Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 569
Cập nhật lúc: 18/04/2026 19:42
“Nó có thể nộp được bao nhiêu tiền?"
Đừng nói cô ta coi thường Dương Mộng...
được rồi... cô ta đúng là coi thường thật.
“Bây giờ nó có cái hứng thú này mà ngày ngày bất kể mưa gió ra ngoài bày hàng, sau này thì sao?
Tính cách nó đỏng đảnh thế nào chúng ta đều biết rõ, chỉ sợ không bao lâu nữa là không làm nổi nữa đâu."
Đây cũng chẳng phải bát cơm sắt gì.
Ai mà biết Dương Mộng có thể trụ được đến bao giờ.
“Đến lúc nó không làm nổi nữa, chẳng phải lại phải quay ra trông cậy vào tôi với anh nó - những người làm anh làm chị này tiếp tế sao?"
Dương Mộng không ngờ chị dâu cả lại nhìn nhận mình như vậy trong lòng.
Cô mở to mắt:
“Chị dâu, trước đây chị đâu có nói như vậy."
“Chị biết em đi bày hàng bán quần áo còn nói là ủng hộ em, còn khuyến khích em bảo có tay có chân thì kiểu gì cũng kiếm được tiền mà."
Lúc đó thái độ của chị dâu đối với cô tốt hơn hẳn, cô cứ tưởng chị dâu thật lòng thật dạ tán thành mình.
Nào ngờ trong lòng đối phương lại nghĩ như vậy.
Chị dâu Dương Mộng đau đầu nhìn Dương Mộng:
“Tiểu Mộng của chị ơi, lời hay lời dở em không phân biệt được sao?"
“Lúc đó em đang hăng hái, nhất quyết đòi ra ngoài bán quần áo, công việc tốt đẹp như vậy cũng không làm nữa, chủ kiến lớn như thế, chị còn có thể nói gì được?"
Chuyện đã đến nước đó rồi, chẳng lẽ chị lại cứ phải nói những lời em không muốn nghe để làm rạn nứt mối quan hệ sao?
Rồi chị em dâu chúng ta cãi nhau một trận, tốn công tốn sức mà chẳng được lợi lộc thực tế gì.
Chị dâu Dương Mộng cũng đâu có ngốc.
Cô ta không biết làm thế nào mới là tốt nhất cho mình sao?
Lúc đó chỉ cần nói vài câu hay ho, dỗ dành Dương Mộng cho tốt, tiền Dương Mộng kiếm được từ việc kinh doanh cá thể cô ta kiểu gì chẳng ké được một ít, ké được bao nhiêu hay bấy nhiêu thôi.
Lúc đó cô ta đúng là đã nghĩ như vậy.
Ngặt nỗi lúc này đã khác lúc xưa.
Chị dâu Dương Mộng:
“Lúc đầu chị cũng nghĩ đơn giản quá, chưa nhận thức được sâu sắc việc em đi bày hàng bán rong mất mặt đến mức nào."
“Bây giờ chị nói thật lòng với em một câu, chị mất mặt đến mức không dám ra khỏi cửa nữa rồi!"
“Vậy thì chị đừng có ra khỏi cửa!"
Dương Mộng thực sự bị chị dâu làm tổn thương rồi.
Tính cách cô vốn dĩ đã kiêu ngạo, lớn chừng này rồi lần đầu tiên cảm thấy nhục nhã như vậy, đặc biệt là sự nhục nhã này lại do chính người nhà mà cô tin tưởng nhất mang lại.
Cô càng không thể chấp nhận được.
Cô vốn tưởng chị dâu mình chỉ là có chút tính toán nhỏ nhặt trong lòng, cái đó không là gì cả, là con người ai mà chẳng có tâm tư riêng của mình.
Tâm tư riêng không cản trở gia đình họ chung sống hòa thuận.
Bao nhiêu năm nay chẳng phải đều trôi qua như vậy sao?
Cho nên cô cũng chẳng để tâm đến việc tiền mình kiếm được từ việc bán quần áo dầm mưa dãi nắng nộp cho gia đình có phải là cả anh trai và chị dâu cũng đều được tiêu cùng hay không.
Cô không để tâm chuyện đó.
Ngược lại.
Có thể góp một phần sức lực cho gia đình đối với Dương Mộng mà nói vẫn là một chuyện khiến cô khá tự hào.
Trong lòng cô vốn vẫn luôn thấy rất vui vẻ, có đ-ánh ch-ết cũng chẳng đoán được trong lòng chị dâu cả lại nghĩ về mình như thế.
Thấy cô khóc đến mức lớp trang điểm vừa mới đ-ánh xong đã nhòe nhoẹt hết cả, sợ hôm nay làm chuyện ầm ĩ quá sau này khó mà thu xếp được.
Chị dâu Dương Mộng thở hắt ra một hơi:
“Được rồi, đừng khóc nữa, chị dâu cũng không phải là nhắm vào em."
“Chị là chê cái hộ cá thể đó mất mặt, nhưng chủ yếu chị vẫn bực mình vì em có công việc chính đáng đàng hoàng mà không làm, cứ nhất định phải ra ngoài làm cái hộ cá thể mất mặt đó làm gì."
“Tính tình em thế nào chị dâu còn không hiểu rõ sao?
Em bảo cái hộ cá thể này em làm được bao lâu?"
“Hứng chí nhất thời đầu óc nóng lên là đem cả đời mình đ-ánh đổi vào đó, chị là chị dâu của em, chị có thể không sốt ruột lo lắng sao?"
Cô ta rất biết cách chuyển trọng tâm, biết rằng những lời than phiền mình vừa mới bộc phát với cô em chồng đã là đến giới hạn rồi.
Nếu còn tiếp tục oán trách em chồng nữa thì không những mẹ chồng không buông tha cho mình, mà đợi bố chồng về, nghe chuyện xong, nổi trận lôi đình nói không chừng còn có thể đuổi cô ta và chồng cô ta ra ngoài ở.
Đó là kết quả mà cô ta tuyệt đối không thể chấp nhận được.
Cho nên thấy tốt thì thu quân, cô ta không muốn thật sự tranh giành thắng thua với cô em chồng ở nhà chồng.
Tranh thế nào được chứ, cứ nhìn cái cách bố mẹ chồng xót em chồng như vậy, tranh thế nào cô ta cũng là người thua cuộc thôi.
Vì vậy sau khi trút giận xong, để tạo cho mình một bậc thang đi xuống, cô ta chỉ có thể chuyển trọng tâm vấn đề sang Ngụy Huy.
Chỉ vào Ngụy Huy, chị dâu Dương Mộng nói một cách đầy tâm huyết:
“Tiểu Mộng, điều kiện gia đình mình tốt thế nào trong lòng em tự biết rõ."
“Đừng nói là tốt hơn đa số các nhà khác, ít nhất cũng là thuộc hàng trung thượng lưu."
“Trước đây em nhất quyết đòi gả cho Ngụy Huy, chị với anh trai em đã không đồng ý rồi, đừng nói là điều kiện hai nhà chênh lệch quá lớn, cứ nói bản thân con người Ngụy Huy này đi..."
“Anh ta ở xưởng đều phải dựa vào bố mình mới có thể đứng vững được, lúc đó chị đã bảo anh ta cưới em là vì muốn ăn cơm mềm, là nhắm vào quyền lực của bố mình và điều kiện của gia đình mình rồi."
Dương Mộng:
“Chị muốn nói cái gì?"
Chị dâu Dương Mộng mặc kệ sắc mặt xanh mét của Ngụy Huy, giọng điệu cay nghiệt:
“Chị muốn nói những năm trước anh ta ít nhất cũng có một công việc chính đáng."
“Dù cho tâm địa anh ta cưới em có không thuần khiết đến đâu, chị và anh trai em có không tán thành em gả cho anh ta đến nhường nào."
“Nhưng nhìn vào việc con người anh ta có công việc ổn định, không thể để em bị đói, chúng tôi cũng có thể miễn cưỡng nhắm mắt chấp nhận."
“Nhưng bây giờ thì sao?"
“Bây giờ anh ta đến một công việc chính đáng cũng không còn nữa, lại là cái gia đình như thế, theo chị thấy đợt trước hai đứa làm ầm ĩ đòi ly hôn thì nên dứt khoát ly hôn luôn cho rồi!"
“Bây giờ anh ta hoàn toàn bắt đầu ăn bám nhà mình, ăn bám em rồi, em thì hay rồi, như con ngốc vậy, công việc tốt đẹp không làm lại thà chạy ra ngoài bày hàng bán rong mất mặt cũng phải nuôi anh ta."
Chị dâu Dương Mộng càng nói càng hùng hồn:
“Em bảo cái này trách chị không nhìn nổi sao?"
“Mẹ, tình huống này con tức giận chẳng lẽ không phải là điều nên làm sao?"
“Con là bực mình vì Tiểu Mộng bây giờ bán quần áo mất mặt, nhưng con còn bực mình hơn vì Tiểu Mộng sống cái cảnh này, đã đến nước này rồi mà vẫn không chịu tỉnh ngộ, vẫn không chịu ly hôn."
Cô ta nói một cách đau xót:
“Con không phải là chê Tiểu Mộng ăn không ngồi rồi ở nhà mẹ đẻ, mà thực tế con là hận sắt không thành thép cơ mà!"
Trước đây, chị dâu Dương Mộng mới chỉ âm thầm coi thường Ngụy Huy thôi.
Nể mặt việc Ngụy Huy tháng nào cũng nộp một phần lớn tiền lương, thái độ của cô ta đối với Ngụy Huy ít nhất về mặt hình thức vẫn còn coi như tạm ổn.
