Xuyên Không Thập Niên 80: Được Quan Quân Cưng Chiều Tận Tim - Chương 282: Tôi Là Anh Rể Của Anh
Cập nhật lúc: 12/01/2026 14:06
Lục Thời Thâm chính là tới trước mặt hắn khoe khoang mình tuổi còn trẻ đã là Đoàn trưởng bộ đội, khoe khoang mình có bản lĩnh.
Biết rõ ý đồ của Lục Thời Thâm, nhưng Phương Hằng Phi lại không nói ra được một câu nào để vớt vát chút thể diện cho mình. Hắn chỉ là một nhân viên ngân hàng nhỏ bé, muốn ăn cơm phải nhìn sắc mặt người khác, xác thật không có năng lực bằng Lục Thời Thâm.
Nghĩ đi nghĩ lại, Lục Thời Thâm có tài cán thì thế nào?
Dương Niệm Niệm từng là đối tượng của hắn, là hắn đá Dương Niệm Niệm, mặc kệ Lục Thời Thâm tài giỏi bao nhiêu, cưới về cũng chỉ là người phụ nữ hắn không cần.
Mà vợ cũ của Lục Thời Thâm, hiện tại cũng thành người dưới thân hắn. Hai người phụ nữ có liên quan đến Lục Thời Thâm, một người là hắn không cần, một người là hắn cướp đi, hắn mới là người chiến thắng trong cuộc đời này.
Hắn còn là anh rể tương lai của Lục Thời Thâm, hắn sợ Lục Thời Thâm làm cái gì?
Nghĩ đến đây, Phương Hằng Phi đột nhiên có tự tin. Hắn điều chỉnh cảm xúc một chút, ưỡn n.g.ự.c nói:
“Trước kia là do tôi hiểu lầm, lời nói ra có thể không xuôi tai, tôi cũng không phải nhắm vào anh, anh đừng để trong lòng. Tôi không biết Niệm Niệm có nói với anh chưa, tôi và Tuệ Oánh đang quen nhau, chúng tôi tính toán cuối năm sẽ kết hôn, tôi hiện tại cũng coi như là anh rể chuẩn của anh.”
Vốn dĩ còn muốn nhắc chuyện Dương Niệm Niệm vì hắn mà nhảy sông để kích thích Lục Thời Thâm một chút, nhưng lại lo lắng Lục Thời Thâm ch.ó cùng rứt giậu, đi mách lẻo với Phó giám đốc ngân hàng, ảnh hưởng đến công việc của hắn.
Cho nên chỉ có thể lôi thân phận anh rể ra để lấy oai.
Lục Thời Thâm mặt vô biểu tình, ngữ khí lạnh lùng nói:
“Kia phải xem Niệm Niệm có nhận người anh rể như cậu hay không.”
“Tôi chỉ cần kết hôn với Tuệ Oánh, chính là anh rể của các người.” Phương Hằng Phi cố chấp nói.
“Thân phận anh rể không phải là ô dù của cậu.” Lục Thời Thâm nhìn hắn, đưa ra lời cảnh cáo cuối cùng: “Nếu có người lại quấy rầy vợ tôi, tôi không ngại vận dụng một chút quyền lực, làm vài chuyện khiến cậu không vui đâu.”
Nói xong, bỏ lại Phương Hằng Phi với vẻ mặt trắng bệch, anh xoay người ngồi vào trong xe. Mãi đến khi Phó giám đốc ngân hàng phát hiện Lục Thời Thâm đã đi rồi, ra gọi hắn vài lần, Phương Hằng Phi mới hoàn hồn.
“Cậu cùng Đoàn trưởng Lục có quan hệ gì?” Phó giám đốc ngân hàng dò xét hắn hỏi: “Cậu đắc tội với cậu ấy à?”
Đoàn trưởng Lục vừa nhìn là biết kẻ đến không có ý tốt. Phó giám đốc ngân hàng nghĩ mãi không ra, Phương Hằng Phi tới Hải Thành không lâu, sao lại đắc tội với một nhân vật lớn như vậy.
Sắc mặt Phương Hằng Phi khôi phục chút huyết sắc, chột dạ phủ nhận: “Không có, sao tôi có thể đắc tội với anh ấy được chứ?”
Lo lắng Phó giám đốc không tin, hắn lại vội vàng giải thích: “Anh ấy là em rể của đối tượng tôi, tôi cũng coi như nửa cái anh rể của anh ấy. Anh ấy chỉ là ghé qua xem tôi làm việc ở bên này có tốt không thôi.”
Nhất định không thể để Phó giám đốc biết hắn và Lục Thời Thâm có xích mích, bằng không, hắn về sau ở ngân hàng khẳng định sẽ một bước khó đi, sẽ bị cô lập.
“Em rể của đối tượng cậu?”
Phó giám đốc cảm thấy lời này nghe có điểm khả nghi, bất quá, hình như cũng chỉ có như vậy mới giải thích được.
“Được rồi, cậu mau vào làm việc đi.”
...
Nói về bên này, mẹ Phương Hằng Phi (Phương mẫu) vừa tìm được quán mì không bao lâu thì Dương Tuệ Oánh liền tới. Nhìn thấy Phương mẫu, Dương Tuệ Oánh đột nhiên có loại dự cảm bất an, xoay người định bỏ đi.
Mắt Phương mẫu tinh tường cỡ nào, giọng bà oang oang đuổi theo: “Dương Tuệ Oánh, cô đứng lại đó cho tôi, cô chạy cái gì?”
Thấy tránh không khỏi, Dương Tuệ Oánh bất đắc dĩ chỉ có thể giả bộ kinh hỉ: “Bác gái, sao bác lại tới đây?”
“Tôi không tới, chẳng lẽ còn muốn để cho cái loại hồ ly tinh như cô tiếp tục câu dẫn con trai tôi sao?”
Phương mẫu đem toàn bộ oán khí tích tụ từ chỗ Dương Niệm Niệm trút hết lên người Dương Tuệ Oánh. Bà ta khuôn mặt vặn vẹo chỉ vào mũi Dương Tuệ Oánh mà mắng nhiếc:
“Đồ l.ừ.a đ.ả.o, cô đều bị trường học đuổi học rồi, giấu cũng kỹ thật đấy, thế nhưng một chút tin tức cũng không lộ ra. Cô cũng thật biết lừa người, nếu không phải tôi phát hiện sớm, có phải cô định lừa con trai tôi đi đăng ký kết hôn không? Tôi biết ngay chị em các cô đều giống hệt mẹ các cô, không một ai đứng đắn, đều mang một thân mùi hồ ly lẳng lơ, cả ngày chỉ nghĩ chuyện ngủ với đàn ông.”
Dương Tuệ Oánh lớn như vậy, đâu đã từng bị người ta dùng loại ngôn ngữ dơ bẩn này mắng c.h.ử.i?
Mắt thấy người qua đường đều bị tiếng mắng của Phương mẫu hấp dẫn lại đây, sắc mặt nàng đỏ bừng: “Bác gái, cháu đưa bác về chỗ trọ của cháu trước, có chuyện gì chúng ta nói riêng sau, không cần thiết ở chỗ đông người làm người ta chê cười.”
“Tại sao tôi phải nói riêng với cô? Tôi chính là muốn nói ở chỗ này, tôi muốn mọi người đều biết cô là cái loại hàng gì.”
Phương mẫu như sợ chuyện chưa đủ lớn, hướng về phía đám đông xung quanh thét to: “Già trẻ lớn bé lại đây mà xem, chính là người phụ nữ này, người đàng hoàng không làm, học theo cái thói hồ ly tinh câu dẫn đàn ông, còn trơ trẽn giả làm sinh viên để lừa hôn...”
