Xuyên Không Thập Niên 80: Được Quan Quân Cưng Chiều Tận Tim - Chương 55: Gió Bên Gối
Cập nhật lúc: 12/01/2026 13:09
Vài câu nói khéo léo vừa thốt ra, hàng xóm của Diệp Mỹ Tĩnh cười ha hả khen ngợi:
"Vợ Lục đoàn trưởng nói đúng đấy, Mỹ Tĩnh à, cô đừng quá để bụng, sau này đừng nói mấy lời không nên nói trước mặt trẻ con là được rồi."
"Đúng vậy, Tiền Đồ, lát nữa cậu cũng đừng cãi nhau với Mỹ Tĩnh nữa, vợ Lục đoàn trưởng cũng là vì muốn tốt cho đứa trẻ, tới cửa nhắc nhở một chút thôi, mọi người đều đừng để trong lòng."
"Vợ Lục đoàn trưởng tuổi tuy nhỏ nhưng thật ra là người hiểu chuyện, Lục đoàn trưởng có phúc lấy được vợ rồi."
"An An, mẹ con đối xử với con không tệ đâu, con đừng tin người ngoài nói hươu nói vượn."
Lúc cho rằng Dương Niệm Niệm sai, mọi người không dám lên tiếng, nhiều nhất chỉ lộ ra vài phần bất mãn trong ánh mắt.
Lúc khen cô thì người này to tiếng hơn người kia, sợ Dương Niệm Niệm không nghe thấy vậy.
Diệp Mỹ Tĩnh thầm mắng những người này đều là đồ nịnh nọt.
Trong lòng tức không chịu được, Dương Niệm Niệm vừa đi, cô ta liền đi tìm mấy quân tẩu muốn mua quần.
Vốn định đợi ngày mai chứng thực Dương Niệm Niệm kiếm tiền đen mới tìm mấy người này, lúc này cô ta trực tiếp chỉ ra giá cả của Dương Niệm Niệm không thật thà, xúi giục các quân tẩu đi đòi lại tiền.
"Một người họ hàng của tôi cũng bán quần, quần chất lượng tốt hơn thế này gấp mấy lần cũng chỉ có giá đó. Giống loại quần dẫm gót này mười ba đồng là mua được rồi, cô ta thu các cô mười lăm đồng, coi các cô là kẻ ngốc để lừa đấy, thừa ra hai đồng cũng đủ cho cả nhà ăn mấy bữa thịt rồi."
"Không thể nào?" Một quân tẩu có chút nghi ngờ lời cô ta: "Tôi nhìn vợ Lục đoàn trưởng cũng không giống người như vậy."
"Nếu có thể nhìn bề ngoài mà biết ai tốt ai xấu thì đâu cần công an phá án nữa."
Diệp Mỹ Tĩnh bày ra vẻ mặt như thật: "Cô nghĩ mà xem, người ta bán mười ba đồng, Dương Niệm Niệm thu các cô mười lăm đồng, hơn nữa cô ta là người trong nghề, ông chủ chắc chắn cho cô ta giá ưu đãi hơn, cô ta ăn chênh lệch ở giữa bao nhiêu chứ?"
Quân tẩu kia nhếch miệng: "Thế cũng không thể đi đòi tiền lại được, chuyện này tôi không làm được."
Dương Niệm Niệm là vợ Lục đoàn trưởng, ai cũng biết Lão thủ trưởng coi trọng Lục đoàn trưởng, anh không chừng chính là người kế nhiệm, tổng không thể vì một cái quần mà đắc tội Dương Niệm Niệm chứ?
Nhỡ đâu cô thổi gió bên gối thì làm sao?
Hơn nữa, lời Diệp Mỹ Tĩnh nói cũng không có chứng cứ, quần áo trong thành phố giá cả thế nào cô cũng không phải không biết, đâu có rẻ như Diệp Mỹ Tĩnh nói?
Cho dù có thật, chất lượng chắc chắn cũng không giống nhau.
Quân tẩu kia quyết tâm không đi đòi tiền, Diệp Mỹ Tĩnh lại nói ba hoa chích chòe, cô ấy vẫn cứ không lên tiếng.
Thấy không có cách nào khuyên được cô ấy, Diệp Mỹ Tĩnh sầm mặt đi đến nhà ba quân tẩu khác, gọi ba người lại cùng nhau nói chuyện này.
Sau một hồi nước miếng bay tứ tung bôi đen, cuối cùng cô ta cũng xúi giục được ba quân tẩu này.
Cô ta còn bày mưu tính kế: "Ba người các cô cùng đi đòi tiền, cứ bảo là chồng các cô không cho mua quần. Tôi cũng không tin cô ta còn dám giữ tiền của các cô không trả. Cô ta làm phu nhân Đoàn trưởng mà dám kiếm tiền đen, chúng ta có thể đòi tiền lại, chờ ngày mai tôi mua quần về, chúng ta sẽ cùng đi tìm Chính ủy cáo trạng."
Ba quân tẩu cùng đi cũng coi như là có người làm bạn cho đỡ sợ, tuy nói tìm Dương Niệm Niệm đòi tiền có chút xấu hổ, nhưng đây đều là tiền chồng kiếm về nuôi gia đình, cũng không thể để Dương Niệm Niệm lừa mất.
Một phu nhân Đoàn trưởng dám làm chuyện này, các cô dựa vào đâu mà không thể đòi chứ?
...
Lúc ba quân tẩu tới, Dương Niệm Niệm và An An vừa mới ăn cơm xong, cô bảo An An đi tắm rửa, ngay sau đó về phòng lấy tiền ra trả lại cho ba người.
"Các chị đếm lại xem tiền có đúng không." Một câu thừa thãi cũng không nói.
Ba quân tẩu thấy Dương Niệm Niệm sảng khoái như vậy, có chút xấu hổ: "Niệm Niệm, xin lỗi nhé, đàn ông kiếm tiền nuôi gia đình không dễ dàng, bọn chị cũng không thể đem toàn bộ tiền tiêu lên người mình được."
Dương Niệm Niệm nhưng thật ra không sao cả, cô vốn dĩ cũng không trông mong kiếm tiền buôn bán trong khu gia quyến.
"Không sao đâu, vừa vặn em còn đang lo mang nhiều tiền như vậy vào thành phố không an toàn đây."
"Em không giận là tốt rồi, bọn chị về trước đây."
Ba quân tẩu hậm hực đi về, một người trong đó vừa ra đến ngoài sân liền hối hận nói:
"Haizz, chúng ta quá xúc động rồi, lẽ ra nên đợi Mỹ Tĩnh mua quần về, chứng minh được cô ấy kiếm tiền đen rồi hãy đến tìm cô ấy đòi tiền."
"Tôi thấy cô ấy có vẻ không vui lắm, nhất định sẽ mách lẻo với Lục đoàn trưởng, vợ chồng son gió bên gối thổi qua thì ghê gớm lắm."
"Tiền lấy cũng lấy về rồi, giờ lại nghĩ mấy cái này không phải đã muộn rồi sao? Về nhà đừng có nói chuyện này với chồng, bằng không chắc chắn sẽ bị mắng."
