Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 29
Cập nhật lúc: 18/04/2026 05:34
Ngay sau đó, một cảnh tượng khiến Ngụy Xuân Lâm và Ngụy Xuân Tuyết cả đời này cũng không quên được đã xuất hiện.
Ngụy Tứ cứ thế mỉm cười, một chân giẫm gãy cánh tay của tên du thủ du thực đó.
Bây giờ hai chị em nhắm mắt lại dường như vẫn còn nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của gã đó.
Ngụy Tứ không phải một chân giẫm gãy ngay, mà là từng chút từng chút một nghiến gãy trước mặt bao nhiêu người như thế.
Tình cảnh lúc đó trùng khớp với nụ cười trước mắt, Mao Y Y còn chưa hiểu chuyện gì, nhưng Ngụy Xuân Lâm và Ngụy Xuân Tuyết đã bắt đầu run rẩy không kiểm soát được rồi.
Hai chị em lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất, cái thằng liều mạng này e là cũng giống như lần trước, cười xong là chuẩn bị tung “chiêu lớn" rồi!
Sự thật cũng quả nhiên đúng như Ngụy Xuân Tuyết và em trai dự đoán.
Ngụy Tứ dường như vừa nghe được một câu chuyện đùa thú vị nào đó, cười xong thì đôi môi khẽ mở, một cái tên hơi lạ lẫm được anh thản nhiên thốt ra.
Ngoại trừ Ngụy Hữu Tài ra, tất cả mọi người đều không hiểu gì mà nhìn nhau.
Ngô Vi phát hiện sắc mặt Ngụy Hữu Tài không đúng, còn nhỏ giọng quan tâm một câu:
“Lão Ngụy ông sao thế?"
Ngụy Hữu Tài giơ tay ngăn lời bà ta lại, những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn xuống từ thái dương đã hơi bạc màu.
Ông ta nhìn chằm chằm Ngụy Tứ không chớp mắt, đôi môi run rẩy:
“Sao anh biết người này?"
Ngụy Tứ mỉm cười:
“Người mà ông muốn tôi đi dọa chẳng phải chính là người này sao?"
Anh đưa ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi một nhịp dường như đều gõ vào tim Ngụy Hữu Tài.
Giống như những gì Ngụy Hữu Tài vừa làm, trước mặt bao nhiêu người thế này, Ngụy Tứ cũng chẳng có ý định giữ thể diện cho ông ta.
Chẳng phải là đưa cái thóp lên bàn để nói sao?
Ngụy Hữu Tài biết nói thì anh cũng biết nói.
Ngụy Tứ:
“Tôi không chỉ biết người này, tôi còn biết tại sao ông lại vội vàng muốn uy h.i.ế.p tôi để tôi giúp ông đi dọa người này như vậy."
“Đồng chí Ngụy Hữu Tài, chuyện nhà máy các ông đợt trước nhập khẩu dây chuyền sản xuất đồ cũ từ nước ngoài là do một tay ông thúc đẩy đúng không?"
“Khoản tiền hoa hồng ở giữa ông ăn không ít nhỉ?"
Anh thong thả nắm lấy tay Tô Tuế nhẹ nhàng nghịch ngợm, những lời nói ra tưởng như bâng quơ nhưng lọt vào tai Ngụy Hữu Tài thì chẳng khác nào tiếng sét đ-ánh ngang tai.
Ngụy Tứ:
“Ăn tiền hoa hồng, cho nên đã lừa gạt nhà máy nhập khẩu với giá cao một lô dây chuyền sản xuất bị nước ngoài thải ra không biết bao nhiêu năm rồi, lô dây chuyền đó hỏng đến mức về tới nhà máy căn bản không thể vận hành sản xuất được đúng không?"
“Nhưng ông thông minh, đến nước này ông cũng tìm được cách thoái thác, không phải nói nhà máy cung cấp điện không đủ khiến thiết bị không vận hành được, thì cũng nói nhà máy không có nhân tài tương ứng để bảo trì sửa chữa, tóm lại là tìm đủ mọi lý do, rũ sạch trách nhiệm của mình như không có chuyện gì liên quan vậy."
Ngụy Tứ cười khẽ:
“Nhưng chúng ta đều biết, đó chỉ là cái cớ của ông thôi đúng không?
Ông chính là mượn công làm tư nhập khẩu một đống r-ác r-ưởi, đào chân tường nhà máy các ông để tự vỗ b-éo túi riêng của mình."
“Trên đời không có bức tường nào không lọt gió, ông tưởng nắm được cái thóp của tôi, nhưng bây giờ tôi cũng nói rõ cho ông biết, cái gọi là cái thóp của tôi mà ông nói... hừ, có bản lĩnh thì ông cứ tung ra đi, để xem cuối cùng kẻ nào mới là kẻ xui xẻo."
“Tôi không sợ ông tung chuyện của tôi ra, còn ông có sợ tôi tung chuyện của ông ra không?"
Nói đến đây, ý vị thâm trường trong mắt anh khiến tim Ngụy Hữu Tài lạnh toát.
Ngụy Tứ:
“Mà có khi chuyện của ông căn bản chẳng cần tôi tung ra, chẳng phải đã bị người ta phát hiện rồi sao?"
Anh lại lẩm nhẩm cái tên vừa nói lúc nãy, kèm theo một tiếng cười khẽ đầy ẩn ý, thật sự là quyến rũ đến tận tâm can của Tô Tuế.
Không để ý đến ánh mắt “thèm thuồng" của Tô Tuế nhìn mình, Ngụy Tứ vẫn đang “vờn" Ngụy Hữu Tài ở đây.
Phong thủy luân chuyển, Ngụy Hữu Tài vừa rồi còn hống hách như vậy, giờ đây run lẩy bẩy như cầy sấy trông mới thật thú vị.
Ngụy Tứ thong thả nhìn ông ta:
“Ông xem ông cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng vậy, đến cả đứa con trai mà ông chưa bao giờ coi trọng như tôi đây ông cũng muốn dùng tới."
“Chỉ để tôi đi giúp ông 'diệt khẩu', ông nói không cần tôi động thủ chỉ cần dọa dẫm là được... hừ, ông đoán xem tôi có tin không?"
“Chỉ cần tôi gật đầu chịu để ông dắt mũi thì coi như tôi đã thừa nhận cái thóp của tôi trong tay ông, lúc đó ông muốn uy h.i.ế.p tôi thế nào, muốn uy h.i.ế.p tôi làm gì chẳng phải chỉ là chuyện một câu nói của ông sao?"
Anh đã sớm không còn hy vọng gì vào cái gọi là tình cha con nữa rồi.
Ngụy Hữu Tài sẽ không bao giờ cảm thông cho cái khó của anh, càng không bao giờ nghĩ cho anh.
Bây giờ bị người ta nắm được cái thóp lớn như vậy, trong lòng Ngụy Hữu Tài chắc chắn đang sốt sắng muốn diệt khẩu đối phương lắm.
Ngụy Tứ dùng đầu gối cũng có thể nghĩ ra được một khi mình chịu sự uy h.i.ế.p của Ngụy Hữu Tài thì kết quả chờ đợi mình sẽ là gì.
Anh có điên mới đi làm b-ia đỡ đ-ạn cho Ngụy Hữu Tài.
Hôm nay sở dĩ đến muộn như vậy không phải vì làm cao, mà là vì anh phải điều tra cho rõ xem cái thóp của Ngụy Hữu Tài rốt cuộc là thật hay giả.
Nếu là thật, Ngụy Hữu Tài đã làm đến mức độ nào rồi.
Hôm nay họ vốn dĩ đến đây vì chuyện chuyển hộ khẩu của Ngụy Nhiên, nếu trong tay không có chút thóp nào thì cả nhà Ngụy Hữu Tài làm sao có thể chịu thả người.
Ngụy Hữu Tài chắc hẳn vẫn đang chờ đợi dùng Ngụy Nhiên làm con cờ, dựa vào việc gả con gái để tranh thủ sự ủng hộ của các lãnh đạo khác trong nhà máy của họ.
Ngụy Tứ ước tính việc Ngụy Hữu Tài vội vàng gả Ngụy Nhiên đi như vậy cũng là vì chuyện dây chuyền sản xuất này, sợ sự việc bị bại lộ thì không có ai bảo lãnh cho ông ta.
Lúc này có thêm một mối thông gia quyền thế thì sẽ cực kỳ quý giá.
Nhìn Ngụy Hữu Tài mặt mày trắng bệch, mồ hôi nhễ nhại, Ngụy Tứ không vội không vàng nắm bắt nhịp độ:
“Ngụy Hữu Tài, bây giờ không phải là ông trao đổi với tôi mà là tôi trao đổi với ông, ông hiểu ý tôi chứ?"
“Chuyện của Tiểu Nhiên vẫn phải giải quyết ngay bây giờ, ông cũng đừng có khất lần nữa, nếu cứ nhất quyết muốn khất thì ngày mai trong nhà máy các ông truyền ra lời gì... tôi cũng không đảm bảo được đâu."
Thật mỉa mai, Ngụy Hữu Tài vừa rồi còn mở miệng một câu chỉ trích anh phạm pháp, ra vẻ đau lòng vì anh.
Kết quả bây giờ lật ra kẻ phạm tội lớn nhất lại chính là Ngụy Hữu Tài ông ta.
Ngụy Hữu Tài nhìn Ngụy Tứ, dường như sau bao nhiêu năm mới nhìn rõ được diện mạo của đứa con trai thứ hai này.
Ông ta luôn cho rằng đứa con trai thứ hai này không có tiền đồ, không ra gì, là bùn nhão không trát nổi tường, nhưng bây giờ...
