấy cảnh này, bà có ch-ết cũng mãn nguyện.
Chỉ là bà tiếc nuối đời này bà không thể đích thân nói một câu cảm ơn với cô bé Tô Tuế trong mơ được.
Thật hy vọng đó không phải là mơ, trong ký ức của bà, Tô Tuế gả cho Bùi Nham sống cũng không tốt, xa không bằng sự hạnh phúc và xinh đẹp thấy được trong mơ.
Giả sử đó không phải là mơ thì tốt biết bao...
Bà và Tô Tuế đều có thể sống một cuộc đời tốt đẹp hơn và xứng đáng hơn...
đều đừng có gặp phải hạng người không ra gì như đời này nữa... khổ như bị ngâm trong nước hoàng liên vậy...
Như có luồng điện chạy qua, ý thức của Tôn Uyển Dung bị đẩy ra khỏi c-ơ th-ể già nua của bà.
Và cảnh cuối cùng bà thấy trước khi thức giấc là vào giây phút cuối cùng bác sĩ tuyên bố t.ử vong trong phòng cấp cứu, chân mày của bà lúc già nua giãn ra... mỉm cười thanh thản.
Khóc lóc mở mắt ra, Tôn Uyển Dung cuối cùng cũng hoàn toàn hiểu được những lời Tô Tuế đã nói với cô ở công viên rốt cuộc là có ý gì....
Hãy sống thật tốt, đừng phụ lòng mình ở một thế giới khác.
Cuộc sống hiện tại của cô, có lẽ là giấc mộng đẹp mà mình ở thế giới khác cả đời cầu cũng không được.
Tất nhiên, đó là chuyện sau này.
Lúc này Tôn Uyển Dung còn đang cùng Tô Tuế ngồi trong công viên nhìn những vận động viên trượt băng nghiệp dư trước mặt đang diễn màn lăn lộn đủ kiểu.
Nhìn họ ngã lộn nhào rồi cười ha ha, chân thực và nồng nhiệt, tâm trạng của Tôn Uyển Dung cũng dần dần rạng rỡ hẳn lên.
Cô bỗng nhiên nhớ ra một chuyện:
“Bùi Ba sắp kết hôn rồi cậu có nghe nói không?"
“Bùi Ba sắp kết hôn?"
Tô Tuế thực sự chưa nghe thấy tin này.
Cô chỉ mải mê xem Quách Uyển và Hoàng Tú Hà đấu đ-á nhau hằng ngày thôi.
“Anh ta kết hôn với ai?"
Tô Tuế còn thắc mắc sao một ngày Bùi Ba lại có duyên với phụ nữ thế, bên này vừa đắc tội ch-ết đối tượng bên kia nói đổi người kết hôn là có thể đổi người kết hôn ngay được?
Tôn Uyển Dung bĩu môi:
“Hắn ta kết hôn với con gái phó xưởng trưởng xưởng của họ."
Cùng là phụ nữ, Tôn Uyển Dung không muốn nói xấu Cố Nghệ, cô chỉ có thể nói...
“Cuộc hôn nhân này của Bùi Ba không hề thuần túy, hắn cưới Cố Nghệ nghĩ cũng biết là để đối phó với sự chèn ép bên phía nhà mình, sợ không giữ được công việc."
Tô Tuế tò mò:
“Nhà cậu thực sự chèn ép anh ta rồi à?"
Tôn Uyển Dung:
“Vẫn chưa ra tay đâu."
Ẩn ý chính là 'có ý định này' thôi.
Tô Tuế:
“Vậy xem ra Bùi Ba cũng khá có ý thức về nguy cơ đấy chứ."
Quả nhiên kẻ tiểu nhân luôn biết cách tìm lành tránh dữ.
Nhưng chờ đã...
Tô Tuế bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề:
“Đồng chí nữ sắp gả cho Bùi Ba kia tên là 'Cố Nghệ' đúng không?"
Cái tên cũng khá hay.
“Cô ấy có biết nhân phẩm của Bùi Ba như thế nào không?
Đừng có giống cậu bị Bùi Ba lừa đến mê muội, bông hoa nhài cắm bãi phân trâu đấy."
Thời đại này... không chỉ thời đại này, bất kỳ thời đại nào hôn nhân đối với phụ nữ đều là chuyện rất đáng để cân nhắc thận trọng.
Tô Tuế sợ Cố Nghệ này là bị Bùi Ba lừa, dù sao trong nguyên tác cành cao mà Bùi Ba giẫm lên Tôn Uyển Dung để trèo lên cũng không phải là cành này.
Vợ của Bùi Ba sau Tôn Uyển Dung trong nguyên tác cũng không tên là Cố Nghệ.
Giờ vào lúc mấu chốt lại lôi đồng chí Cố này ra kết hôn để chắn tai ương, Cố Nghệ có tội tình gì?
Biết cô có ý gì, Tôn Uyển Dung có chút khó nói.
Mím môi chần chừ hồi lâu mới thốt ra được một câu:
“Cố Nghệ tự nguyện đấy."
Cái tự nguyện này không giống với cái tự nguyện trước đây của cô đâu.
Nhưng cô không biết phải giải thích với Tô Tuế thế nào.
Chỉ có thể nói khô khốc:
“Cố Nghệ vẫn luôn thích Bùi Ba, biết Bùi Ba là hạng người gì nhưng vẫn một lòng một dạ hướng về Bùi Ba, theo đuổi Bùi Ba lâu lắm rồi."
Không giống như cô vốn không biết Bùi Ba bỉ ổi đến mức nào, là bị lừa mới ở bên Bùi Ba, Cố Nghệ thì khác, Cố Nghệ biết Bùi Ba chẳng ra gì nhưng vẫn cứ thích Bùi Ba.
Si tình đến vậy sao?
Tô Tuế hít một hơi, vậy thì không cần người khác lo nữa, tự mình bằng lòng dù biết là hố lửa vẫn muốn nhảy, trường hợp này ai mà nói thêm một câu thì chính là kết thù.
Nhún vai, Tô Tuế nói một câu khách sáo:
“Được thôi, chân tình vô đối, vậy Tiểu Dung sau này cậu định làm thế nào?
Cứ thế bỏ qua cho Bùi Ba sao?"
Tô Tuế tuy không biết nhà ngoại Cố Nghệ rốt cuộc có thế lực như thế nào, nhưng vì Bùi Ba đã chọn cách lợi dụng việc cưới Cố Nghệ để đối phó với sự nhắm vào của nhà họ Tôn.
Thì cái năng lượng của nhà họ Cố này chắc chắn không nhỏ.
Trong tình huống này Tôn Uyển Dung còn báo thù thế nào được?
Chẳng lẽ cứ thế bỏ qua cho Bùi Ba sao?
Cơn giận này nhà họ Tôn nuốt trôi được sao?
Đặt ra một câu hỏi, ví dụ Tô Tuế hỏi Tôn Uyển Dung chẳng lẽ cứ thế bỏ qua cho Bùi Ba?
Câu trả lời của Tôn Uyển Dung theo lý thường không phải là A——bỏ qua, thì là B——không bỏ qua.
Nhưng điều khiến Tô Tuế ngạc nhiên là, Tôn Uyển Dung trả lời cô bằng một nụ cười đầy ẩn ý, rồi đưa cho cô một đáp án C.
Tôn Uyển Dung nói:
“Tin mình đi, thù chắc chắn sẽ báo được, nhưng Bùi Ba phen này tám phần là sẽ tự mình hại ch-ết mình."
Cô không cần phải nhìn chằm chằm Bùi Ba không buông, càng không cần để gia đình ra tay chèn ép Bùi Ba, cô có bỏ qua cho Bùi Ba hay không không quan trọng, quan trọng là vì Bùi Ba đã dám đi nước cờ cưới Cố Nghệ này, Tôn Uyển Dung cứ ngồi đợi Bùi Ba tự tìm đường ch-ết.
