Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 493
Cập nhật lúc: 18/04/2026 18:39
Nếu bà ta sớm biết Cố Chu không phải là người như vậy... thì ngay từ đầu đã nên mặc kệ sống ch-ết của hắn rồi.
Nếu Cố Chu mất sớm, nói không chừng bà ta còn niệm tình cũ mà thương nhớ hắn cả đời.
Đáng tiếc Cố Chu không ch-ết.
Hắn không ch-ết, nên bây giờ chỉ biết từng chút một bào mòn tình xưa nghĩa cũ của bọn họ.
Nhìn Bùi Hồng với khuôn mặt tươi trẻ đang đắc ý cười nhạo mình.
Trong nụ cười đó ngoài sự thương hại chính là sự khinh miệt.
Ánh mắt Triệu Khánh Mai sâu thẳm:
“Cô chắc chắn như vậy là Cố Chu sẽ cưới cô sao?”
Bùi Hồng ngẩng cao đầu với tư thế của một kẻ chiến thắng, rất tự tin nói:
“Dĩ nhiên rồi.”
“Anh ấy đối tốt với tôi thế nào bà cũng thấy rồi đó, mà không thấy thì chắc cũng nghe nói rồi, nếu không bà đã chẳng cuống cuồng lôi kéo một đống người thế này đến đây gây rắc rối cho tôi.”
“Bà nói đầu óc tôi không tốt, nhưng đầu óc tôi dù có tệ đến đâu cũng hiểu được một đạo lý.”
“Nếu tôi không làm cho bà cảm thấy nguy cơ, bà sẽ coi tôi ra gì sao?”
“Hôm nay bà có thể đến đây gây chuyện, chẳng phải chính là minh chứng cho việc chồng cũ của bà hiện giờ toàn tâm toàn ý đặt lên người tôi sao, bà chắc chắn là nhận ra rồi nên mới vội vàng tìm đến tôi.”
Bùi Hồng tuy đầu óc không nhanh nhạy, nhưng trí nhớ lại rất tốt.
Cô ta vẫn còn nhớ lúc mới bắt đầu ở bên Cố Chu, mỗi lần Triệu Khánh Mai nhìn thấy cô ta đều dùng vẻ cao ngạo không thèm đoái hoài.
Mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu vậy.
Bây giờ có thể đứng trước mặt cô ta đích thân ra tay, chứng tỏ cuối cùng cũng đã coi trọng cô ta rồi.
Tại sao Triệu Khánh Mai lại coi trọng cô ta?
Bùi Hồng đắc ý, còn có thể vì lý do gì nữa, dĩ nhiên là vì Bùi Hồng cô hiện tại đã là mối đe dọa đối với Triệu Khánh Mai rồi!
Cô ta sắp đ-á Triệu Khánh Mai ra khỏi cuộc chơi rồi, nên Triệu Khánh Mai mới cuống cuồng lên!
Vẻ mặt tiểu nhân đắc chí của Bùi Hồng khiến người nhà họ Triệu tức giận không thôi.
“Chị Mai, em xin rút lại lời vừa nói, người đàn bà này cũng rất đáng ăn đòn.”
Sự khiêu khích của Bùi Hồng đối với Triệu Khánh Mai thì bà ta vẫn giữ được bình tĩnh, nhưng người nhà mẹ đẻ của bà ta lại không thể chịu đựng được việc người nhà mình bị uất ức như vậy.
Vừa nghe nói định ra tay, Bùi Hồng rụt cổ lại.
Nghĩ đến việc mình hiện đang mang thai, cô ta cũng chẳng màng đến chuyện nói ra trong sân liệu có bị hàng xóm khác nghe thấy hay không.
Vạn nhất người nhà họ Triệu lại đ-ánh đúng lúc cô ta không dám nói mình chưa cưới đã có thai, giả ngu giả ngơ mà đ-ánh mất đứa con của cô ta thì sao?
Nghĩ đến đây, mắt cô ta chợt sáng lên.
Trong nháy mắt đã hiểu ra tại sao Triệu Khánh Mai lại kéo theo một đám người rầm rộ đến nhà cô ta như vậy.
Triệu Khánh Mai chính là nhắm đến việc loại bỏ đứa trẻ trong bụng cô ta!
Chỉ cần đứa trẻ không còn, hai cái thây ma già nhà họ Cố kia sẽ lại quay sang ủng hộ Triệu Khánh Mai tái hôn với anh Cố.
Việc cô ta muốn kết hôn thuận lợi với anh Cố không biết lại bị trì hoãn đến bao giờ.
Hơn nữa một khi đứa trẻ bị đ-ánh mất, thì tất cả những người quen biết cô ta cuối cùng vẫn sẽ biết Bùi Hồng cô chưa cưới đã có thai.
Đến lúc đó cô ta vừa không thể thuận lợi gả vào nhà họ Cố, lại vừa trở thành một con “giày rách" danh chính ngôn thuận, cô ta còn sống nổi không?
Tự cho là đã thấu hiểu tính toán của Triệu Khánh Mai, Bùi Hồng trừng mắt dữ tợn nhìn bà ta.
Cô ta chưa từng thấy ai độc ác hơn Triệu Khánh Mai!
Không đúng... ngoại trừ Quách Uyển ra.
Che chắn lấy bụng, Bùi Hồng đảo mắt một vòng.
Dù có nói hay không chuyện mang thai, cuối cùng mọi người cũng sẽ biết cô ta có thai.
Mà không nói thì Triệu Khánh Mai còn muốn hại đứa con trong bụng cô ta.
Vậy thì thay vì thế này, cô ta thà phá nồi dìm thuyền.
Trước hết phải bảo vệ đứa trẻ, đem chuyện mình m.a.n.g t.h.a.i ra nói, sau đó đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu Triệu Khánh Mai.
Cứ nói là Triệu Khánh Mai ép cô ta phải nói, nếu không nói thì đứa trẻ không giữ được.
Như vậy, Cố Chu không những không có lý do gì để trách cô ta làm lộ chuyện mang thai, ngược lại nói không chừng còn vì tình thế bắt buộc mà phải nhanh ch.óng cưới cô ta về nhà.
Dù sao Cố Chu cũng không muốn bị người ta chỉ trỏ nói mình là kẻ lưu manh chứ.
Bùi Hồng càng nghĩ càng hưng phấn.
Trước đây không dùng chiêu này để ép cưới là vì sợ Cố Chu oán trách cô ta làm bại hoại danh tiếng của anh ấy.
Sợ vì muốn kết hôn mà dùng thủ đoạn không chính đáng như vậy sẽ ảnh hưởng đến tình cảm hai người.
Nhưng bây giờ khác rồi.
Bây giờ Triệu Khánh Mai đã dâng cơ hội ép cưới đến tận tay cô ta, có Triệu Khánh Mai gánh tội, cô ta là người vô tội mà.
Cố Chu có trách cũng không trách được cô ta, ai bảo cô ta cũng bị ép đến mức không còn cách nào khác chứ...
Bùi Hồng nhìn Triệu Khánh Mai với ánh mắt khiêu khích, trong lòng không còn chút do dự nào nữa.
Cô ta mở miệng, giọng nói không hề nhỏ:
“Tôi xem ai dám đ-ánh tôi?
Tôi m.a.n.g t.h.a.i rồi, nếu không sợ đ-ánh tôi xảy ra chuyện rồi phải ngồi tù thì cứ nhào vô!”
Câu này vừa thốt ra, những hàng xóm trong khu tập thể vốn vì e sợ uy thế của người nhà họ Triệu mà trốn trong nhà xem náo nhiệt cuối cùng cũng được hóng một “vụ nổ" chấn động.
Tiếng hít khí lạnh vang lên không ngớt sau những ô cửa sổ của các gia đình.
Hoàng Tú Hà giật mình quay đầu lại nhìn con gái mình, muốn ngăn nó làm điều ngu ngốc nhưng đã quá muộn rồi.
Bùi Hồng không hiểu được ánh mắt của mẹ mình, tự đắc nói:
“Tôi có t.h.a.i rồi, Triệu Khánh Mai bà bớt giả ngu ở đây đi.”
“Bà chẳng phải là liệu định tôi không dám nói chuyện mang thai, muốn nhân lúc tôi chưa sinh đứa trẻ ra, mà hại ch-ết đứa con của tôi và Cố Chu sao?”
“Đến lúc đó bà có thể thừa cơ chen chân vào rồi, hừ, thật sự coi tôi là kẻ ngốc sao?”
Bùi Hồng cô chẳng lẽ có thể vì danh tiếng mà đến cả con cũng không c.ầ.n s.ao?
Đây chính là kết tinh tình yêu của cô ta và anh Cố, là chỗ dựa để cô ta có thể thuận lợi kết hôn với anh Cố!
Triệu Khánh Mai không ngờ Bùi Hồng lại tự mình “nổ mìn".
Đứng tại chỗ, dùng ánh mắt khó hiểu như nhìn một kẻ ngốc để quan sát đối phương.
Bùi Hồng lại tưởng bà ta đây là bị vạch trần mục đích nên sợ rồi.
“Sao nào?
Không ngờ tôi lại thông minh đến mức nhìn thấu kế hoạch của bà chứ gì?”
“Hừ, những điều bà không ngờ tới còn nhiều lắm.”
“Hôm nay tôi cứ đứng đây đấy, tôi xem ai còn dám chạm vào tôi một cái.”
“Đứa con trong bụng tôi mà có mệnh hệ gì, các người cứ chờ đấy, tôi nhất định sẽ báo cảnh sát tống các người vào tù!”
Triệu Khánh Mai:
“...”
Thôi hay là báo cảnh sát thật đi.
