Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 516
Cập nhật lúc: 18/04/2026 18:57
Chỉ cảm thấy người phụ nữ này sau khi trọng sinh có chút điên điên khùng khùng.
Cũng chẳng biết có phải bị hoàn cảnh hiện tại kích động hay không.
Kiếp trước làm phu nhân giàu sang cả đời, bây giờ vừa mở mắt ra đã phải sống trong vũng bùn.
Quách Uyển bị kích động thành ra thế này thì nó có thể hiểu được.
Chỉ là...
Bùi Đại Bảo hỏi một câu hỏi cực kỳ thực tế:
“Kiếp này bà định làm thế nào để trèo lên được Trần Thụy Niên?"
“Trần Thụy Niên đâu phải hạng người phụ nữ nào cũng có thể lắc lư trước mặt để quyến rũ được đâu, kiếp trước bà là nhờ cái bóng của gã ch-ết sớm Ngụy Tứ kia."
“Kiếp này bà định tiếp cận Trần Thụy Niên bằng cách nào?"
Câu hỏi của Bùi Đại Bảo cũng chính là vấn đề mà Quách Uyển vẫn luôn cân nhắc từ khi trọng sinh đến nay.
Trong lòng ả đã sớm có câu trả lời -
“Một việc không phiền đến hai chủ."
“Nếu kiếp trước Ngụy Tứ đã giúp tôi thăng tiến, vậy thì kiếp này đương nhiên vẫn phải làm phiền anh ta."
Ả đưa cho hai đứa con chồng rẻ tiền một ánh mắt kiểu 'các người hiểu mà'.
Cười đầy ẩn ý:
“Vẫn phải giống như kiếp trước thôi, mời Ngụy Tứ đi ch-ết một lần trước."
“Anh ta vừa ch-ết, Thụy Niên chắc chắn sẽ đến viếng."
“Đến lúc đó..."
Ả không tin, đến lúc hai người gặp nhau, ả mọi mặt đều vừa ý Thụy Niên, Thụy Niên lại không thích ả.
Tô Tuế dù có vô tình cướp mất người chồng đầu tiên của ả, nhưng người chồng thứ hai này... cũng không phải là có thể dựa vào sự vô tình mà cướp đi được đâu.
Kiếp này, Tô Tuế định sẵn là phải làm góa phụ rồi.
Nghĩ như vậy, đối phương không trọng sinh thực ra cũng là một chuyện tốt.
Nếu không thì hai kiếp cộng lại sống đều t.h.ả.m như vậy, ả thật sự sợ Tô Tuế sẽ không trụ vững được.
Quách Uyển quay đầu nhìn sang phía đối diện, sự ác ý và hả hê trong mắt không hề che giấu.
Ả lẩm bẩm cảm thán:
“Đúng là số mệnh mà."
“Có những người định sẵn là số hưởng vinh hoa phú quý cả đời."
“Nhưng có những người... mệnh không tốt, dù định mệnh đã đặt con đường thăng tiến ngay dưới chân rồi, thì cả đời này cũng vẫn là kẻ khổ mệnh thôi."
Bùi Đại Bảo và Bùi Nhị Bảo chẳng mấy bận tâm đến những lời cảm thán này của ả.
Không bận tâm, cũng chẳng muốn đưa ra b-ình lu-ận gì.
Tụi nó đâu có ngốc, đình chiến với Quách Uyển thì đình chiến, đó là vì tụi nó tạm thời không nhìn thấu được chiêu trò của Quách Uyển sau khi trọng sinh.
Dự định là cứ quan sát trước đã.
Nhưng điều đó không có nghĩa là tụi nó đã trở thành mẹ con ruột thịt, xóa bỏ hận thù, những tính toán trong lòng đều phải thành thật khai báo cho nhau, rồi sau đó tụm lại một chỗ cười hắc hắc hắc.
Ngay cả phản diện cũng chẳng có ai mang mọi chuyện ra ngoài ánh sáng để mưu đồ cả.
Tụi nó sẽ không nói cho Quách Uyển biết tụi nó thực ra cũng đang đợi Ngụy Tứ ch-ết, để bố tụi nó được thừa kế vợ của Ngụy Tứ đâu......
Ngụy Tứ:
“...
Hắt xì!"
Không biết ở quê có nhiều người mong mình gặp chuyện như vậy.
Ngụy Tứ bế một đứa trẻ không lớn lắm hắt xì hết cái này đến cái khác.
“Chú Ngụy, chú bị bệnh ạ?"
“Không có."
Ngụy Tứ khẽ nhếch môi, ánh mắt tràn ngập vẻ ngọt ngào, “Chắc là thím của cháu đang nhớ chú đấy."...
Ngày tháng cứ thế trôi đi trong sự mong đợi của mọi người.
Mỗi một ngày.
Quách Uyển đều mong ngóng tin dữ của Ngụy Tứ truyền về để ả chuẩn bị sẵn sàng đón chờ lần đầu gặp gỡ với Trần Thụy Niên ở kiếp này.
Ả dồn hết sức lực muốn làm cho lần đầu gặp gỡ này trở nên kinh diễm hơn cả kiếp trước.
Vì vậy ả ngay cả bệnh viện cũng không thèm đến, bố mẹ đẻ cũng chẳng màng tới, mỗi ngày chỉ chuyên tâm chăm chút cho khuôn mặt của mình.
Ả hận không thể nhặt lại kỹ thuật trang điểm của kiếp trước, để tránh đến lúc quan trọng tay chân không nghe lời, không vẽ ra được lớp trang điểm hoàn hảo nhất.
Hôm nay, Ngụy Nhiên đi vệ sinh công cộng về, chạy huỳnh huỵch đến trước mặt Tô Tuế.
Tô Tuế thấy cô bé thở không ra hơi thì có chút thắc mắc:
“Sao thế?
Bên ngoài có ch.ó đuổi theo em à?"
Ngụy Nhiên ôm lấy tim quay đầu nhìn lại, thấy không có ai đuổi theo mới nhỏ giọng nói:
“Đáng sợ quá đi mất!"
“Chị dâu hai, chị chưa nhìn thấy đâu, người đối diện dường như phát điên rồi!"
“Hả?"
Tô Tuế ngơ ngác, “Người đối diện?
Ai cơ?"
“Còn có thể là ai nữa."
Ngụy Nhiên lại quay đầu nhìn lại lần nữa, khi nhìn thấy bóng dáng đáng sợ kia từ sân trước rẽ vào xuất hiện trong tầm mắt cô bé.
Cô bé nhanh tay lẹ mắt bịt luôn mắt Tô Tuế lại.
Tô Tuế:
“...?"
“Nhiên Nhiên, sao thế?"
Ngụy Nhiên thần thần bí bí:
“Gặp ma rồi, chị dâu hai đừng sợ, có em bảo vệ chị."
Cô bé không nói vậy thì thôi, vừa nói vậy Tô Tuế càng thêm tò mò:
“Rốt cuộc là làm sao?
Ai mà vừa phát điên vừa gặp ma vậy."
Lần này, không cần Ngụy Nhiên giải thích, một giọng nói quen thuộc đã vang lên trước Ngụy Nhiên một bước.
“Tuế Tuế, đang chơi với em chồng đấy à?"
Giọng điệu của Quách Uyển không còn gay gắt như lần trước chất vấn Tô Tuế, nghe qua dường như còn mang theo ý cười.
Ả hâm mộ:
“Mối quan hệ giữa cô và em chồng thật tốt, không giống tôi, với em chồng lúc nào cũng đối đầu."
Kéo bàn tay đang chắn trước mắt mình xuống, Tô Tuế nhìn theo hướng giọng nói phát ra.
Chỉ một cái liếc nhìn!
Đồng t.ử co rụt lại!
Trời ạ, Quách Uyển trét bột mì lên mặt đấy à?
Cũng không hẳn là bột mì, nói chính xác thì cũng không phải giống như trét bột mì lên mặt mà trắng như quỷ.
Chỉ là so với màu da vốn có của Quách Uyển, bây giờ khuôn mặt ả được trét trắng quá giả tạo.
Trắng không tự nhiên, cộng thêm việc ả kẻ mày tô son đỏ rực.
Có thể thấy ả rất muốn tạo cho mình một vẻ phong thái chín chắn và quyến rũ.
Nhưng lớp trang điểm quá đà này kết hợp với khuôn mặt trắng giả tạo của ả...
Tô Tuế nuốt nước bọt, hèn chi Nhiên Nhiên lại nói Quách Uyển điên rồi.
Đúng là gặp ma thật.
Lớp trang điểm hiện tại của Quách Uyển, thoạt nhìn mang một vẻ tinh xảo đến quái dị.
Khó mà nói rõ được, dù sao thì cái nhìn đầu tiên quả thực rất đáng sợ.
Thấy Tô Tuế nhìn mình đến ngẩn người, Quách Uyển che miệng cười khẽ:
“Tuế Tuế chắc chưa bao giờ thấy tôi ăn mặc thế này nhỉ?"
