[xuyên Không Tn70 - Trọng Sinh] 《trắng Tay Xuyên Về Năm 70, Gả Cho Hán Tử Thô Kệch Nuôi Bánh Bao Nhỏ》 - Chương 23
Cập nhật lúc: 08/01/2026 08:17
Anh đứng từ trên cao nhìn xuống Tống Ly đang dần dịu tính lại, ân cần giải thích: “Bình rượu ngon gửi đến nhà tôi hồi đầu năm chắc cô vẫn còn nhớ chứ? Lão già nhà họ Cố không phải hạng người thích chiếm hời, ông ấy cảm thông cho tri thanh nên đặc biệt thầu luôn phần ăn của cô mấy ngày nay, tránh cho Tống tri thanh không cẩn thận lại phóng hỏa đốt luôn cái nhà cổ này.”
Nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của nàng, nơi đáy mắt Cố Dã nhuốm chút ý cười lấp lánh.
“Cô không nghĩ là tôi đang quan tâm cô đấy chứ?”
Nói xong không đợi Tống Ly trả lời, Cố Dã quay người ôm một ôm củi dưới mái hiên lại, thoăn thoắt mấy cái đã nhóm lửa lò lên.
Động tác vô cùng thành thục.
Tống Ly nhìn góc nghiêng lạnh lùng của anh, tâm trạng phức tạp.
Nếu Cố Dã thực sự kết hôn với Điền Tiểu Mạch, thì giọt m.á.u trong bụng này nàng nhất định không thể giữ lại được.
“Tôi không trông mong ai quan tâm, giờ anh đã có vợ sắp cưới, chúng ta tốt nhất vẫn nên giữ khoảng cách, tránh để xảy ra những hiểu lầm không đáng có.”
Chỉ cần cuộc sống của Cố Dã mỹ mãn hạnh phúc, thì nhiệm vụ của nàng cuối cùng cũng sẽ thành công thôi.
Cố Dã nâng mí mắt, ánh mắt thâm trầm.
“Tôi còn tưởng người thông minh như Tống tri thanh sẽ không thèm tin vào những lời đồn thổi chứ.”
“Ý anh là sao?”
Từ khi nghe nói Cố Dã và Điền Tiểu Mạch ở bên nhau, Tống Ly đã rơi vào trạng thái bất an, mang theo sự không nỡ đối với đứa trẻ, trái tim nàng giống như một sợi dây đàn căng thẳng.
“Nghĩa trên mặt chữ, tôi và Điền Tiểu Mạch không có quan hệ gì, cô đừng nghĩ nhiều.”
“Liên quan gì đến tôi.”
Tống Ly chớp chớp mắt, có cảm giác thời không bị chia cắt, giống như một người chồng phạm lỗi đang giải thích với vợ mình vậy.
Mà sâu trong lòng nàng lại thấy chột dạ một cách lạ lùng.
Rõ ràng người đang che giấu bí mật là nàng, Cố Dã cái gì cũng không biết, anh được coi là người vô tội.
Tống Ly trút hết t.h.u.ố.c vào trong siêu, đặt lên lửa bắt đầu sắc, qua làn khói mờ ảo nàng thoáng thấy đôi lông mày lạnh nhạt của Cố Dã.
Anh giúp Tống Ly trông lửa trong khả năng của mình, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn bình lặng, giọng nói trầm thấp mang theo chút lơ đãng: “Cái cơ thể này của cô đúng là tệ thật đấy, con ma bệnh mà cũng theo xuống nông thôn, không muốn sống nữa à.”
“Anh đang trách tôi sao? Nếu tôi không xuống nông thôn thì đã chẳng vướng vào mấy chuyện rắc rối này.”
Tống Ly bất thình lình chạm phải ánh mắt anh, mũi hơi cay, cơ thể dù có tệ hơn nữa thì cũng đã mang trong mình cốt nhục của anh rồi.
Nếu không phải nguyên chủ si tình đến mù quáng, nàng đâu có phải chịu cái tội này, chỉ riêng một chuỗi công việc đồng áng thôi cũng đủ khiến Tống Ly than khổ thấu trời.
Nghĩ theo hướng khác, Cố Dã có sự ràng buộc của đứa trẻ, chắc là sẽ không làm ra những chuyện cực đoan như kiếp trước đâu nhỉ.
Lúc này bầu không khí đang rất tốt, Tống Ly nhìn quanh bốn phía, đang định mở lời thì thấy Cố Dã liếc nhìn nàng một cái không nặng không nhẹ, giọng nói khản đục: “Đời này tôi không có dự định kết hôn, lần đó là một tai nạn, xin lỗi.”
Động tác của Tống Ly khựng lại, lời trêu chọc thốt ra theo bản năng: “Anh không phải là... thực sự thích đàn ông đấy chứ?”
