Xuyên Không Thập Niên 80: Được Quan Quân Cưng Chiều Tận Tim - Chương 420: Vị Khách Không Mời
Cập nhật lúc: 12/01/2026 14:38
"Chị ơi có phải chị muốn đi bắt chuột không? Em không sợ chuột đâu, em có thể giúp bắt."
Cô bé không sợ chuột, hồi ở quê, ban đêm chuột còn chui vào chăn gặm ngón chân cô bé nữa là.
"Không được, chị hai bảo chúng ta phải ở trong phòng."
Lục Nhược Linh không nói hai lời, trực tiếp kéo Khương Duyệt Duyệt vào phòng đóng cửa lại, lời chị hai nói phải nghe.
Dương Niệm Niệm vào bếp cầm con d.a.o phay. Thấy Lục Nhược Linh đã đóng cửa, cô bước nhanh về phía lán sắt lớn, trước tiên ghé tai lên cửa nghe ngóng một lát. Bên trong rất yên tĩnh, không một tiếng động.
Chần chờ một chút, cô chậm rãi mở cánh cửa sắt lớn ra. Cánh cửa dày nặng phát ra tiếng vang, bên trong lại không có động tĩnh gì.
Trên mặt đất còn có vết m.á.u, tí tách lan tràn đến sau một khối sắt vụn to rỉ sét loang lổ.
Dương Niệm Niệm nín thở: "Là ai ở đó? Tôi đã nhìn thấy anh rồi, mau ra đi!"
Sau khối sắt vụn phát ra một trận sột soạt, nhưng không ai đáp lại.
Dương Niệm Niệm nín thở, chậm rãi đi tới, đồng thời hỏi: "Anh bị thương sao?"
Nhìn lượng m.á.u này, nếu là người trốn ở bên trong, phỏng chừng bị thương không nhẹ.
Cô nắm c.h.ặ.t d.a.o phay trong tay, vòng qua khối sắt nhìn một cái. Hết thảy trước mắt làm đồng t.ử cô co rụt lại: "Sao anh lại ở đây?"
Phi Ca chậm rãi nhấc mí mắt nhìn Dương Niệm Niệm một cái, cười hề hề, yếu ớt vô lực nói:
"Thật trùng hợp, chúng ta lại gặp nhau. Xem ra phải làm phiền cô giúp tôi mời một bác sĩ rồi."
Dứt lời, ánh mắt hắn dừng lại trên con d.a.o phay trong tay cô: "Không cần sợ hãi như vậy, tôi chỉ vào trốn một lát thôi. Tôi như bây giờ cũng không có năng lực hại người, cô không cầm d.a.o cũng có thể nhẹ nhàng bóp c.h.ế.t tôi."
"..."
Tóc hắn rối bù, áo sơ mi bông bị xé rách buộc vào chân và trên vai, vị trí bị thương chính là hai nơi này, hình như không nguy hiểm đến tính mạng.
Tên này thân phận không rõ, lại chịu thương tích nặng như vậy, ở lại đây không chừng sẽ mang đến phiền toái cho Khương Dương và Duyệt Duyệt.
Phải ném hắn đi xa một chút.
"Tôi vẫn nên đưa anh đi bệnh viện thì hơn!"
Dương Niệm Niệm ném d.a.o phay sang một bên, làm bộ định dìu hắn.
Phi Ca quyết đoán từ chối: "Tôi không thể đi bệnh viện."
"..."
Nhắc tới đi bệnh viện, nói chuyện liền có lực ngay, đây là sợ đi bệnh viện đến mức nào chứ?
Dương Niệm Niệm ánh mắt tìm tòi nghiên cứu đ.á.n.h giá hắn: "Tại sao không thể đi bệnh viện? Anh làm chuyện g.i.ế.c người phóng hỏa à? Là tội phạm bị truy nã?"
"Dù sao tôi không thể đi, cô nếu cứ ép tôi đi bệnh viện, tôi hiện tại liền đ.â.m đầu c.h.ế.t ở đây, đến lúc đó cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch hiềm nghi đâu." Phi Ca mặt dày mày dạn không chịu đi.
Dương Niệm Niệm bội phục trình độ không biết xấu hổ của hắn.
Hắn không muốn đi, muốn di chuyển một người to lớn như vậy cũng xác thật không phải chuyện dễ dàng.
Dương Niệm Niệm nghĩ nghĩ, miễn cưỡng thỏa hiệp: "Anh ở đây không được ra ngoài, đừng dọa em gái tôi."
Phi Ca thở phào nhẹ nhõm, lại bày ra bộ dạng hữu khí vô lực: "Tôi biết ngay mà, cô sẽ không nhìn ân nhân cứu mạng đ.â.m đầu c.h.ế.t ở đây đâu. Cho tôi xin chút nước uống, tôi sắp khát c.h.ế.t rồi."
Dương Niệm Niệm trợn trắng mắt, xoay người đi ra ngoài, không bao lâu liền bưng nửa bát nước quay lại.
Phi Ca nhận lấy bát nhấp một ngụm, ánh mắt lộ ra một tia kinh ngạc: "Là nước đường?"
Dương Niệm Niệm gật đầu: "Nghe nói uống nước đường tốt cho người mất m.á.u quá nhiều, không biết thật hay giả. Anh uống một ngụm là được rồi, mất m.á.u quá nhiều mà uống nhiều nước dễ ngỏm củ tỏi lắm."
Khóe miệng Phi Ca giật giật, hắn cũng coi như là có định lực, uống thêm một ngụm liền thôi.
"Cô mau đi tìm cho tôi một bác sĩ ngoại khoa, nếu không tìm được, tôi c.h.ế.t thật đấy. Đúng rồi, nhớ mua ít t.h.u.ố.c chống viêm mang tới."
Dương Niệm Niệm nhận lấy cái bát trêu chọc: "Còn tưởng anh không sợ c.h.ế.t chứ."
Miệng thì nói vậy, cô vẫn không chút chậm trễ, khép hờ cánh cửa sắt lớn rồi đi ra ngoài.
Cô đi đến cửa phòng gõ cửa: "Nhược Linh, chị có việc ra ngoài một chút, em với Duyệt Duyệt ở trong phòng khóa trái cửa lại, đừng ra ngoài. Khương Dương nếu về thì bảo cậu ấy ở đây chờ chị, đừng vào lán sắt."
"Vâng ạ."
Giọng Lục Nhược Linh từ trong phòng truyền ra.
Dương Niệm Niệm yên tâm, đạp xe đi bệnh viện, vừa lúc đụng phải Trương Vũ Đình dưới lầu bệnh viện.
"Niệm Niệm, sao cậu lại tới bệnh viện?"
Dương Niệm Niệm: "Tớ có người bạn bị chút ngoại thương, anh ấy không muốn tới bệnh viện, tớ muốn mời một bác sĩ đến khám tại nhà. Cậu có biết bác sĩ nào chịu đến khám tại nhà không?"
Thời buổi này bệnh viện quản lý không quy phạm như vậy, chỉ cần tiền cấp đủ, bác sĩ bệnh viện cũng sẵn lòng đi làm thêm khám bệnh tại nhà.
Ánh mắt Trương Vũ Đình sáng lên: "Có nghiêm trọng không?"
