Xuyên Không Thủ Tiết, Cô Nàng Truy Tìm Kho Báu - Chương 74
Cập nhật lúc: 17/04/2026 10:02
Lê Tông cảm thấy họ quá ồn ào, đ.á.n.h động đến hàng xóm thì khó ra tay. Gã thở dài: "Hai người không hiểu cô ấy đâu. Chuyện này nếu nói ra ngọn ngành thì người bị tổn thương chỉ có mình cô ấy. Cô ấy là người hiếu thắng như vậy, sống thế này còn khó chịu hơn c.h.ế.t. Cô ấy từng cứu mạng tôi, cho tôi sống thêm hơn ba mươi năm, thế là đủ vốn rồi. Hôm nay tôi trả mạng lại cho cô ấy, coi như báo ân. Người trong giới chúng tôi coi trọng nghĩa khí hơn cả mạng sống."
Ngay khi Lê Tông rút d.a.o găm định đ.â.m về phía Hà Lão Trang, Tần Triều đạp tung cửa sau của gian nhà chính, giơ s.ú.n.g tiến lại gần ông ta. Khoảnh khắc thấy công an, Lê Tông rõ ràng là không muốn sống nữa, ông ta lao thẳng về phía Tần Triều, ép anh phải nổ s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t mình.
Tần Triều b.ắ.n một phát s.ú.n.g chỉ thiên phát tín hiệu cho Chu Hàn ở ngoài sân, rồi nhanh ch.óng khống chế Lê Tông, bẻ quặt hai tay ông ta ra sau lưng và khóa còng tay lại.
Tiếng s.ú.n.g đó làm vợ chồng Hà Lão Trang sợ khiếp vía, co rúm vào góc tường không dám nhúc nhích. Tần Triều bảo đồng nghiệp đưa Lê Tông đang lầm lì không nói nửa lời sau khi bị bắt về Cục trước, rồi đích thân áp giải vợ chồng Hà Lão Trang lên xe.
Chu Hàn thầm nghĩ cứ ngỡ nghi phạm tàn ác thế nào mà bố trí tận bảy tám người đến phục kích, hóa ra chỉ là gã tài xế nhà họ Trình, một mình sếp đã tóm gọn rồi. Cậu hỏi: "Sếp, liệu vợ chồng Hà Lão Trang có chịu mở miệng không?"
Nhìn vợ chồng Hà Lão Trang vẫn còn đang run rẩy chưa hoàn hồn, Tần Triều nói: "Tiết Nhất Hải đã tự thú thế nào?"
Chu Hàn hiểu ra: "Thoát c.h.ế.t trong gang tấc, người ta đã muốn g.i.ế.c họ rồi thì tự nhiên họ sẽ không bao che cho hung thủ nữa."
Tần Triều nói: "Vợ chồng Hà Lão Trang vốn đã quyết định thú thực với Trình Hạnh Hoa, lại vừa trải qua một phen kinh hoàng, thoát c.h.ế.t trở về nên không cần thẩm vấn họ cũng sẽ khai thôi. Cậu đi đến nhà họ Trình ngay đi, Trình Hạnh Hoa sau khi bị lừa đi cực kỳ có khả năng vẫn đang ở đó. Đưa cả chị cả của anh ta và Trang Phụng Cầm về Cục luôn."
"Rõ, tôi đi ngay đây."
"Sắp xếp thêm một người nữa đón Khương Lê tới đây. Hiện trường vụ án của cô ấy mà không làm cho ra ngô ra khoai thì chắc chắn cô ấy không ngủ yên được đâu."
...
Khương Lê được đưa đến Cục Công An thành phố, vừa lúc Chu Hàn cũng đưa những người liên quan về đến nơi. Anh rể, mẹ con nhà họ Trình đều đã có mặt.
Thấy Hà Lão Trang và Võ Chiêu Đệ đang ở trong phòng thẩm vấn, Khương Lê mới trút được gánh nặng trong lòng. Hiện trường vụ án mạng trong mơ lần này không có người c.h.ế.t.
Trình Hạnh Hoa nghe nói sau khi mình bị lừa đi, Lê Tông đã vào nhà định g.i.ế.c vợ chồng Hà Lão Trang thì nhất quyết ở lại đợi kết quả thẩm vấn.
Anh ta nói với Khương Lê: "Về đến nhà mới biết bị lừa. Mẹ anh lừa chị cả, chị ấy cứ tưởng bà bệnh thật nên mới lừa anh về. Vừa về là anh bị nhốt vào phòng luôn. Sau đó công an đến, mẹ anh còn định lừa công an là anh không có nhà. Anh phải đập nát cái tivi trong phòng, công an nghe thấy động tĩnh mới thả anh ra. Rốt cuộc chuyện này là thế nào vậy?"
Tần Triều vừa bước ra tình cờ nghe thấy, liền nói: "Trang Phụng Cầm muốn lừa anh đi để tài xế chiếm lấy căn nhà thực hiện hành vi phạm tội. Vậy là bà ta đã biết trước vợ chồng Hà Lão Trang sẽ đến tìm anh. Thẩm vấn xong vợ chồng họ là sẽ biết động cơ thôi."
Khương Lê tinh mắt thấy trên cổ tay áo anh có vết m.á.u, vội hỏi có phải anh bị thương không: "Có m.á.u kìa, anh kiểm tra xem bị thương ở đâu rồi?"
Tần Triều chẳng buồn xắn tay áo lên, tránh để cô thấy màu da dưới ống tay áo trắng hơn da mặt, rồi lại thầm thắc mắc sao da mặt và da người anh lại chênh lệch đến thế. Anh bảo đó là m.á.u của nghi phạm: "Dính m.á.u của người khác thôi."
Khương Lê nhìn vết sẹo mờ nhạt thấp thoáng nơi cổ tay áo, đó là vết thương khi anh cứu cô trong lần đầu gặp mặt. Khương Lê ngoảnh mặt đi, chạy đi tìm Chu Hàn.
Đợi anh nghe xong điện thoại, cô mới nói: "Đội trưởng các anh có lẽ bị thương ở cánh tay đấy, tốt nhất là kiểm tra một chút rồi hãy thẩm vấn."
Chu Hàn bảo: "Được, để tôi xem có nặng không."
Cậu xách hộp cứu thương đẩy Tần Triều về văn phòng, đóng cửa lại rồi cười nói: "Chị dâu nhỏ quan tâm anh đấy. Sếp, anh cứ xử lý một chút đi."
Tần Triều xắn tay áo lên, trên tay có vài vết trầy xước. Đó là lúc vật lộn với lão Lê làm sập ghế, bị mảnh gỗ vụn quẹt trúng, cũng không nghiêm trọng lắm. Anh lười xử lý chỉ hỏi: "Tôi thấy lúc cậu nghe điện thoại vẻ mặt đầy vui mừng, vừa nãy là điện thoại ở đâu gọi tới vậy?"
"Bệnh viện gọi tới sếp ạ. Trì Quy Nhiên tỉnh rồi, nhưng cậu ta không chịu nói gì cả. Cậu ta không mở miệng thì Lê Nhị khó mà rửa sạch nghi can."
Tần Triều bảo không vội: "Đợi thẩm vấn xong vợ chồng Hà Lão Trang rồi hãy vào bệnh viện thẩm vấn cậu ta. Cậu dặn đồng nghiệp ở bệnh viện canh chừng cho kỹ, ngoại trừ nhân viên y tế và đồng chí của mình ra, không ai được phép tiếp cận."
"Mẹ ruột cậu ta muốn gặp thì sao?"
Tần Triều cười lạnh: "Trang Mặc Cầm chưa chắc đã là mẹ ruột cậu ta, nhưng bà ta có thể lấy ơn nuôi dưỡng ra để gây áp lực, làm ảnh hưởng đến lời khai. Không cho gặp."
"Rõ, tôi gọi điện dặn dò ngay."
Chu Hàn chỉ tay vào hộp t.h.u.ố.c, bảo anh cứ xử lý vết thương đi: "Dù sao cũng bôi tí t.h.u.ố.c đỏ vào, để chị dâu nhỏ nhìn thấy thì mới không uổng công chị ấy bảo tôi lấy hộp t.h.u.ố.c cho anh chứ."
