Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 546
Cập nhật lúc: 18/04/2026 19:23
“Chị gái trong nhà vì tự cứu mình mà qua lại với Trần Thụy Niên, còn sinh một đứa con trai, lúc đầu có lẽ Trần Thụy Niên nể mặt con trai nên đã nhúng tay vào.”
“Bảo lãnh cả gia đình đó đến nơi hẻo lánh kia, ngày tháng tuy khổ nhưng ít nhất cả nhà vẫn được trọn vẹn bên nhau.”
“Cũng coi như là ở ẩn lánh đời rồi.”
Từ Lệ Phấn không hiểu:
“Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến việc họ tính kế con?”
Tô Tuế lại nghe ra được ý tứ trong lời nói của Ngụy Tứ rồi.
“Ý anh là họ định dùng chiêu bài tương tự để bám lấy anh?”
Ngụy Tứ gật đầu:
“Anh là đại diện cho Trần Thụy Niên qua đón đứa trẻ, có lẽ trong mắt nhà ngoại đứa trẻ thì điều kiện của anh cũng không tệ lắm đâu.”
“Bây giờ tình hình bên ngoài đang nới lỏng, gia đình họ ở trong cái xó xỉnh nghèo nàn đó chắc là không trụ nổi nữa rồi, đang tính toán muốn điều về thành phố.”
“Anh đại khái là lựa chọn tốt nhất mà họ có thể nắm bắt được.”
Có quan hệ với Trần Thụy Niên, lại từ thành phố đến, tính kế được anh thành công, ngay cả khi gia đình đó không thể cùng nhau trở về thành phố.
Ít nhất con gái út trong nhà có thể theo anh bay về trước.
Tô Tuế chua ngoa:
“Chắc cũng là vì anh có ngoại hình đẹp nữa đấy.”
“Dù sao lúc đầu em cũng là vì nhìn anh cái đầu tiên đã dập tắt ý định muốn đổi lại cuộc hôn nhân đã bị tráo đổi.”
Cô mê trai đẹp, cô thừa nhận, cô tự hào.
Nhưng nếu người khác mà mê trai đẹp nhà cô... chuyện này cũng là vì không phạm vào tay cô thôi, nếu không ‘Thiết sa chưởng’ của cô sẽ không nương tay đâu.
Ngụy Tứ lẳng lặng bê ghế ngồi cách xa vợ mình một chút.
Đừng tưởng anh không nhìn thấy bàn tay đang rục rịch như muốn đ-ánh người kia của vợ mình.
Từ Lệ Phấn:
“Vậy sau đó thì sao?”
Ngụy Tứ hơi ngượng ngùng:
“Sau đó con trốn đông trốn tây ở đó một thời gian.”
Nói ra cũng khá là mất mặt, bị người ta chặn trong cái xó xỉnh nghèo nàn đó.
“Gia đình đó có lẽ là sắt đ-á rồi, cảm thấy con rơi vào tay họ là không chạy thoát được đâu.”
“Định gạo nấu thành cơm, nên chặn cửa ngõ ra vào làng để tìm con suốt.”
Ngụy Tứ anh cũng được trải nghiệm một lần cảm giác buồn bực khi làm con rùa trong chum.
Suýt chút nữa là bị tóm gọn rồi.
“Vì vậy con mới không cách nào báo tin về được.”
Đường núi tuy khó đi, nhưng nếu muốn đi đến bưu điện gửi một bức thư về thì cũng không phải chuyện gì khó khăn.
Cùng lắm là mệt một chút, vất vả một chút.
Nhưng làm ‘rùa’ thì không được, làm ‘rùa’ không có tự do, muốn gửi một bức thư về nhà báo bình an cũng không có cách nào.
Tô Tuế quan tâm hỏi:
“Vậy anh trốn thoát bằng cách nào vậy?”
Ngụy Tứ mỉm cười nhìn cô:
“Anh có thể trốn thoát được đều là nhờ Tuế Tuế cả đấy.”
Tô Tuế rùng mình một cái, giơ giơ thiết sa chưởng của mình:
“Nếu anh dám nói là do em phù hộ anh, hoặc là lúc anh lâm vào tuyệt cảnh nghĩ đến em là trong lòng trào dâng dũng khí vô hạn.”
Nếu anh còn dám chơi trò sến súa với cô nữa.
“Em sẽ tát ch-ết anh.”
Ngụy Tứ:
“...”
Đưa tay ra thử sờ sờ cái đầu thông minh của vợ mình, anh cười hỏi:
“Em quên rồi sao, trước khi anh đi chính em đã nói với anh, nói anh đi cũng được, nhưng phải hứa với em một chuyện.”
“Bảo anh gặp chuyện đừng có hấp tấp, đừng nóng nảy, phải cảnh giác, chuyện nhỏ đến đâu cũng phải thận trọng, phải để lại đường lui cho mình.”
“Em bắt anh hứa với em, lần này không được đi một mình...”
Giả sử Tô Tuế không nhắc nhở anh như vậy, vì muốn giữ bí mật cho Trần Thụy Niên, cũng vì để không bị lộ tin tức.
Anh chắc chắn sẽ chọn đi một mình một ngựa đón đứa trẻ về.
Anh tự phụ với khả năng của mình thì không lẽ ngay cả việc nhỏ như đón một đứa trẻ mà cũng không làm xong.
Phía nhà ngoại đứa trẻ rõ ràng là sẽ không giữ đứa trẻ lại, có thể nói trước khi đi anh không lường trước được sẽ có rủi ro.
Cũng từng từ tận đáy lòng xem nhẹ chuyện này, cảm thấy không phải chuyện gì lớn.
Cùng lắm là chạy đi chạy lại một chuyến hơi phiền phức thôi.
Có thể nói nếu không phải trước khi đi đã thông báo với Tô Tuế, hứa với Tô Tuế sẽ dẫn thêm vài người đi cùng.
Lần này anh nói không chừng thực sự đã tạch ở nơi sơn cùng thủy tận đó rồi.
“Anh đã dẫn theo hai người đi đón đứa trẻ.”
Dẫn theo không nhiều người, sợ Tô Tuế nghĩ anh vẫn không nghe lọt lời nhắc nhở của cô vào tai.
Ngụy Tứ giải thích:
“Dù sao cũng không phải chuyện gì vinh quang cho lắm, thái độ bên phía Trần Thụy Niên cũng là càng ít người biết càng tốt.”
“Không tiện dẫn theo một đám người qua đó, quá lộ liễu.”
“Bao gồm cả hai người dẫn theo này, anh cũng để họ đợi ở huyện lỵ ngầm tiếp ứng cho anh, một mình anh vào làng đón đứa trẻ.”
“Trước khi đi anh đã nói với họ rồi, nếu trong vòng ba ngày thấy anh chưa quay lại thì lập tức đi báo cảnh sát ngay.”
Ba ngày, là thời gian Ngụy Tứ dự tính anh sẽ tiêu tốn nhiều nhất ở trong làng.
Một khi anh quá ba ngày vẫn chưa lộ diện, vậy chắc chắn là đã gặp chuyện ở trong làng rồi.
Họ là người nơi khác đến, thế đơn lực mỏng, muốn dựa vào hai ba người đối phó với người địa phương chẳng khác nào châu chấu đ-á xe.
Vì vậy Ngụy Tứ thậm chí còn không dặn dò rằng nếu chờ lâu không thấy anh về thì bảo hai người kia vào cái làng đứa trẻ ở để tìm anh.
Đó không phải là cách làm thông minh.
Làm như vậy chẳng khác nào đi nộp mạng.
Lời dặn dò duy nhất của anh là giả sử anh ba ngày không thấy về, thì hai người còn lại lập tức đi báo cảnh sát.
Cũng nhờ vào cái nước cờ hậu thuẫn này.
Nếu không... lần này anh sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.
Đừng nói là anh sẽ không làm chuyện có lỗi với Tô Tuế, mà ngay cả khi anh không có vợ, anh cũng sẽ không ngồi chờ ch-ết để bị gài bẫy như vậy.
Ngụy Tứ anh không phải là người dễ bị tính kế đâu.
Ngay cả khi phải liều mạng lưỡng bại câu thương anh cũng phải khiến cho nhà ngoại đứa trẻ đó nhớ đời, biết rằng không phải ai cũng có thể bị họ tính kế....
Anh và Trần Thụy Niên không giống nhau.
Trần Thụy Niên là thương nhân, thương nhân khôn khéo, đối với loại tiên nhân nhảy này nếu thật sự không tránh được sẽ lùi một bước bấm bụng nhận lấy.
Cam tâm chịu sự điều khiển đe dọa của đối phương.
Để mưu cầu sau này thoát khỏi vòng vây sẽ nghĩ cách trả thù hoặc chịu trách nhiệm.
Ngụy Tứ thì khác.
Ngụy Tứ lăn lộn bao nhiêu năm nay, thứ duy nhất chưa từng bị bẻ cong chính là sống lưng.
