Xuyên Không Thập Niên 80: Được Quan Quân Cưng Chiều Tận Tim - Chương 1123: Hận Thù Ngập Trời
Cập nhật lúc: 12/01/2026 19:57
Ngô Thanh Chí cảm thấy công an đều đang ở đây, Dương Tuệ Oánh nói như vậy có chút quá lộ liễu, vội vàng nhắc nhở:
"Tuệ Oánh, tôi biết cô đau lòng, nhưng cô nói chuyện phải chú ý đúng mực, không thể nói hươu nói vượn."
Dương Tuệ Oánh cũng ý thức được có công an ở đây, c.ắ.n c.h.ặ.t môi không nói gì nữa, nhưng hận ý trong lòng lại một chút cũng không giảm bớt.
Lần này thế mà lại để Dương Niệm Niệm trốn thoát, còn khiến anh trai cô ta phải đền mạng, cô ta sẽ không bao giờ buông tha cho Dương Niệm Niệm.
Nghĩ vậy, cô ta lại oán hận nhìn về phía công an:
"Anh tôi cho dù có phóng hỏa cũng tội không đáng c.h.ế.t, có pháp luật trừng trị anh ấy. Các người trực tiếp bức t.ử anh ấy, cũng là phải gánh vác trách nhiệm pháp luật, tôi muốn tìm luật sư kiện các người."
Công an vừa định giải thích thì nghe thấy bên ngoài truyền đến một trận tiếng bước chân. Theo tiếng bước chân càng ngày càng gần, thân ảnh Lục Thời Thâm liền xuất hiện ở cửa nhà xác.
Trong mắt Dương Tuệ Oánh cất giấu hận ý ngập trời, cô ta cảm thấy Lục Thời Thâm chính là thay mặt Dương Niệm Niệm tới cười trên nỗi đau của người khác.
"Anh tới làm cái gì?"
Lục Thời Thâm không lên tiếng, đi đến trước t.h.i t.h.ể Dương Trụ Thiên nhìn thoáng qua, xác định hắn xác thật đã c.h.ế.t, lúc này mới cùng công an trao đổi tỉ mỉ về tình huống lúc đó.
Dương Tuệ Oánh toàn bộ hành trình vẫn luôn trừng mắt nhìn Lục Thời Thâm, hận ý trong lòng dâng lên tới đỉnh đầu. Mãi cho đến khi công an cùng Lục Thời Thâm cùng nhau đi ra khỏi nhà xác, cô ta vẫn còn gắt gao trừng mắt nhìn ra cửa.
Ngô Thanh Chí từ lúc Lục Thời Thâm tới cũng không dám lên tiếng, tận lực hạ thấp sự tồn tại của mình. Chờ đến khi Lục Thời Thâm đi rồi, hắn liền châm ngòi nói:
"Anh trai cô cũng là vì giúp cô xả cơn giận mới c.h.ế.t. Nếu không tìm bọn họ báo thù cho anh trai cô, tôi nghĩ anh ấy c.h.ế.t cũng không nhắm mắt."
Dương Tuệ Oánh quay đầu nhìn về phía t.h.i t.h.ể Dương Trụ Thiên, như là hạ quyết tâm gì đó.
"Anh, anh yên tâm, em sẽ không để cho bọn họ sống yên ổn."
Ngô Thanh Chí truy vấn: "Cô có phải có tính toán gì rồi không?"
Dương Tuệ Oánh nắm c.h.ặ.t nắm tay: "Anh rất nhanh sẽ biết thôi."
Dương Tuệ Oánh ở Kinh Thị không có người thân, cô ta cũng không tổ chức tang lễ, chỉ xin nghỉ nửa tháng. Sau khi hỏa táng Dương Trụ Thiên, cô ta trực tiếp đem tro cốt chôn cùng chỗ với mẹ mình.
Bởi vì liên quan đến vụ phóng hỏa, cái c.h.ế.t của Dương Trụ Thiên còn được đăng lên báo, ngay cả ở quê cũng truyền đến ồn ào huyên náo.
Chờ mọi việc xong xuôi, Dương Tuệ Oánh liền tìm tới nhà Ngô Thanh Chí. Ngô Thanh Chí hoàn toàn không ngờ Dương Tuệ Oánh không qua sự cho phép của hắn mà dám tìm tới tận nhà.
Sắc mặt hắn thập phần khó coi nói:
"Cô tới đây làm cái gì?"
Dương Tuệ Oánh khinh thường nói:
"Tôi cũng đâu phải chưa từng tới?"
Sắc mặt Ngô Thanh Chí liền khó coi, vừa định nói chuyện thì giọng vợ hắn từ phòng bếp truyền ra:
"Thanh Chí, ai gõ cửa thế?"
Ngô Thanh Chí trả lời: "Là đồng nghiệp của anh, anh phải qua đơn vị một chuyến, không cần chờ cơm anh đâu."
Nói xong, hắn liền đi ra ngoài, thuận tay đóng cửa phòng lại, sau đó trực tiếp lôi Dương Tuệ Oánh xuống lầu. Lo lắng ở dưới lầu sẽ bị người quen nhìn thấy, hắn liền cùng Dương Tuệ Oánh đi về chỗ ở của cô ta.
Vào trong nhà, hắn liền sắc mặt xanh mét mắng:
"Cô điên rồi phải không? Cô đến nhà tôi là muốn làm cái gì? Anh trai cô đã c.h.ế.t, cô không đi tìm Dương Niệm Niệm và Lục Thời Thâm báo thù, cô đi tìm tôi làm cái gì?"
Từ sau khi anh trai qua đời, trạng thái tinh thần của Dương Tuệ Oánh vẫn luôn không tốt lắm, cũng không có tâm trạng trang điểm, nhìn qua thật sự có chút giống kẻ điên.
Cô ta cười lạnh nói:
"Tôi là điên rồi đấy. Con trai tôi bị người ta bán, đến giờ vẫn tung tích không rõ. Mẹ tôi nhảy lầu c.h.ế.t, anh trai tôi bị xe đ.â.m c.h.ế.t. Những người tôi để ý tất cả đều rời bỏ tôi mà đi, anh cảm thấy tôi có thể tốt đi nơi nào? Tôi phát điên là chuyện sớm muộn thôi."
Ngô Thanh Chí lúc này cũng phát hiện Dương Tuệ Oánh có điểm không bình thường. Lo lắng Dương Tuệ Oánh sẽ làm ra chuyện cực đoan gì, hắn vội vàng hòa hoãn ngữ khí an ủi:
"Tôi biết hiện tại tâm trạng cô không tốt. Như vậy đi, cô cứ nghỉ ngơi thêm một thời gian, tôi giúp cô xin nghỉ thêm một tháng nữa. Chờ tinh thần cô tốt hơn một chút rồi hãy đi làm."
Dương Tuệ Oánh lúc này căn bản nghe không lọt lời Ngô Thanh Chí nói. Trước kia là muốn lợi dụng Ngô Thanh Chí nên mới vẫn luôn nhẫn nhịn hắn, không ngờ hắn lại vô dụng như vậy, hiện tại cô ta cũng không muốn nhịn nữa.
"Mặc kệ anh dùng biện pháp gì, mau ch.óng đối phó Dương Niệm Niệm và Lục Thời Thâm. Tôi muốn trong vòng một tháng phải nhìn thấy nhà máy của bọn họ đóng cửa."
Ngô Thanh Chí nhíu mày: "Cô đây không phải là làm khó tôi sao? Em gái tôi thời gian trước mới gây ra chuyện, nhà tôi trong khoảng thời gian này vừa mới yên ổn một chút, sao có thể lại gây ra động tĩnh gì nữa?"
Dương Tuệ Oánh cười lạnh: "Nhà anh gây động tĩnh gì thì liên quan gì tới tôi?"
