Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 25
Cập nhật lúc: 18/04/2026 05:31
“Anh Tứ kiếm tiền em xót lắm, em xinh đẹp thế này cần gì phải sắm mấy thứ lặt vặt tốn tiền mà chẳng có tích sự gì."
Cô nâng mặt mình lên nói với nhà họ Ngụy một cách ngọt ngào:
“Mọi người nhìn xem, em xinh thế này chẳng lẽ mặc bao bố cũng đẹp sao?
Em chẳng nỡ để anh Tứ tốn tiền cho em đâu, anh Tứ bôn ba bên ngoài có bao nhiêu chỗ cần tiêu tiền cơ chứ."
Thật lòng mà nói, nếu không nhờ đọc nguyên tác biết tính cách và nhân phẩm của Từ Lệ Phân và Ngụy Tứ, Tô Tuế cũng không dám tâng bốc hai mẹ con này như vậy.
Ngộ nhỡ tâng bốc quá đà, cuối cùng rắc rối chẳng phải vẫn là cô sao?
Cũng nhờ trong nguyên tác, dù gia đình gặp biến cố lớn nhưng nhân phẩm của hai mẹ con này vẫn không hề thay đổi, điều này mới khiến Tô Tuế dám ra sức giữ thể diện cho Từ Lệ Phân và Ngụy Tứ trước mặt người ngoài như vậy.
Không cần lo lắng gặp phải người nhân phẩm không tốt, nghe được những lời “giữ thể diện" của cô mà tưởng thật, rồi về nhà lại lên mặt với cô.
Cô nói những lời cảm thông với Ngụy Tứ, nhưng người đỏ mắt lại là Ngụy Xuân Lâm.
Ngụy Xuân Lâm không kìm được mà nghĩ đến hôm nay Mao Y Y chỉ vì anh không đưa cô ta đi bách hóa mà dằn mặt sập cửa trước mặt cả nhà, còn giận dỗi gây chuyện với anh.
Nghĩ đến Mao Y Y, lại nghĩ đến cô vợ “ngốc bạch ngọt" một lòng vì nhà chồng của Ngụy Tứ, Ngụy Xuân Lâm ghen tị đến nổ mắt.
Ngụy Tứ mím c.h.ặ.t môi cúi đầu nhìn cô vợ nhỏ của mình, tay vô thức đặt lên ng-ực, anh không hiểu tại sao từ sau khi Tô Tuế gả cho anh.
Không, nên nói là từ sau khi gặp Tô Tuế... trái tim anh dường như đã gặp vấn đề.
Lúc thì đ-ập rất nhanh, lúc thì lại mềm nhũn ra một cách kỳ lạ.
Chỉ muốn vươn tay ôm c.h.ặ.t người vào lòng, dường như chỉ có như vậy thì sự khó chịu trong lòng mới được bù đắp.
Bị ánh mắt chuyên chú của Ngụy Tứ nhìn có chút không tự nhiên, Tô Tuế dùng khuỷu tay khẽ đẩy anh một cái một cách khó nhận ra.
Bây giờ đâu phải lúc nhìn cô, Ngô Vi, Mao Y Y, Ngụy Xuân Lâm... nhìn bất kỳ ai lúc này sắc mặt chẳng phải đặc sắc hơn nhìn cô sao?
Thưởng thức xong màn thay đổi sắc mặt đồng loạt của nhà họ Ngụy, mãn nguyện rồi, Tô Tuế nhìn trời bên ngoài, Ngụy Tứ hiểu ý, anh chẳng tò mò rốt cuộc Ngụy Hữu Tài hôm nay gọi họ đến ăn cơm là vì cái gì.
Không tò mò cũng chẳng quan tâm.
Đối với anh, việc chính hôm nay anh qua đây chỉ có một, đó chính là chuyện chuyển hộ khẩu của em gái anh.
Thấy Ngô Vi bên kia đã điều chỉnh xong tâm trạng lại bắt đầu giả vờ giả vịt mời họ ăn cơm, như thể chưa từng có chuyện gì không vui xảy ra vậy.
Ngụy Tứ đến đũa cũng chẳng buồn động, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề nói rõ ý định.
Vẻ mặt Ngô Vi vừa khó khăn lắm mới điều chỉnh được lại một lần nữa cứng đờ.
Bà ta có chút không dám tin:
“Tiểu Tứ con nói cái gì cơ?"
Bà ta gượng cười hai tiếng:
“Con xem cái đứa trẻ này cứ hay đùa, chuyện lớn như chuyển hộ khẩu sao có thể tùy tiện nói năng bừa bãi như thế."
“Em gái con từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh dì Ngô, dì dù không phải mẹ đẻ nhưng tự nhận chưa từng có chỗ nào bạc đãi em con cả."
Bà ta nhìn Ngụy Nhiên nãy giờ không lên tiếng, vẻ mặt đầy sự thất vọng xen lẫn uất ức:
“Tiểu Nhiên con nói với anh con đi, dì có bạc đãi con, có ngược đãi con không?"
“Mẹ kế khó làm, từ nhỏ đến lớn có lần nào dì không đối xử công bằng với con và anh Xuân Lâm chị Xuân Tuyết của con không?"
“Bây giờ con lớn rồi, không cần người ta phải chăm bẵm từng li từng tí nữa, là bắt đầu qua cầu rút ván đi tìm mẹ đẻ và anh trai con đến đòi chuyển hộ khẩu..."
Ngô Vi vừa nói nước mắt vừa rơi lã chã:
“Con làm thế này thì người ngoài nhìn vào người mẹ kế như dì thế nào?"
“Người không biết lại tưởng dì ngược đãi con mười mấy năm nay đấy, nhưng dì có ngược đãi con không?"
Ngụy Nhiên mím mím môi, cô biết ngay hễ nhắc đến việc cô muốn quay về sống với mẹ đẻ, Ngô Vi chắc chắn sẽ làm mình làm mẩy như thế này.
Không phải vì yêu thương cô nhiều thế nào, mà là vì không cam lòng mất đi một người giúp việc; mất đi một cái b-ia để Ngô Vi ra ngoài khoe khoang mình là người tốt thế nào, tự thổi phồng bản thân; mất đi một công cụ mà chỉ cần gả đi là có thể trải đường cho con cái của bà ta.
Ngụy Nhiên đã sớm nhìn thấu con người Ngô Vi, bây giờ đối diện với vẻ mặt như thể đã dốc hết lòng hết dạ cho cô nhưng lại bị cô phụ bạc của bà ta.
Ngụy Nhiên không những không cảm động, mà nói thật lòng là lúc này... cô chỉ thấy buồn nôn.
Nhưng lúc này, dù thế nào cô cũng không thể để anh trai và chị dâu mình xông pha phía trước còn mình thì thu mình lại phía sau, họ đang cứu cô thoát khỏi hố lửa, cô không thể trốn tránh như bị ép buộc mà không nói một lời nào để anh chị phải chịu tiếng không nghĩa khí.
Đạo lý này Ngụy Nhiên vẫn hiểu rõ.
Buông bàn tay đang siết c.h.ặ.t ra, lau mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay.
Nghĩ đến sự chất vấn của Ngô Vi vừa rồi, cô run giọng phản bác:
“Dì không ngược đãi con, nhưng dì cũng chưa từng t.ử tế với con."
“Từ nhỏ đến lớn dì ra ngoài gặp ai cũng nói đối xử với đứa con của vợ trước này tốt thế nào, nhưng đóng cửa lại thì quần áo là con giặt, việc nhà là con làm."
“Vâng, dì sẽ nói đứa trẻ nhà ai mà chẳng làm mấy việc này, chẳng giúp đỡ bậc bề trên, nhưng con đẻ của dì tại sao lại không làm?
Họ còn lớn tuổi hơn con, tại sao lại chỉ chờ con đến hầu hạ họ?"
Nói đoạn, nước mắt Ngụy Nhiên cũng trào ra, cô chỉ vào Ngụy Xuân Lâm và Ngụy Xuân Tuyết:
“Từ khi con biết nhớ đến nay, hai người họ ngay đến một bộ quần áo, một cái bát cũng chưa từng rửa."
“Tại sao lại không rửa?
Bởi vì đó đều là việc của con, rõ ràng đây là nhà của bố đẻ con, họ là con riêng của dì, nhưng cuộc sống trôi qua thì người phải chịu cảnh ăn nhờ ở đậu lại là đứa con gái ruột như con."
Đừng nói là Ngô Vi rốt cuộc đã nuôi nấng cô vài năm sau khi Ngụy Hữu Tài ly hôn, lúc cô còn nhỏ chưa thể tự lo được.
Không hề!
Ngô Vi chỉ là cướp lấy cô khi cô còn rất nhỏ, sau đó thấy cô bé quá không giúp được việc gì, chê cô phiền nên suốt ngày ném cô vào nhà trẻ trong nhà máy của bố cô.
Nếu không nhờ những nữ công nhân trong nhà máy tốt bụng thi thoảng có ai thấy tội nghiệp lại giúp đỡ chăm sóc cô một chút, cô cũng chẳng thể sống nổi đến từng này tuổi.
Chẳng biết chừng đã mất mạng một cách lờ mờ từ bao giờ rồi.
Mạng sống của một đứa trẻ mong manh đến nhường nào, thậm chí ngã khỏi bậc thềm có khi cũng chẳng vượt qua nổi.
Nhưng cô ngốc, lúc đó cô còn ngưỡng mộ Ngô Vi tốt với Ngụy Xuân Lâm và Ngụy Xuân Tuyết, Ngô Vi bảo cô gọi là mẹ thì cô tưởng Ngô Vi là mẹ ruột của mình.
Dốc hết lòng hết dạ muốn gần gũi Ngô Vi, muốn ngoan ngoãn hơn một chút để Ngô Vi có thể yêu thương mình.
