Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 330
Cập nhật lúc: 18/04/2026 13:28
Quách Uyển:
“Cứ để anh ta tìm, mẹ cứ yên tâm, con có cách đối phó với anh ta, con không muốn ly hôn, anh ta dù có tung ra tất cả thủ đoạn, cuộc hôn nhân này cũng không ly nổi..."...
Trên đường về, Tiền Phượng Anh không nhịn được mở miệng:
“Đại Quý, tại sao trước đó ông lại cứ khuyên con gái ly hôn vậy?"
Cũng phải thôi, người hiểu rõ mình nhất vẫn phải là người chung chăn gối với mình chứ.
Quách Đại Quý cười khổ lắc đầu, ông nhất thời không biết nên nói với Tiền Phượng Anh thế nào.
Tiền Phượng Anh:
“Tôi nghe ông nói con gái cứ dây dưa với nhà họ Bùi tiếp sẽ không có lợi lộc... vậy là ông đã âm thầm tìm được mối khác cho con gái rồi sao?"
Đây là mạch não của Tiền Phượng Anh, rất dễ hiểu.
Trong mắt Tiền Phượng Anh, nếu con gái gả cho Bùi Nham không kiếm được lợi lộc, thì chi bằng nhân lúc còn trẻ mà tái giá, kiểu gì chẳng gả được vào nhà tốt mà kiếm lợi lộc.
Quách Đại Quý cạn lời:
“Bà nhìn thấy tôi tìm được mối nào tốt cho Tiểu Uyển ở đâu?"
Tìm mối khác ở đâu ra chứ?
Nếu ông có thể tìm được mối nào điều kiện tốt hơn nhà họ Bùi, thì ban đầu hà tất phải thèm khát điều kiện của Bùi Nham mà sắp xếp tráo đổi hôn nhân, trực tiếp để con gái gả cho người không có con mà điều kiện lại tốt chẳng phải tốt hơn sao?
“Không có mối nào cả, Bùi Nham chính là điều kiện tốt nhất mà tôi có thể với tới rồi, chỉ tiếc thằng nhóc đó không phải hạng tốt lành gì, điều kiện có tốt đến mấy cũng vô dụng."
Ông uổng công gả đi một đứa con gái, tốn bao tâm tư sức lực đến cả hàng xóm cũ cũng đắc tội mà kết quả lại xôi hỏng bỏng không.
Tiền Phượng Anh không hiểu:
“...
Ông không tìm được mối khác mà lúc ở bệnh viện chẳng thèm hỏi xem con gái nghĩ thế nào đã bắt đầu khuyên con gái ly hôn?"
Điều này cũng không phù hợp với tính cách chồng bà chút nào.
Thấy bà không hỏi ra được câu trả lời thì không chịu thôi, Quách Đại Quý mệt mỏi:
“Bà nhất định phải nghe sự thật?"
“Tất nhiên!
Hay là ông có gì giấu giếm tôi?"
“Chẳng có gì giấu giếm bà cả, bà nếu nhất định phải nghe sự thật thì tôi nói cho bà nghe sự thật, chỉ là sự thật này có chút khó nghe, tôi sợ bà không chấp nhận nổi."
Tiền Phượng Anh lẩm bẩm:
“Thật là coi thường người khác, còn sợ tôi không chấp nhận nổi?"
Vợ chồng già bọn họ kết hôn bao nhiêu năm, Quách Đại Quý giơ tay định làm gì bà đều biết cả, hai người có thể nói là cùng một giuộc, đều chẳng phải hạng tốt lành gì.
Từ trước đến nay có chuyện đê tiện nào mà Quách Đại Quý chưa từng làm trước mặt bà?
Bà đã nói gì chưa?
Quách Đại Quý có g-iết người bà cũng có thể đi theo sau giúp đưa d.a.o, có cái gì mà bà không chấp nhận nổi chứ?
Nghĩ đến đây, Tiền Phượng Anh bỗng vẻ mặt hoảng sợ:
“Ông g-iết người rồi à?"
Quách Đại Quý:
“Cái gì mà tôi g-iết người, cái đầu bà suốt ngày nghĩ cái gì thế không biết!"
“Được rồi, bà cũng đừng đoán mò nữa, thực ra cái tôi trăn trở chính là chuyện của con gái mình."
Ông quẹt mặt một cái, cái lạnh của hơi thở phả ra mờ mờ mịt mịt che khuất biểu cảm trên khuôn mặt ông.
Tiền Phượng Anh chỉ có thể nghe thấy giọng ông không buồn không vui.
Rất bình thản.
Nhưng những lời thốt ra lại giống như một cú đ-ấm thép giáng mạnh vào tim bà, khiến bà kinh hồn bạt vía.
Quách Đại Quý nói:
“Con gái chúng ta... không dùng được nữa rồi."
Tiền Phượng Anh:
“Ông nói cái gì?"
“Không phải, lời này của ông có ý gì?
Ông nghe bác sĩ nói gì rồi?
C-ơ th-ể con gái có chuyện gì à?"
“Không phải."
Quách Đại Quý khựng lại một chút, vẫn nói ra lời trong lòng, “Ý tôi là, con gái chúng ta không còn giá trị nữa rồi..."
“Cần tôi nói rõ hơn cho bà không?
Tôi nói là c-ơ th-ể con gái chúng ta bây giờ hỏng đến mức này, hai thân già chúng ta sau này còn trông mong gì được nữa?"
Trong khoảnh khắc, Tiền Phượng Anh tay chân lạnh toát.
Quách Đại Quý nói tiếp:
“Chúng ta cả đời này chỉ có mỗi Tiểu Uyển là con, vốn dĩ đã lo chuyện dưỡng già sau này."
“Tôi còn tưởng Tiểu Uyển cho dù có tiền đồ một chút, sau này sinh thêm mấy đứa con, đến lúc đó biết đâu có thể chia một đứa con sang nhà mình, cho đứa trẻ họ Quách."
Ánh mắt Tiền Phượng Anh tối sầm lại.
Đừng nói là lão già nhà bà, lúc đầu chẳng phải bà cũng nghĩ như vậy sao?
Chuyện con cái đã sắp trở thành một nỗi ám ảnh của bà rồi.
Đừng nhìn người ta con cái cả đống, chỉ có nhà bà bao nhiêu năm mới có mỗi m-ụn con gái là Tiểu Uyển.
Chuyện này là bà có lỗi với Quách Đại Quý, cho nên bao nhiêu năm qua bất kể người khác nhìn nhận hay nói năng thế nào.
Quách Đại Quý sống như một tên vô lại, bà cũng cứ thế mà bất chấp sống như một mụ già vô lại.
Vợ chồng hai người sống như vậy chẳng phải vì trong nhà không có con trai sao?
Họ không cần phải như những gia đình khác cần phải giữ gìn thanh danh cho tốt, để con trai ra ngoài có thể ngóc đầu lên được sau này cưới vợ không vì danh tiếng xấu mà không cưới được vợ tốt.
Cũng không cần phải như những gia đình khác chú trọng gia phong gì để truyền lại đời này qua đời khác.
Những nỗi lo đó bọn họ đều không có.
Mọi người đều nói bà và Quách Đại Quý không đàng hoàng, nói họ ham rẻ, nhân phẩm tệ thế này thế nọ, Tiền Phượng Anh lần nào nghe xong cũng muốn cười.
Bà cũng muốn đàng hoàng, muốn giữ gìn danh tiếng cho tốt, không làm càn như thế, nhưng có tác dụng gì không?
Giữ gìn cho ai xem?
Giữ gìn cả đời vì ai?
Trong lòng bà thấy nghẹn lại:
“Chuyện con cái là tôi có lỗi với ông..."
Quách Đại Quý xua tay ngắt lời bà:
“Lời này bà nói nửa đời người rồi, giờ chúng ta đang nói chuyện của con gái mình."
“Trước đây chúng ta trông mong con gái gả vào nhà tốt, để làm cha mẹ có thể được hưởng phúc theo."
“Đợi con gái sinh con rồi lại tính chuyện cho đứa trẻ họ Quách, cho dù đứa trẻ không họ Quách thì chúng ta làm ông bà ngoại sau này cũng không sợ già rồi không có ai dưỡng già đưa tiễn."
“Nhưng bây giờ..."
Ông thần sắc mệt mỏi lắc đầu, ông có thể chấp nhận con gái sau khi kết hôn ngày tháng sống không hạnh phúc, có thể chấp nhận con gái luôn cầu cứu nhà mẹ đẻ để ông và Tiền Phượng Anh ra tay giúp đỡ.
Nhưng duy nhất không thể chấp nhận được tin dữ con gái không thể sinh nở nữa.
Nói đến hận, hận thù của ông đối với nhà họ Bùi và Bùi Nham thực ra chẳng kém gì con gái ông cả, nhưng lúc này điều quan trọng nhất là hận, là báo thù sao?
Không phải!
Mà là hai thân già bọn họ phải làm sao mới có thể có kết cục tốt, mới có thể có người dưỡng già đưa tiễn cho mình!
Quách Đại Quý:
“Nói con gái không dùng được nữa thì lời này đúng là khó nghe, tôi biết, vốn dĩ tôi không muốn nói với bà những lời này sợ bà không chấp nhận nổi, nhưng bây giờ thực tế là như vậy, chúng ta không thể cứ đặt hết tâm trí vào con gái nữa."
