Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 52
Cập nhật lúc: 18/04/2026 05:53
Khá lắm!
Tô Tuế trong lòng thầm hô một tiếng khá lắm!
Quách Uyển đây là đang đội một cái não kế thừa từ thời Thanh chạy đến trước mặt cô khoe khoang đấy à?
Còn bảo cô đi mà học tập, đùa gì thế, muốn lây lan virus cổ hủ cho cô sao?
Cô đã không phân biệt nổi Quách Uyển rốt cuộc là thật lòng nghĩ vậy, hay là cố ý tẩy não để làm cô buồn nôn nữa.
Tô Tuế nhếch môi:
“Tôi không có em chồng, cũng chẳng có 'con cái'."
Ai lại giống Quách Uyển, vừa bước chân vào cửa đã làm mẹ người ta đâu.
Tô Tuế nói tiếp:
“Và tôi cũng không có thói quen làm v-ú em cho người khác.
Những việc nhà trong khả năng tôi nên gánh vác thì tôi sẽ gánh vác, tôi cũng sẽ không cậy mình là chị dâu mà ức h.i.ế.p em chồng, coi người ta như người hầu."
“Còn những chuyện khác, những chuyện không thuộc phận sự của mình, tôi cũng chẳng hứng thú ôm hết vào người, tôi không có cái số lao lực vất vả đó."
Mấy câu ngắn ngủi của Tô Tuế như những nhát d.a.o đ-âm thẳng vào tim Quách Uyển.
Khoảnh khắc này, dù thái độ của Quách Uyển có kiên định đến đâu, dù cô ta có cho rằng bản thân là dâu mới thì phải trả giá, phải cống hiến, cũng không nhịn được mà tự hỏi lòng mình...
Chẳng lẽ cô ta sinh ra là để làm những việc đó sao?
Chẳng lẽ sinh ra đã là cái số lo toan, vất vả?
Lắc đầu, lắc tan những suy nghĩ phản kháng trong đầu, nghĩ đến tình hình nhà chồng mình, Quách Uyển một lần nữa khẳng định suy nghĩ của mình là đúng.
Cô ta dốc hết tim gan vì nhà chồng mà còn không đổi lại được một lời t.ử tế.
Loại người như Tô Tuế... nếu đặt vào nhà chồng cô ta, chắc chưa quá hai ngày đã bị đuổi về nhà mẹ đẻ.
Đúng vậy.
Cô ta đúng, Tô Tuế chẳng qua là vớ được nhà chồng tốt nên mới không cảm nhận được tình hình nghiêm trọng đến mức nào, mới thấy làm con dâu là chuyện nhẹ nhàng.
Quan trọng là cái nhà chồng này vốn dĩ là cô ta nhường cho Tô Tuế.
Nghĩ vậy, việc đổi hôn sự này cũng coi như cô ta cứu Tô Tuế rồi còn gì?
Nếu không đổi, với tính cách của Tô Tuế, bây giờ dù không bị đuổi về nhà mẹ đẻ thì cuộc sống chắc chắn cũng rối tung rối mù.
Nghĩ xong, lưng Quách Uyển đứng thẳng thêm vài phần trước mặt Tô Tuế, cô ta dạy bảo:
“Tuế Tuế, em không thể vì nhà chồng tốt mà mặc nhiên lười biếng ham ăn như thế."
“Chị coi em như em gái ruột mới nói với em những lời này, chị sợ em làm hỏng cuộc sống tốt đẹp hiện tại đấy."
“Em nghe chị đi, không thể cứ sống thế này mãi được, em phải chăm chỉ lên, mắt phải nhìn thấy việc mà làm, nếu không cứ thế này tiếp thì..."
Tô Tuế nghe mà mất kiên nhẫn, giơ tay ra hiệu bảo Quách Uyển im miệng.
Đuôi mắt cô khẽ nhếch lên, trong làn sóng mắt long lanh ẩn hiện một tia giảo hoạt dưới hàng mi dài.
“Được rồi, ý của chị tôi hiểu rồi, từ ngày mai tôi sẽ làm việc, chị cứ chống mắt lên mà xem."
Chỉ là không biết đến lúc đó Quách Uyển cảm thấy an ủi hay là muốn khóc đây.
Không phải muốn làm cô khó chịu sao?
Đến đây.
Xem cuối cùng ai mới là người bị làm cho nghẹn họng.
Quách Uyển không phải luôn tự gắn mác con dâu tốt sao?
Tô Tuế không tin vào cái tà đạo này, vậy thì cứ chờ xem cuối cùng trong đại tạp viện, người con dâu mới được mọi người khen ngợi, làm tấm gương sáng là ai!
Ngày lành không muốn sống lại cứ thích chạy qua đây gây hấn với cô, vậy thì đừng trách cô gây thêm áp lực cho “con ch.ó rơi xuống nước" này.
Tô Tuế vỗ vỗ vai Quách Uyển, ánh mắt cuối cùng trước khi rời đi khiến Quách Uyển nhìn thế nào cũng thấy đầy ẩn ý.
Trong lòng cảm thấy kỳ quái, nhưng cụ thể kỳ quái ở đâu... cô ta lại không nói ra được, chỉ là mơ hồ có một dự cảm không lành...
Không đợi Quách Uyển kịp nghĩ nhiều, vài tiếng sau, trời vừa tờ mờ sáng, cả khu hậu viện của đại tạp viện đã bị một mùi hương nồng nàn vô lý đ-ánh thức.
Lúc đó Quách Uyển đang ngủ mơ màng.
Từ khi gả vào nhà họ Bùi, cô ta chưa bao giờ có một giấc ngủ ngon.
Mỗi tối nếu không phải Đại Bảo khóc thì Nhị Bảo gào, không thì là Bùi Nham đi uống r-ượu bên ngoài về, quăng quật đồ đạc hoàn toàn không để ý người trong nhà đã ngủ chưa.
Hoàng Tú Hà thương ba đứa nhỏ, mỗi lần Bùi Nham ra ngoài uống r-ượu, bà ta đều gọi ba đứa nhỏ vào phòng hai ông bà ngủ trước.
Chỉ có Quách Uyển là không ai xót, vốn đã ngủ không ngon lại còn phải hầu hạ Bùi Nham say xỉn về làm loạn.
Uất ức nhất là Hoàng Tú Hà còn lấy danh nghĩa bà là mẹ chồng tốt, để nhường không gian cho đôi vợ chồng trẻ mới cưới, bà già này phải thức đêm thức hôm trông cháu giúp.
Thực tế đâu phải vậy, ba đứa nhóc đó chỉ cố ý hành hạ Quách Uyển vào ban đêm thôi, chứ đổi người khác trông thì dễ bảo vô cùng.
Đến tối là ngủ như ch-ết, chẳng đứa nào dậy đi vệ sinh đêm cả.
Cũng vì thế, Hoàng Tú Hà luôn cằn nhằn Quách Uyển chưa làm mẹ nên không biết cách, trẻ con dễ trông như vậy mà cũng không biết trông, khiến Quách Uyển có khổ cũng không nói ra được.
Quay lại chuyện chính, trong lúc mơ màng, Quách Uyển ngửi thấy một mùi hương mà cô ta không diễn tả nổi, ngay sau đó là tiếng thét ch.ói tai, vang dội liên tiếp của ba “tiểu ma đầu" nằm bên cạnh!
Người còn chưa tỉnh hẳn, tay đã theo thói quen đưa ra vỗ lưng cho ba đứa nhỏ.
Nếu là bình thường, Quách Uyển vỗ vài cái như vậy là có thể dỗ chúng ngủ lại, nhưng hôm nay không biết có chuyện gì, cô ta nhắm mắt vỗ thế nào tiếng khóc cũng không nhỏ đi.
Không những không nhỏ đi, mà rõ ràng còn có xu hướng to hơn.
Bên cạnh Bùi Nham mất kiên nhẫn “xì" một tiếng, Quách Uyển lúc này mới hoàn toàn tỉnh ngủ, mở mắt cam chịu ngồi dậy bế Tam Nữu đang khóc t.h.ả.m thiết nhất lên, khẽ đung đưa.
“Nữu Nữu sao thế này?
Sao lại khóc buồn thế con?"
Giọng cô ta dịu dàng, trong ba đứa nhỏ thì đứa út Tam Nữu dễ dỗ hơn hai anh trai.
Nghe thấy mẹ kế dỗ dành dịu dàng như vậy, nó sụt sịt mũi, tiếng khóc lập tức nhỏ dần.
Nhưng điều đó cũng không thay đổi được tiếng ồn do hai “hỗn thế ma vương" bên kia đang gào khóc t.h.ả.m thiết tạo ra.
Bùi Nham lúc này không tài nào ngủ tiếp được nữa, bực bội hất chăn ra, giơ tay định đ-ánh bọn trẻ.
Đúng lúc này, Hoàng Tú Hà đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cảnh này thì sốt ruột giậm chân!
Hoàng Tú Hà:
“Cái thằng ôn con này, có giận thì đừng có trút lên đầu trẻ con chứ!"
“Con nó khóc thì anh dỗ đi, chưa nói năng gì đã giơ tay định đ-ánh, có ai làm bố như anh không?"
Bùi Nham mệt mỏi, anh ta đã đ-ánh đâu.
Chỉ vào hai “kẻ đòi nợ" đang há mồm khóc to đến mức nhìn thấy cả cổ họng ở cuối giường, anh ta bực bội vò đầu bứt tai:
“Mẹ nhìn xem, khóc kiểu này thì nhà ai có cái nết như thế này hả?!"
