Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 581
Cập nhật lúc: 18/04/2026 19:53
“Huy Tử, chuyện này là sao thế hả?"
Ngụy Huy cũng không hiểu ra sao, trong lòng không phải là không có suy đoán, nhưng cái suy đoán đó vừa mới nảy mầm đã bị chính anh bóp ch-ết ngay.
Không thể nào.
Tuyệt đối không thể như anh đoán được.
Chị dâu Dương Mộng lúc này bỗng nhiên thốt ra một câu:
“Hỏng rồi, em trai Huy T.ử chắc không phải là dẫn một đám du côn định tới gây chuyện đấy chứ?"
“Miệng thì bảo với người ta là tới chúc mừng, thực tế là tới thu phí bảo kê, nếu không cậu ta bảo có việc gấp phải đi làm làm gì, tám phần là vội vàng đi tống tiền đấy!"
“Nếu không đợi người ta bên kia cắt băng khánh thành xong rồi khai trương, cậu ta còn tống tiền gì nữa?"
Chuyện này cô ta đã tận mắt chứng kiến rồi, càng nghĩ càng thấy mình ước chừng là đoán đúng rồi.
Cô ta nhíu mày:
“Mẹ chồng Tiểu Mộng, chuyện này mẹ phải quản cho chắc vào, đây không phải là chuyện đứng đắn gì đâu, cẩn thận chuyện này làm nhiều quá sau này lại vào tù đấy."
Nghe cô ta nói vậy, không ít người nhíu mày nhìn theo bóng lưng của đám người Ngụy Tứ.
Thấy nhóm người đó được người ta khách khí dẫn tới đứng ngay giữa cổng chính của xưởng.
Thấy nhóm người đó đứng dàn thành một hàng ngang, trên tay được người ta đặt lên những bông hoa đỏ kết từ vải lụa.
Mà Ngụy Tứ và Tô Tuế thì đứng ngay vị trí trung tâm của hàng người này.
Vẻ mặt trầm ổn, dường như đang làm một chuyện gì đó rất nghiêm túc.
Ngay sau đó, không biết từ đâu chui ra một nhân vật giống như người dẫn chương trình, cầm một cái loa lớn bắt đầu kể lại một cách đầy cảm xúc về việc xưởng điện máy to lớn trước mắt mọi người đây đã được xây dựng như thế nào.
Đầu tiên là giới thiệu bối cảnh, sau đó giới thiệu quy mô xưởng, sau khi lằng nhằng giới thiệu hết lượt các lãnh đạo xưởng phụ trách các bộ phận khác nhau.
Phần quan trọng nhất, đã tới rồi...
Khi nghe người dẫn chương trình giới thiệu một cách rõ ràng và trịnh trọng về thân phận giám đốc xưởng của Ngụy Tứ, tất cả những người được gọi là chỗ quen biết cũ có mặt ở đó đều lộ ra vẻ mặt cứ như là vừa nhìn thấy ma vậy!
Đặc biệt là chị dâu Dương Mộng, người vừa mới khẳng định chắc nịch rằng Ngụy Tứ định dẫn người tới gây chuyện, tống tiền giám đốc xưởng mới.
Lúc này vẻ mặt của cô ta giống như vừa mới ăn phải phân vậy, thay đổi muôn hình vạn trạng.
Từng thấy ai nói chuyện tự vả mặt mình, nhưng chưa từng thấy cô ta vừa mới dứt lời thì ngay sau đó một cái tát đã 'đ-ánh' thẳng vào mặt cô ta thế này.
Cô ta không thể tin nổi, dụi mắt mạnh mấy cái:
“Không thể nào, chắc chắn là tôi nhìn nhầm rồi."
Dương Mộng đứng bên cạnh phá đám:
“Chị không nhìn nhầm đâu, chẳng phải chị vẫn luôn rêu rao là mắt mình tinh lắm sao."
“Ánh mắt độc đáo, biết nhìn người theo đủ mọi nghĩa, bình thường mắt toàn mọc trên đỉnh đầu, mắt cao hơn đầu nhìn xa trông rộng, sao chị có thể nhìn nhầm được."
Không phải là không nghe ra cô em chồng đang mỉa mai mình, nhưng chị dâu Dương Mộng lúc này đã bị tin tức Ngụy Tứ - cái hạng du côn mà lại có thể mở xưởng làm chấn động đến mức đầu óc trống rỗng.
Lần đầu tiên kinh ngạc đến mức không màng tới hình tượng nữa, miệng há hốc ra, nhưng một câu phản bác cũng không nói nên lời.
Ngụy Huy cũng bị chấn động không hề nhẹ, chỉ tay về phía Ngụy Tứ đang được đám đông vây quanh, anh cũng không thể tin nổi:
“Đó là...
A Tứ?"
“Chứ còn ai nữa!"
Dương Mộng đối với chuyện này ngược lại tiếp thu khá tốt, “Giờ nghĩ lại, Tuế Tuế từ sớm đã bóng gió với chúng ta rồi."
Cô dùng khuỷu tay hích hích Ngụy Huy:
“Anh quên rồi sao?
Trước đây anh lo lắng bảo muốn tìm việc cho A Tứ, Tuế Tuế chẳng phải đã nói với anh rồi sao?"
“Nói là A Tứ mở một xưởng điện máy."
Đúng là đã nói rồi.
Tâm trạng Ngụy Huy vô cùng phức tạp.
Thực ra không chỉ em dâu đã nói, mà thằng nhóc Ngụy Tứ hồi Tết cũng đã nói với anh rồi.
Nhưng phản ứng của anh lúc đó là gì?
Lấy tay che mặt, nghĩ đến việc lúc đó nghe xong anh đã khăng khăng cho rằng thằng nhóc đó đang bốc phét với em dâu, bốc phét để dỗ dành em dâu, bảo là mở một cái xưởng thực chất là đi trông xưởng cho người ta.
Ngụy Tứ lúc đó suýt chút nữa đã lôi anh qua đây xem xưởng rồi, mà anh còn chẳng thèm tới.
Cảm thấy đi trông xưởng cho người ta thì có gì đáng để tự hào đâu, lại còn lừa dối cả người nhà mình nữa.
Kể từ đó anh còn một mực đòi tìm việc cho Ngụy Tứ.
Chỉ sợ Ngụy Tứ không có công việc đàng hoàng, có ngày cái bóng bóng nổ tung thì em dâu sẽ không thèm sống với cậu ta nữa....
Nghĩ lại những cảnh tượng trước đây, Ngụy Huy suýt chút nữa thì bị sự ngu ngốc của chính mình làm cho tức cười.
Không.
Không phải là ngu ngốc.
Bỏ bàn tay đang che giấu sự hổ thẹn ra, anh nhìn về phía người em trai đang được đám đông vây quanh ở đằng xa, một người em trai đối với anh dường như hoàn toàn xa lạ.
Trong nháy mắt, dường như anh đột nhiên hiểu ra rất nhiều chuyện...
Đã hiểu tại sao mỗi lần anh khăng khăng giữ ý kiến của mình, không tin bất cứ lời ai nói rằng Ngụy Tứ đã mở một cái xưởng, thì bất kể là Ngụy Tứ hay Tô Tuế, ánh mắt họ nhìn anh đều rất kỳ lạ.
Lúc đó anh không nghĩ kỹ, giờ nghĩ lại... loại ánh mắt đó, đại khái chính là sự đau lòng và thất vọng đi.
Vợ chồng Ngụy Tứ rõ ràng là nhìn ra rồi, anh không phải là ngu, cũng không phải là không hiểu lời nói.
Anh chỉ đơn thuần là... coi thường người em trai Ngụy Tứ này thôi.
Anh luôn cảm thấy mình có tiền đồ, luôn nhìn người em trai 'ăn không ngồi rồi' của mình bằng ánh mắt bề trên.
Anh không tin em trai có thể có tiền đồ, không tin em trai có thể có bản lĩnh lớn như vậy, cho nên dù đối phương có nghiêm túc nói với anh một sự thật, anh cũng từ tận đáy lòng không tin.
Giống như vừa nãy, những người đó đã nói rõ ràng đến thế rồi.
Bất kể là cách xưng hô hay thái độ đối với Ngụy Tứ, chỉ cần là người thông minh một chút đều có thể nhận ra điều bất thường mà xoay chuyển suy nghĩ.
Nhưng anh lại cứ khăng khăng ngay khi trong lòng nảy sinh mầm mống nghi ngờ, liền không thèm suy nghĩ mà bóp ch-ết nó ngay.
Anh rõ ràng là từ tận đáy lòng coi thường Ngụy Tứ, cho nên dù có nghe thấy người ta gọi Ngụy Tứ là 'Giám đốc Ngụy', anh cũng theo bản năng cho rằng mình nghe nhầm.
Hoặc là trong đám du côn cũng phân chia cấp bậc và cái danh hiệu để làm màu.
Nghe tiếng Ngụy Tứ bắt đầu phát biểu ở đằng xa, Ngụy Huy ngẩn ngơ:
“Là anh luôn không tin em rốt cuộc lại thực sự làm nên sự nghiệp."
“Chẳng trách em và em dâu lại nhìn anh bằng ánh mắt như vậy..."
Bị coi thường như vậy, đặc biệt là cái sự coi thường này lại đến từ người thân thiết nhất.
Thay đổi là ai bị đối xử như vậy, e là đều sẽ thấy đau lòng và thất vọng đi.
Uổng công trước đây anh còn oán trách người em trai này không thân thiết với mình, giờ xem ra, không phải lỗi của Ngụy Tứ, mà là bản thân anh làm anh cả dù xét về phương diện nào cũng...
