Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 70
Cập nhật lúc: 18/04/2026 07:16
Vẫn là câu nói đó —— bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh.
Thế nên Hoàng Tú Hà từ trước đến nay nhảy nhót rất hăng hái nhưng chưa từng chọc giận đám đông bao giờ.
Ai ngờ hôm nay lơ mơ thế nào lại chuốc lấy sự phỉ nhổ của bao nhiêu người như vậy.
Bà ta ôm sau gáy muốn giải thích cũng không biết giải thích làm sao, khổ nỗi đám hàng xóm cũ này ai nấy đều nói đúng mồn một.
Không cách nào giải thích được.
Chỉ đành bị đ-ánh cho ôm đầu chạy thục mạng, chẳng mấy chốc đã chui tọt vào nhà khóa c.h.ặ.t cửa không dám mở ra.
Từ Lệ Phấn cứ thế ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt, bà và Hoàng Tú Hà không hợp nhau bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên nhìn thấy Hoàng Tú Hà t.h.ả.m hại như vậy.
Trước kia Hoàng Tú Hà mồm miệng có độc địa đến đâu, làm chuyện gì quá đáng đến mấy, cãi nhau với bà dữ dội đến thế nào, cũng chẳng thấy có hàng xóm nào đứng ra thay bà một câu cả.
Tất cả đều khuyên bà đừng có chấp nhặt với Hoàng Tú Hà làm gì.
Lại nhìn hôm nay... nghĩ đến những lời hàng xóm láng giềng vừa rồi phẫn nộ lên án Hoàng Tú Hà...
Vậy thì đây là... ‘vụ án mạng’ do ba khúc xương ống gây ra sao?
Bà ngơ ngác nhìn cô con dâu của mình, con dâu đã ngoan ngoãn bắt đầu múc canh cho người khác rồi.
Cái miệng cô dẻo quẹo, vừa múc canh vừa nói những lời hay ý đẹp cảm ơn mọi người vừa nãy đã giúp cô vạch trần ‘lời nói dối’ của Hoàng Tú Hà...
Tô Tuế:
“Thật sự là nhờ có các thím, nếu không cháu đã bị thím Hoàng lừa rồi, cháu cứ tưởng thím Hoàng là người đầu tiên tiên phong bảo vệ nhà cháu cơ.”
“Cháu còn đang định múc thêm thịt cho thím Hoàng nữa, nhà cháu điều kiện chỉ có thế này thôi các thím cũng hiểu mà, những món quà cảm ơn quý giá thì không lấy ra được, thế nên chỉ có thể dốc hết tâm can ra mà múc xương ống thôi, ai dè thím Hoàng lại lừa cháu.”
Lúc Tô Tuế nói chuyện đôi mắt rũ xuống, giống như bị Hoàng Tú Hà làm cho tổn thương sâu sắc.
Khiến cho đám các bà thím trước mặt trỗi dậy bản năng làm mẹ, từng người một nghiến răng nghiến lợi hận không thể lôi cái đồ xấu xa Hoàng Tú Hà kia ra khỏi nhà.
“Vợ A Tứ à, sau này cháu cứ tránh xa Hoàng Tú Hà ra một chút, cháu mới gả về đây không biết đâu, bà ta quỷ quyệt lắm.”
“Đúng đấy, cháu hiền lành, tính cách lại lương thiện, làm sao mà tính toán lại được cái bà già gian xảo như Hoàng Tú Hà đó chứ, hơn nữa cái miệng bà ta còn không tốt, cháu coi bà ta là bậc bề trên mà kính trọng biết đâu quay đi quay lại bà ta lại thêu dệt nói xấu cháu ngay đấy.”
Tô Tuế che miệng thốt lên kinh ngạc, như thể không tin nổi trên đời lại có người ‘xấu’ đến thế.
Định nói gì đó nhưng rõ ràng lại nuốt ngược vào trong, đối diện với đám các bà đại nương nhiệt tình này, Tô Tuế mỉm cười ngại ngùng:
“Cháu là phận con cháu, không dám nói xấu bề trên, nhưng những lời các thím khuyên bảo cháu hôm nay cháu đều ghi nhớ trong lòng rồi.”
“Cảm ơn các thím đã nghĩ cho cháu, lúc chưa kết hôn cháu còn sợ khu tập thể mình đông người tính tình cháu lại nhút nhát không biết nên chung sống thế nào cho phải.”
“Kết quả là tiếp xúc với các thím rồi mới thấy những lo lắng trước kia của cháu toàn là thừa thãi cả, các thím đều là người tốt, tính tình cũng tốt, sảng khoái lại rộng rãi, căn bản không thèm chấp nhặt với hạng con cháu như cháu lại còn quan tâm lo nghĩ cho cháu nữa, thím ruột cũng chỉ đến thế này thôi...”
Thím Vương càng nghe càng thấy sướng tai, là người đầu tiên bày tỏ thái độ:
“Cháu cứ coi thím như thím ruột vậy, thím và mẹ chồng cháu mới là chị em tốt thực sự, sau này cháu đừng có khách sáo với thím nhé, có chuyện gì cứ sang nhà thím gọi một tiếng.”
“Thím có ba thằng con trai lận, cái gì cũng làm được hết!”
Người bên cạnh cũng tranh nhau bày tỏ thái độ:
“Đúng, nhà thím cũng toàn là con trai, có gặp chuyện gì mà A Tứ không có nhà thì cháu cứ tìm thím, thím bảo mấy anh trai cháu ra làm chỗ dựa cho cháu.”
“Tóm lại là đừng có tìm Hoàng Tú Hà, nhà bà ta ai cũng tệ hại hết!”
Đứng ngay cửa nhà người ta mà mắng người nhà người ta tệ hại.
Tô Tuế thầm giơ một ngón tay cái tán thưởng cho bà thím nhiệt tình trước mặt.
Lợi hại quá thím ơi.
“Đúng đúng, còn có tôi nữa, nhà tôi toàn là con gái, nếu cháu không có bạn chơi thì cứ sang nhà thím tìm mấy chị gái cháu mà chơi, tính tình bọn nó đều hiền lành, chắc chắn sẽ coi cháu như em gái ruột.”
Có người nhìn Tô Tuế một lúc rồi quay đầu chạy về nhà.
Người quen đằng sau gọi bà ta lại:
“Hiểu Thu bà vội vàng thế này là đi đâu đấy?”
Văn Hiểu Thu:
“Tôi về nhà lấy ít đồ, con rể tôi đặc biệt gửi đến sô cô... hình như gọi là sô cô la.”
Bà hất cằm một cái:
“Ai như các bà chỉ biết ăn không cơm ngon canh ngọt của Tuế Tuế rồi dỗ dành con bé coi mình như thím ruột, chẳng phải là chiếm tiện nghi quá rồi sao.”
“Tôi thì khác, tôi phải mang chút quà đáp lễ cho con bé mới được.”
Bà vừa dứt lời, mọi người nhìn nhau, giây tiếp theo, một đám người quay đầu bắt đầu chạy về nhà, thật là, đều là hàng xóm láng giềng cả ai lại có thể thiếu chút quà đáp lễ cơ chứ?
Chẳng phải là quà đáp lễ sao?
Ai mà không có chứ!
Từ Lệ Phấn:
“...”
Nói thật, bà đứng hình luôn rồi...
Làm sao, làm sao mà lại thành ra thế này được?
Đứa con dâu tiên nữ của bà làm phép rồi à?
Cho đi một nồi canh dưa chua, thu về một bàn quà đáp lễ.
Từ Lệ Phấn thậm chí lúc ăn cơm cả người vẫn cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ.
Tô Tuế đưa tay quơ quơ trước mắt bà:
“Mẹ, mẹ đang nghĩ gì thế?
Không ăn nhanh là cơm nguội hết bây giờ.”
Từ Lệ Phấn lơ đãng cúi đầu xúc hai miếng cơm, vẻ mặt đầy sự ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Tô Tuế buồn cười:
“Mẹ, mẹ có chuyện gì thì cứ nói đi, trong nhà đâu có người ngoài.”
Từ Lệ Phấn:
“Mẹ chẳng có chuyện gì... mẹ chỉ thắc mắc là con cho họ uống bùa mê thu-ốc lú gì mà cái đám người này bình thường tinh ranh lắm, sao hôm nay cứ như phát điên mà đứng hết về phía nhà mình thế.”
“Lại còn giúp mình đ-ánh người nữa.”
Hồi tưởng lại vừa rồi Từ Lệ Phấn cứ như đang nằm mơ vậy.
“Con không biết đâu trước kia lúc anh cả con chuyển sang nhà họ Dương ở, mẹ bắt gặp Hoàng Tú Hà sau lưng nói xấu người ta, bảo là mẹ tính toán kỹ lắm mới gả con trai đi làm rể để hưởng ké lợi ích nhà thông gia.”
“Mẹ lúc đó cùng Hoàng Tú Hà đ-ánh nh-au lăn lộn trên đất mà chẳng có hàng xóm nào thèm vươn tay ra đ-ánh bà ta một cái giúp mẹ cả, sao hôm nay chỉ vài câu nói mà ai nấy đều ra tay với Hoàng Tú Hà thế?”
Bà cũng không nghe thấy con dâu khiêu khích cái gì mà.
Ngược lại còn luôn mồm tâng bốc Hoàng Tú Hà...
Như thể nghĩ đến điều gì đó, Từ Lệ Phấn giật nảy mình:
“Tuế Tuế, con không thật sự cho cái gì vào trong canh đấy chứ?”
Không ngờ mẹ chồng mình lại có trí tưởng tượng phong phú đến thế, Tô Tuế cười đến mức suýt chút nữa không cầm nổi cái thìa canh:
“Mẹ, mẹ đừng có đùa con nữa, con mà có bản lĩnh đó thì tốt quá rồi.”
