Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 421
Cập nhật lúc: 18/04/2026 17:43
“Sao cô có thể khẳng định chắc nịch rằng em chồng cô là thuần khiết, là vô tội, là con nhà lành hai điểm một đường ngoài đi học ra là về nhà?"
Cô ta tức giận bốc đầu lỡ lời:
“Biết đâu nó ở bên ngoài đã dâng hiến hết cho tên lưu manh đó rồi, những người làm gia đình như các người vẫn còn chưa biết cái gì đâu!"
Tô Tuế cười lạnh:
“Cô tưởng Tiểu Nhiên của chúng tôi là cô chắc?"
Bùi Hồng nói lời khó nghe, Tô Tuế liền có thể nói lời khó nghe hơn cả cô ta——
“Cô không cần da mặt không có nghĩa là ai cũng không cần da mặt giống cô, cô sẵn lòng làm chuyện đồi bại với người ta, không có nghĩa là ai cũng giống như cô không biết tự ái như thế."
“Tiểu Nhiên của chúng tôi hàng ngày ở đâu, đang làm gì, chúng tôi là người nhà tuy không nói là nắm rõ như lòng bàn tay, nhưng ít nhất là trong lòng hiểu rõ, yên tâm."
Ánh mắt Tô Tuế sắc bén mang theo sự chất vấn:
“Cô nói nhìn thấy Tiểu Nhiên của chúng tôi mấy hôm trước đi xem phim với người ta, vậy tôi hỏi cô, là ngày nào, tháng nào ngày mấy mấy giờ cô nhìn thấy Tiểu Nhiên nhà tôi đi xem phim với người ta?"
Bùi Hồng bị truy hỏi, vừa tức giận vừa không nén nổi sự chột dạ.
Ánh mắt cô ta né tránh:
“Thì là mấy hôm trước ấy, tôi không nhớ rõ nữa, dù sao cũng là trước Tết sắp đến Tết."
Tô Tuế:
“Tôi hỏi cô ngày mấy tháng mấy."
Bùi Hồng:
“Tôi đã nói là tôi không nhớ rõ ngày mấy tháng mấy rồi mà!
Cô đang thẩm vấn tội phạm đấy à?!"
Tô Tuế cười lạnh:
“Cô hắt nước bẩn em chồng tôi, bịa đặt về em chồng tôi, hôm nay nếu không nói cho rõ ràng tôi lập tức đi báo cảnh sát ngay."
“Đợi tôi báo cảnh sát xong chẳng phải cô chính là tội phạm sao?"
“Cho nên để không phải làm 'tội phạm'."
Tô Tuế từng chữ từng chữ thái độ cứng rắn, “Bùi Hồng, bây giờ tôi 'mời' cô phối hợp với sự thẩm vấn của tôi, nói cho tôi biết, cô nhìn thấy em chồng tôi đi xem phim với người ta vào ngày mấy tháng mấy lúc mấy giờ."
“Hôm đó hai đứa xem phim gì, em chồng tôi mặc quần áo gì, tóc tai buộc thế nào, ăn mặc ra sao?"
Bùi Hồng bị cô hỏi đến mức đầu óc choáng váng, muốn nói qua loa vài câu để mau ch.óng chuồn lẹ, nhưng lại thấy Tô Tuế giống như lúc nãy cô chặn đường Ngụy Nhiên, đứng ch-ết trước mặt cô chặn đường cô.
“Tôi, tôi đã nói là tôi không nhớ rõ rồi mà..."
Vốn dĩ chính là lời nói dối cô ta tùy tiện bịa ra, cô ta từ trước Tết đến giờ vẫn luôn bận rộn đi lấy lòng hai cái đồ già sắp ch-ết nhà họ Cố kia, căn bản không có thời gian đi xem phim.
Đến mức bây giờ bị Tô Tuế hỏi đến tận đầu, cô ta thậm chí còn không biết dạo này đang chiếu phim gì.
Vô lời để nói cũng chẳng bịa thêm được lời nói dối chi tiết nào hơn.
Trong lòng Bùi Hồng lo lắng, không ngờ chị dâu thứ hai của Ngụy Nhiên lại khó nhằn đến vậy.
Cô ta chưa từng thấy ai bị bịa đặt, lại còn là loại tin đồn thế này.
Người nhà sau khi nghe thấy phản ứng đầu tiên, không phải là mau ch.óng bảo cô ta im miệng dùng một câu 'hiểu lầm' để dàn xếp ổn thỏa cho xong chuyện.
Ngược lại còn cao giọng bức hỏi cô ta thế này, bắt cô ta phải nói rõ ràng chi tiết hơn.
Cô ta lớn bằng ngần này rồi cũng chưa từng thấy cái bài nào như thế này cả.
Tô Tuế tiến thêm một bước, giọng nói cũng càng thêm nghiêm khắc:
“Nói đi!"
“Cô đừng có hòng mà chạy, tôi nói cho cô biết chạy trời không khỏi nắng, hôm nay cô vu khống em chồng tôi, nếu cô hắt nước bẩn xong mà chạy mất tôi nhất định sẽ báo cảnh sát bắt cô."
Bùi Hồng lùi lại một bước, chiếc bát trong tay bị cô dọa cho lỡ tay cầm không chắc rơi xuống đất vỡ tan tành.
“Tôi, tôi..."
Trong lúc hoảng loạn, Bùi Hồng chỉ có thể chọn trong đống câu hỏi Tô Tuế hỏi cô ta, câu hỏi nào cho cô ta cơ hội bịa đặt nhất để trả lời.
Cô ta nghiến răng:
“Chính là mấy ngày trước Tết, ngày cụ thể tôi quên rồi, nhưng thời gian tôi nhớ, là khoảng một hai giờ chiều."
Thực ra cô ta muốn nói thời gian vào buổi tối cơ, nhưng giống như Tô Tuế nói, Ngụy Nhiên quá ngoan, hàng ngày hai điểm một đường không đi học thì là về nhà.
Nếu cô ta nói buổi tối nhìn thấy Ngụy Nhiên ở bên ngoài xem phim, ai cũng có thể lập tức vạch trần lời nói dối của cô ta.
Ngụy Nhiên buổi tối có ra ngoài hay không đại tạp viện này làm sao có thể không ai nhìn thấy được.
Lời nói dối như vậy cô ta không dám bịa, nên suy đi tính lại chỉ có thể đặt thời gian vào một lúc không dễ bị nghi ngờ.
Ngụy Nhiên ban ngày không có nhà, chiều đi làm gì ai mà biết được?
Bịa xong thời gian, lòng Bùi Hồng hơi ổn định lại, cô ta chỉ vào bộ quần áo Ngụy Nhiên đang mặc trên người:
“Còn về việc hôm tôi nhìn thấy Ngụy Nhiên, nó mặc quần áo gì ăn mặc ra sao..."
“Lúc nãy tôi chẳng phải đã nói rồi sao, nó hôm đó mặc chính là bộ quần áo này, còn về ăn mặc... thắt hai b.í.m tóc đuôi sâm..."
“Phụt."
Còn chẳng đợi cô ta nói xong, hai chị em dâu Tô Tuế và Ngụy Nhiên bỗng nhiên đồng loạt cười rộ lên.
Bùi Hồng thắc mắc:
“Các người cười cái gì?"
Tô Tuế:
“Tôi cười cô bịa đặt mà cũng không biết dùng tâm mà bịa, còn b.í.m tóc đuôi sâm."
“Cái này cũng là do cô dạo này không hay ở đại tạp viện mình, nếu không thì cô nên biết, Tiểu Nhiên đợt trước vừa mới giận dỗi với mẹ chồng tôi xong."
“Nguyên nhân chính là ở mái tóc."
“Mẹ chồng tôi muốn em ấy Tết thắt hai b.í.m tóc đuôi sâm, lại còn thắt dây đỏ nhìn cho nó hỉ hả."
“Tiểu Nhiên chê quê, vì chuyện này mà con bé dẩu mỏ cả ngày rốt cuộc cũng không để b.í.m tóc đuôi sâm lên đầu."
“Chuyện này mẹ chồng tôi đã than vãn với bao nhiêu người trong đại tạp viện mình rồi, bây giờ trong sân ai mà chẳng biết Tiểu Nhiên ghét nhất chính là thắt b.í.m tóc đuôi sâm?"
Cô khẽ cười:
“Nếu giống như cô nói, Tiểu Nhiên là ra ngoài hẹn hò với người ta, hừ... ai đi hẹn hò mà lại chọn cách ăn mặc mà mình coi thường nhất chứ?"
“Cô có làm thế không?"
“Cô có biết rõ mình ăn mặc thế nào là xấu nhất, là không hợp thẩm mỹ của mình nhất, kết quả là khi đi hẹn hò với cái đối tượng lớn tuổi đó của cô, cô lại cứ nhất định phải ăn mặc theo cái hướng mà cô cảm thấy xấu không?"
“Cô có thể làm ra cái chuyện đó không?"
“Tiểu Nhiên chỉ là tuổi nhỏ hơn cô thôi, chứ không phải não em ấy không bằng cô."
“Cô còn biết khi gặp đối tượng thì phải ăn mặc cho đẹp cơ mà, Tiểu Nhiên nếu thực sự yêu đương rồi, em ấy có thể không biết ăn mặc đẹp một chút để đi hẹn hò sao?"
“Em ấy cứ nhất định phải có cái tính phản nghịch, ăn mặc thành cái dạng mà bản thân còn chẳng ưa nổi để làm chướng mắt đối tượng làm chướng mắt chính mình à?"
Lời vừa dứt, có người hàng xóm nghe đến đây nhịn không được phụt một tiếng cười ra ngoài.
Cái tiếng cười này giống như có tính lây lan vậy, rải r-ác không ít sau cửa sổ truyền ra tiếng nhịn cười, có thể thấy có bao nhiêu người đang lén lút nghe góc tường ở đây.
