Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 31
Cập nhật lúc: 18/04/2026 05:36
“Mà là... nhà mua bằng tiền tang vật, cháu không ở đâu ạ."
Rõ ràng là giọng điệu tinh nghịch pha chút nũng nịu, nhưng lời nói ra lại đủ để làm Ngụy Hữu Tài tức ch-ết.
Ngụy Hữu Tài nghẹn một hơi thật lớn, trợn tròn mắt nhìn cô.
Tô Tuế vẫn giữ cái vẻ cười híp mắt dễ tính đó, nhưng lời thốt ra từ miệng lại giống như đang nhả ra những lưỡi d.a.o sắc lẹm.
“Chúng cháu là những người làm ăn chân chính lương thiện nên không ở nhà mua bằng tiền tang vật đâu, ở vào một cái..."
Cô cười đầy tinh quái, ý tại ngôn ngoại, “Thì chẳng còn trong sạch nữa chú nói có đúng đạo lý đó không ạ?"
Mẹ chồng cô có lẽ chưa kịp phản ứng ra ý đồ của Ngụy Hữu Tài là gì, còn tưởng Ngụy Hữu Tài xuống nước bảo đưa nhà mới và tiền cho họ là thỏa hiệp phục tùng.
Nhưng hành động này của Ngụy Hữu Tài lại không lừa được Tô Tuế.
Tất cả những thứ liên quan đến lợi ích mà Ngụy Hữu Tài có thể lôi ra lúc này đều là tiền hoa hồng có được, một khi chuyện ông ta ăn hoa hồng bị phanh phui thì những người cũng được hưởng “lợi ích" như họ có thể nói là chẳng ai chạy thoát được.
Bất kể có liên quan đến chuyện Ngụy Hữu Tài ăn hoa hồng hay không, chỉ cần họ có dính líu, thì dù không phải “chia chác tang vật" cũng bị coi là “chia chác tang vật".
Tội danh này Tô Tuế không gánh đâu.
Hơn nữa Ngụy Hữu Tài đâu có ngu, tại sao bây giờ ông ta thà cắt thịt cũng phải đưa ra nhiều lợi ích như vậy cho họ?
Chẳng lẽ chỉ đơn giản là để mua chuộc họ để họ giơ cao đ-ánh khẽ bỏ qua cho ông ta không đi tố cáo sao?
Chưa chắc đâu nhé.
Có thể nhượng bộ nhiều như vậy, nghĩ cũng biết trong lòng ông ta đang bàn tính cái gì.
Tô Tuế:
“Chú Ngụy thật khéo tính toán, chỉ cần chúng cháu nhận tang vật và tiền tang vật của chú, thì từ nay về sau chúng ta sẽ là người trên cùng một con thuyền rồi."
“Để không bị kết tội và cũng để giữ được những thứ 'tang vật' đó, thì anh Tứ nhà cháu dù không muốn giúp chú dọn dẹp bãi chiến trường, không muốn giúp chú g-iết người diệt khẩu cũng không được nữa rồi có đúng không ạ?"
“Ai bảo chú ăn tiền hoa hồng nhưng lại đem phần lớn chia cho chúng cháu chứ, một khi sự việc bị bại lộ, lúc đó chú chỉ cần đổ hết trách nhiệm lên đầu anh Tứ nhà cháu, nói là bị anh Tứ nhà cháu ép buộc..."
Cô cười khẽ:
“Lúc đó tang chứng vật chứng rành rành, anh Tứ nhà cháu phải gánh tội nặng, còn chú chiếm phần nhỏ cùng lắm chỉ tính là tòng phạm thôi có đúng không ạ?"
Ngụy Hữu Tài:
“..."
Ông đã bảo cái con dâu này của Ngụy Tứ tinh quái như quỷ mà!
Và nghe Tô Tuế phân tích cặn kẽ những lợi hại trong chuyện này xong, cái bát trong tay Từ Lệ Phân rốt cuộc không kìm nén được nữa mà bay thẳng vào mặt Ngụy Hữu Tài.
Từ Lệ Phân nghiến răng nghiến lợi:
“Ông cũng là con người sao?
Đến nước này rồi mà ông còn tính kế con trai mình?!"...
Nhóm người Tô Tuế mãi đến khi trời sập tối mới mang theo bao lớn bao nhỏ trở về khu tập thể.
Toàn là hành lý của Ngụy Nhiên, những thứ có khả năng liên quan đến tiền tang vật của Ngụy Hữu Tài thì họ đã kiểm tra kỹ lưỡng và không mang theo món nào.
Trước khi đi Ngụy Tứ cũng đã nói rõ với Ngụy Hữu Tài, anh sẽ không rảnh rỗi mà đi tố cáo Ngụy Hữu Tài, dù sao chuyện con tố cáo cha cũng dễ bị người ta chỉ trích.
Nhưng nếu người khác muốn tố cáo Ngụy Hữu Tài thì anh cũng sẽ không ngăn cản.
Ngụy Hữu Tài cũng đừng có bàn tính mấy chuyện tà môn ngoại đạo muốn diệt khẩu người biết chuyện nữa, có anh ở đây, cái mạng của người biết chuyện coi như đã được bảo toàn.
Dù anh là cái thằng du thủ du thực mà Ngụy Hữu Tài coi thường, nhưng bàn về chuyện thuê người h-ành h-ung, Ngụy Hữu Tài thật sự không qua mặt nổi cái thằng du thủ du thực là anh đây đâu.
Dù có tìm người khác làm việc này, chỉ cần anh lên tiếng thì anh dám khẳng định cả cái thành phố này không ai dám nhận cái việc bẩn thỉu đó.
Cho nên điều này có nghĩa là tương lai của Ngụy Hữu Tài... ngoại trừ việc tự cầu phúc ra thì phải tự mình nghĩ cách cứu mình thôi.
Đối với chuyện Ngụy Hữu Tài ăn hoa hồng, phía khu tập thể của họ sẽ không can thiệp cũng không cố ý bồi thêm vài nhát.
Nói đi nói lại thì cũng chẳng khác nào nói huỵch tẹt ra là họ chuẩn bị xem kịch hay vậy.
Nghĩ đến vẻ mặt vừa giận mà không dám nói gì của cả nhà Ngụy Hữu Tài lúc đó, cả nhóm khi trở về cười đến mức mỏi cả mặt.
Từ Lệ Phân ở khu tập thể tổng cộng có hai gian phòng cộng thêm một cái bếp nhỏ, con gái dọn về thì không thể ở chung với anh chị dâu mới cưới được.
Nghĩa là hai mẹ con sau bao nhiêu năm xa cách, lúc Ngụy Nhiên còn nhỏ cũng không được ngủ cùng Từ Lệ Phân, giờ lớn rồi lại phải chung một chăn với mẹ ruột.
Nói thật lòng, lúc dọn về thì hừng hực khí thế đồng lòng như vậy, nhưng sau khi niềm vui qua đi và bình tĩnh lại... cả hai mẹ con đều thấy khá ngượng ngùng và xấu hổ.
Bảo là giữa hai mẹ con không còn ngăn cách gì nữa, Ngụy Nhiên cũng không cảm thấy mình còn vướng mắc gì với Từ Lệ Phân.
Nhưng nghĩ đến việc lâu lắm rồi mới lại được ngủ cùng mẹ ruột, Ngụy Nhiên bỗng thấy có chút không tự nhiên.
Nhân lúc mọi người đang rửa mặt mũi, cô lén lút lẻn vào phòng cưới của anh chị, ngập ngừng hỏi Tô Tuế:
“Chị dâu hai... em... tối nay em có thể ngủ cùng chị không."
Lời vừa dứt, cô đã cảm thấy sau lưng mình như có một luồng “âm phong" thổi tới, lạnh đến mức rợn cả sống lưng.
Vô thức quay đầu lại, thì phát hiện anh trai thứ hai của mình tay xách cái phích nước màu đỏ, lúc này đang nhìn mình với vẻ mặt u ám...
Ngụy Nhiên:
“..."
Rụt cổ lại, Ngụy Nhiên dùng trực giác nhạy bén như động vật nhỏ của mình nhận ra được sự nguy hiểm.
Mức độ nguy hiểm còn không hề nhẹ.
Cô vội vàng nhanh trí đổi ý:
“Chị dâu hai, hi hi, em nói đùa với chị thôi, chuyện đó... em ra ngoài trước đây, đúng rồi, thực ra em qua đây là muốn hỏi chị có đói không."
“Nếu đói thì em nấu cho chị bát mì..."
Vừa nói cô vừa thực hiện rút lui chiến lược.
Tô Tuế nhìn mà thấy buồn cười, vươn tay kéo người vào lòng vỗ nhẹ, ôn tồn nói:
“Em mới bao nhiêu tuổi chứ?
Vẫn còn là con gái mà, cho nên làm nũng này, bướng bỉnh này, sợ hãi này, trong lòng nghĩ gì nói nấy này, tất cả đều không sao cả."
“Đừng cảm thấy dọn về đây là lại ăn nhờ ở đậu rồi phải cẩn thận từng li từng tí, chị dâu vẫn giữ câu nói lúc sáng, đây là nhà của em, em có gì mà không có lòng tin chứ?"
Thấy cô gái nhỏ mắt đỏ hoe, Tô Tuế dịu dàng xoa đầu cô, nhẹ nhàng khai giải:
“Chị biết em vừa mới về, bỗng nhiên thay đổi môi trường sống chắc chắn trong lòng không thích ứng, không thoải mái."
“Nhưng theo chị thấy thì đây là một chuyện rất tốt, mẹ đã mong mỏi em bao nhiêu năm nay rồi, trong lòng quan tâm mà không tìm được cơ hội để nói."
“Em cũng là người có chuyện gì cũng thích giấu trong lòng, chắc là thói quen hình thành khi lớn lên bên cạnh mẹ kế, luôn cảm thấy dù mình có nói thật lòng, nói ra suy nghĩ của mình thì cũng chẳng có ai nghe."
