[xuyên Không Tn70 - Trọng Sinh] 《trắng Tay Xuyên Về Năm 70, Gả Cho Hán Tử Thô Kệch Nuôi Bánh Bao Nhỏ》 - Chương 376
Cập nhật lúc: 08/01/2026 16:42
"Dạ chị dâu." Uông Tiểu Tuyết thè lưỡi, lúc này mới đưa một bức mẫu thêu cho Tống Ly, thấp thỏm nói: "Đây là lúc rảnh rỗi em thêu, mong chị dâu chỉ điểm giúp. Em biết xưởng thêu của chúng ta không thiếu người, nhưng nếu có thể, em cũng muốn đóng góp một chút sức lực cho thôn..."
Tống Ly cụp mắt xuống, gật đầu: "Đẹp lắm, nhưng việc của xưởng thêu không do chị quản, em đi tìm chị Bình đi..."
"Nhưng mà..." Uông Tiểu Tuyết lộ vẻ nghi hoặc. Người trong thôn ai cũng biết xưởng thêu là tâm huyết của Tống Ly, gần như tất cả đơn hàng đều do Tống Ly mang về.
Cô có quyền quyết định tuyệt đối.
Tống Ly nâng mí mắt, thản nhiên cười nói: "Em có bản lĩnh vào xưởng thêu, nhưng nếu đi theo con đường của chị, e rằng sẽ bị người ta nói ra nói vào. Cứ đi tìm chị Bình đi, chị ấy biết chừng mực, sẽ cho em sự công bằng. Thời gian tới, việc ở xưởng thêu đều phải nhờ chị ấy trông nom."
Uông Tiểu Tuyết đột nhiên trợn to mắt.
Tống Ly mặt không đổi sắc nói: "Chị phải đi xa một chuyến rồi."
Chương 335 Tìm kiếm thần y, cắt đứt ý niệm của Tống Quy Phàm
Tống Ly không nói dối, hai ngày trước Thẩm Thiên Phong mới gửi điện tín, nói trợ lý Lưu đã gặp vị thầy t.h.u.ố.c Đông y già kia ở đại đội Hoa Hòe, huyện Thanh, vùng Tây Bắc.
Đã xác nhận được danh tính.
Cụ già bị đưa xuống nơi đó cải tạo, muốn rời khỏi nơi đó có chút gian nan, thủ tục các cấp đều bị kẹt ngay từ ải đầu tiên, tấc bước khó đi.
Ngặt nỗi Thẩm Thiên Phong thời gian này bị vướng bận việc nhà máy nên không thể phân thân. Nếu chờ ông đích thân đi thì ít nhất cũng phải đợi thêm hai tháng nữa. Tống Ly bị ép buộc phải nghỉ ngơi ở nhà suốt thời gian qua, cô đã không thể chờ đợi thêm được nữa.
Có lẽ người m.a.n.g t.h.a.i vốn dễ buồn thương. Cô không ít lần thử hơi thở của Cố Dã vào lúc nửa đêm tỉnh dậy, vô số lần tưởng tượng nếu Cố Dã qua đời, cô và Đôn Đôn phải làm sao? Chỉ nghĩ thôi cũng thấy sụp đổ...
Chu Huệ Lan dùng danh nghĩa đứa trẻ để giữ cô ở nhà suốt bốn tháng, giờ cũng không còn mặt mũi nào để ngăn cản nữa.
Cuối cùng do Cố Tiểu Mai đang ở trên trấn đích thân đưa cô ra ga tàu. Hoắc Bân xách hành lý của cô, xếp đồ lên tàu trước, mọi việc đều được thu xếp ổn thỏa.
Cố Tiểu Mai vô cùng lưu luyến nắm tay Tống Ly, dặn dò: "Chị dâu, đi Tây Bắc đường xá xa xôi, chị phải cẩn thận. Mọi việc ở huyện đã có em và Hoắc Bân, chị không cần lo lắng."
"Chị không lo việc kinh doanh, ngược lại là em, lần này phải mở to mắt ra mà nhìn người."
Vì từng có một cuộc hôn nhân thất bại, Cố Tiểu Mai luôn có sự cảnh giác cao độ với đàn ông. Hồi trước ở thôn Điềm Thủy nửa năm, những kỹ năng học được chẳng có đất dụng võ, cô nhìn thấy m.á.u là ngất nên không còn cách nào khác đành ở lại thôn giúp Cố Trường Phong thu xếp việc làng.
Trong gia đình làm sao không có lúc cãi vã, cứ qua lại như vậy, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng Cố Tiểu Mai và Cố Trường Phong tranh cãi. Tống Ly lúc đó bận rộn không xuể, dứt khoát giao hết mọi việc hợp tác với Hoắc Bân cho cô.
Đầu cơ tích trữ vốn là điều cấm kỵ, nhưng nghĩ đến việc đây là sự nghiệp mà Cố Dã đã liều mạng gầy dựng nên, Cố Tiểu Mai không nói hai lời đã tiếp nhận ngay.
Cô thuê hẳn một căn nhà trên huyện để làm kho chứa hàng, phối hợp vô cùng ăn ý với Hoắc Bân vốn thường xuyên chạy vận tải. Cứ thế qua lại, hai người lại nảy sinh một chút cảm giác tâm đầu ý hợp. Trở ngại duy nhất là Hoắc Bân chưa từng kết hôn, với thân phận của Cố Tiểu Mai, e rằng nhà họ Hoắc khó lòng chấp nhận dễ dàng.
Nghe thấy lời hỏi han ân cần của Tống Ly, Cố Tiểu Mai vừa nãy còn cười rạng rỡ quả nhiên đã tắt nụ cười. Cô cúi đầu, lảng tránh nói: "Chị dâu, không phải như chị nghĩ đâu, đừng nói bậy, anh ấy còn kém tuổi em nữa..."
Cô tiễn Tống Ly lên tàu, chỉ trong nháy mắt người đã biến đâu mất tiêu.
Hoắc Bân vừa cất hành lý xong ngó quanh quất, buột miệng hỏi: "Tiểu Mai đâu? Sao không đợi tôi..."
Sự thân mật trong lời nói thoáng chốc khiến người ta liên tưởng không thôi. Hèn chi Cố Tiểu Mai vốn nhiều lo ngại với đàn ông lại một lần nữa động lòng. Đây chính là kiểu trêu ghẹo mà không tự biết.
Tống Ly tìm chỗ ngồi xuống, thản nhiên cười nói: "Hoắc Bân, Tiểu Mai là một cô gái tốt, cậu đừng có mà bắt nạt cô ấy."
"Tôi bắt nạt cô ấy lúc nào, thương..." Hoắc Bân nói được nửa câu suýt nữa c.ắ.n vào lưỡi, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Anh lúng túng xoa tay: "Thôi được rồi, chị dâu, chị đi đứng cẩn thận, tôi không làm phiền chị nữa."
"Ừm."
Dưới ánh mắt trêu chọc của Tống Ly, đối phương chạy nhanh hơn thỏ, loáng cái đã biến mất.
Bà cụ ngồi đối diện Tống Ly nhìn cô với ánh mắt rực cháy: "Đồng chí, vừa nãy là em trai cô à? Kết hôn chưa?"
Đối phương ăn mặc chỉnh tề, trên cổ tay còn đeo đồng hồ, nhìn qua là biết không thiếu tiền.
Tống Ly không trả lời mà hỏi ngược lại: "Bà thấy sao? Cô gái lúc nãy không hợp với cậu ấy à?"
Người tinh mắt đều có thể nhìn ra không khí mờ ám giữa hai người. Bà cụ biết ý im lặng, suốt dọc đường không nói thêm gì nữa.
Cơn buồn ngủ liên tục tấn công Tống Ly, một mình trên tàu hỏa cô không dám ngủ say, cố gắng gồng mình thức cho đến tận điểm cuối.
Gió Tây Bắc thổi vào mặt như d.a.o cắt, ánh nắng trên đầu trông có vẻ xa xôi nhưng lại khiến da mặt bỏng rát.
Tống Ly vừa bước xuống tàu, còn chưa kịp định thần khỏi cơn mơ màng, hiện ra trước mắt là khuôn mặt sạm màu lúa mạch của Tống Quy Phàm. Anh có phần già dặn hơn nhưng tinh thần vẫn phấn chấn như cũ. Trong đám đông, anh liếc mắt một cái đã thấy Tống Ly, sải bước tiến lại gần: "Vừa nhận được điện tín của em là anh chạy ra ga ngay, cuối cùng cũng không lỡ mất."
Anh đưa tay đón lấy hành lý trong tay Tống Ly. Khi ánh mắt rạng rỡ dừng lại ở cái bụng hơi nhô lên của cô, nụ cười bỗng chốc cứng lại.
Tống Ly nở một nụ cười khách sáo, đi thẳng vào vấn đề: "Những chuyện nhà họ Tống đã làm với tôi và Cố Dã chắc hẳn anh có nghe nói qua. Tiếng anh trai này dù thế nào tôi cũng không gọi ra miệng được nữa, xin lỗi, trong lòng tôi có khúc mắc."
Truy đến tận cùng, việc Cố Dã trở nên như bây giờ, Tống Ấu Lệ có trách nhiệm không thể chối cãi.
Cô không thể không hận người nhà họ Tống, nhưng Tống Quy Phàm lại đối xử với cô tốt như vậy, thậm chí còn chủ động gửi điện tín từ Tây Bắc hỏi khi nào cô qua. Bức điện tín đó là do Cố Trường Phong trả lời.
Nghĩ rằng có sự giúp đỡ của anh cả nhà họ Tống, Tống Ly sẽ bớt vất vả hơn.
