Xuyên Không Thập Niên 80: Được Quan Quân Cưng Chiều Tận Tim - Chương 598: Ngủ Chung
Cập nhật lúc: 12/01/2026 15:21
Trịnh Tâm Nguyệt trợn to hai mắt: "Anh nghe lén bọn em nói chuyện."
Tần Ngạo Nam: "..."
Các cô nói chuyện to như vậy, muốn không nghe thấy cũng khó.
Biết không đuổi được cô ấy đi, Tần Ngạo Nam dứt khoát cũng không phí công nữa, có chút không được tự nhiên nằm ngủ ở mép giường, cứng đờ người nói: "Ngủ sớm đi! Sáng mai còn phải đuổi tàu."
"Từ từ, em đi tắm cái đã."
Trịnh Tâm Nguyệt thô tay thô chân bò qua bụng Tần Ngạo Nam xuống giường, đầu gối không cẩn thận đụng vào vị trí dưới bụng nhỏ của anh ấy, đau đến mức anh ấy rên khẽ một tiếng, sắc mặt khẽ biến.
Trịnh Tâm Nguyệt còn không biết đã xảy ra chuyện gì, vẻ mặt vô tội hỏi: "Sao thế?"
Tần Ngạo Nam ngồi dậy, hít sâu một hơi, xấu hổ lắc đầu: "Không sao."
Trịnh Tâm Nguyệt cũng không phát hiện dị thường, nhảy nhót đi vào phòng tắm.
Trịnh Tâm Nguyệt tắm rất nhanh, mới mười mấy phút liền vui vẻ trở lại, cài chốt cửa xong trực tiếp bò lên giường, đầu lệch qua vai Tần Ngạo Nam.
Động tác của cô ấy hơi mạnh, Tần Ngạo Nam chỉ cảm thấy cánh tay tê rần, không khí xấu hổ cũng bị cô ấy làm náo loạn, sinh động hơn không ít.
"Ngủ sớm đi, ngày mai còn phải dậy sớm." Tần Ngạo Nam căng vai không dám động, dùng tay kia kéo chăn đắp lên người cô ấy.
Trịnh Tâm Nguyệt nào ngủ được, nghiêng người nhìn chằm chằm sườn mặt Tần Ngạo Nam bắt đầu nói chuyện phiếm.
"Em ngày mai đưa anh đi Hải Thiên Nhất Sắc ăn cơm, đồ ăn ở đó rất ngon. Em trước đó đã tính toán chờ nghỉ hè sẽ mời Niệm Niệm, Tiêu Năm và học trưởng Dư ăn cơm trước rồi mới về nhà. Ở đây đi học, may mà có bọn họ chiếu cố, bằng không em buồn c.h.ế.t mất."
Tần Ngạo Nam không muốn phá vỡ kế hoạch của cô ấy, nhưng lại không thể không nói ra sự thật: "Sáng mai anh phải đuổi tàu về rồi."
"A?" Khuôn mặt nhỏ của Trịnh Tâm Nguyệt xụ xuống, "Anh thật sự chỉ tới đây nhìn em một cái rồi đi à? Không thể ở lại đây thêm một ngày sao?"
Tần Ngạo Nam rất dứt khoát lắc đầu: "Anh lần này trở về phải dẫn đội vào núi huấn luyện thực địa, đi khoảng nửa tháng, trong thời gian này không có cách nào trả lời thư cho em."
Trịnh Tâm Nguyệt oán giận: "Bộ đội các anh cũng thật là, anh đều một bó tuổi rồi, khó khăn lắm mới yêu đương, cũng không cho anh nghỉ thêm hai ngày. Ngàn dặm xa xôi tới một chuyến, m.ô.n.g còn chưa nóng chỗ đã phải về, đây không phải là đang bôi dầu cho xe lửa sao?"
"..." Tần Ngạo Nam bị cô ấy nói có chút xấu hổ, lảng sang chuyện khác hỏi, "Sinh hoạt phí có đủ không?"
Trịnh Tâm Nguyệt vừa nghe anh ấy quan tâm vấn đề sinh hoạt phí của mình, tức khắc cười: "Đủ, chú hai và thím hai mỗi tháng đều chuyển tiền cho em, lúc giao mùa còn gửi thêm tiền mua quần áo. Kỳ thật đều dùng không hết nhiều như vậy, còn để dành được một chút tiền riêng."
Cô ấy nếu muốn mua chút gì cho Tần Ngạo Nam, hoặc gửi chút gì đó, đều là dùng quỹ đen của mình để mua.
"Đừng để bản thân chịu khổ, tiền không đủ dùng thì viết thư nói cho anh." Tần Ngạo Nam nói.
Trịnh Tâm Nguyệt nghĩ sao nói vậy: "Nói cho anh còn không tiện bằng gọi điện thoại cho chú thím hai em, bọn họ trực tiếp ra ngân hàng gửi tiền, em trong ngày là nhận được tiền rồi."
Tần Ngạo Nam: "..."
Trịnh Tâm Nguyệt là cái máy nói, Tần Ngạo Nam nói không nhiều lắm, nhưng cũng không làm chậm trễ cô ấy nói chuyện. Một lát nói cái này, một lát nói cái kia, đem những chuyện cô ấy cảm thấy thú vị ra kể một lượt, cuối cùng lại nói đến chuyện Kiều Cẩm Tịch bị đ.á.n.h.
"... Kiều Cẩm Tịch tâm cơ lắm, vì ham món lợi nhỏ mà dây dưa với đàn ông có vợ, bị người ta đ.á.n.h tới tận cổng trường."
"Mạnh T.ử Du còn bảo em với Niệm Niệm đi ra mặt, bọn em mới không ngốc, hai gã đàn ông kia cao lớn thô kệch, đùi còn to hơn eo em với Niệm Niệm. Bọn em nếu ra mặt, người chịu thiệt còn không phải là bọn em à? Hơn nữa, cô ta lại không phải bạn bè bọn em, quan hệ mọi người vốn dĩ đã không tốt."
Tần Ngạo Nam còn sợ Trịnh Tâm Nguyệt gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ, nghe xong lời cô ấy nói, thở phào nhẹ nhõm một hơi.
"Hai cô gái các em xa quê hương ở Kinh Thị, làm chuyện gì cũng phải lượng sức mà làm, gặp loại chuyện này đừng lấy trứng chọi đá."
"Yên tâm đi! Tuyệt đối sẽ không." Trịnh Tâm Nguyệt tiếp tục cáo trạng, "Mạnh T.ử Du còn đạo đức bắt cóc Niệm Niệm, nói Niệm Niệm là quân tẩu, bảo Niệm Niệm đi cứu Kiều Cẩm Tịch. Anh nói xem đây là cái đạo lý ch.ó má gì chứ? Cũng may Niệm Niệm trực tiếp dằn mặt lại cô ta."
Tần Ngạo Nam nhắc nhở: "Con gái đừng nói tục."
Trịnh Tâm Nguyệt vội vàng che miệng: "Em không phải nói tục, chỉ là kể lại quá trình có chút tức giận thôi."
