[xuyên Không Tn70 - Trọng Sinh] 《trắng Tay Xuyên Về Năm 70, Gả Cho Hán Tử Thô Kệch Nuôi Bánh Bao Nhỏ》 - Chương 385
Cập nhật lúc: 08/01/2026 16:44
Phương Phương vừa dứt lời, chợt nghe thấy tiếng xe dừng bên ngoài, cô thò đầu ra nhìn, tình cờ bắt gặp một khuôn mặt tuấn tú.
"Cho hỏi, đồng chí Cố Tiểu Mai có ở đây không?"
"Có... có, anh là..."
Phương Phương chưa kịp giấu đi sự kinh ngạc trong mắt thì Cố Tiểu Mai bên cạnh đã lao tới, cô phấn khích hét lên: "Anh! Cuối cùng anh cũng không sao rồi!"
Cố Dã cười xoa đầu cô. Hoắc Bân bên cạnh cũng rơm rớm nước mắt: "Anh Dã, anh quả là không phụ lòng em! Thằng em này chờ anh lâu lắm rồi..."
Phương Phương được Hoắc Bân mời đến giúp việc nên đương nhiên là người tinh ý, thấy vậy liền lập tức vào nhà rót một cốc nước đầy đưa cho Cố Dã: "Anh Dã phải không ạ? Em tên là Phương Phương, là người Hoắc Bân mời đến giúp đỡ, rất vui được gặp anh..."
Khuôn mặt đối phương suýt chút nữa thì áp sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c Cố Dã, sắc mặt Cố Tiểu Mai lập tức thay đổi.
Chương 331 Tôi muốn làm em rể của anh, có được không?
Cô tiến lên một bước kéo phăng Phương Phương ra, cảnh giác nhìn chằm chằm đối phương: "Phương Phương, anh trai tôi đã kết hôn rồi, cô tốt nhất nên giữ khoảng cách với anh ấy một chút."
Vốn dĩ không có chuyện gì nhưng bị cô nói như vậy lại khiến sự gượng gạo tăng thêm, ngay cả đôi mắt đen láy của Cố Dã cũng lặng lẽ rơi trên người nữ đồng chí tên Phương Phương. Đó là một khuôn mặt xa lạ chưa từng thấy nhưng ánh mắt lại rất quen, dường như đã gặp ở đâu đó rồi. Phương Phương là người ở huyện, thông thuộc hầu hết các nơi, đồng thời là em họ xa của Hoắc Bân, đây cũng là lý do đối phương có thể đến giúp việc.
Thấy bầu không khí bỗng nhiên đông cứng, Hoắc Bân vội vàng giảng hòa: "Tiểu Mai, đừng nói bậy, chúng ta đều biết anh Dã là người thế nào, cho dù Phương Phương nhà chúng ta là đại mỹ nhân thì anh ấy cũng chẳng thèm liếc mắt lấy một cái đâu, sao so được với một cái móng tay của chị dâu chứ, chị dâu là đẹp nhất."
Đáy mắt Cố Dã hiện lên một tia giễu cợt nhàn nhạt, trong mắt anh, vẻ đẹp thực sự là thứ không đáng nhắc tới nhất, huống chi người đó là Tống Ly. Anh phá lệ mở miệng: "Thế sao? Mắt không dùng đến thì có thể đem hiến đi."
Câu nói đột ngột khiến Cố Tiểu Mai và Hoắc Bân ngẩn người tại chỗ, còn Phương Phương thì lại ném tới một nụ cười cảm kích. Cố Dã không rảnh để nói nhảm với họ, sau khi bàn giao đơn giản, Cố Tiểu Mai liền bị Cố Dã đuổi thẳng về nhà. Loại công việc mạo hiểm này thực sự không phù hợp cho nữ đồng chí làm, còn về Phương Phương người được đưa lên thuyền thì không nằm trong phạm vi quản lý của anh.
Mỗi lần Hoắc Bân chạy vận tải bên ngoài đều sẽ dùng xe tải chở theo không ít hàng hóa. Với năng lực thủ đoạn của Cố Tiểu Mai, việc bán sạch sành sanh số hàng đó quả thực là làm khó cô, nên trong kho tích trữ không ít hàng hóa. Cố Dã đặc biệt đi một vòng quanh kho, toàn là những thứ thịnh hành nhất bấy giờ.
Hoắc Bân lúc này một đầu hai tai, anh ngượng ngùng nói: "Lô hàng này nhiều quá, người bình thường không nuốt nổi, bán lẻ thì chậm quá nên mới tồn lại một ít. Hai tháng nay em sẽ không lấy hàng từ Cảng Thị nữa để tránh chúng ta tiền mất tật mang." Anh lấy một điếu t.h.u.ố.c từ trong túi ra, châm lửa, nhả khói, vẻ mặt hơi phức tạp. Hiện giờ Cố Dã đã tỉnh lại, gánh nặng trên vai cuối cùng cũng có người san sẻ cùng anh rồi.
"Tại sao lại không lấy? Cậu phụ trách lấy hàng từ Cảng Thị, còn về kênh bán hàng tôi tự có cách." Cố Dã cúi mắt nhìn anh, giữa đôi lông mày phảng phất vẻ u ám.
Hoắc Bân ngẩn người một giây: "Cách gì ạ?"
Cố Dã không nói rõ nhưng hai người là đối tác, có nhiều thứ không cần thiết phải giấu giếm anh. Năm đó Hồng Khô đã giao chuyện ở thị trấn cho Cố Dã, một mình đến huyện thành lập nghiệp. Cố Dã chỉ tốn một chút công sức đã thành công kết nối lại với đối phương. Trước đây anh là người tìm Hồng Khô lấy hàng, giờ đây bỗng chốc thay đổi, trở thành người cung cấp hàng cho đối phương.
Hồng Khô, người đã trở thành ông trùm thị trường đen, mặt không giấu nổi nụ cười, ông ta rút một điếu xì gà đưa cho Cố Dã: "Thử đi, hàng ngoại đấy."
Cố Dã châm điếu t.h.u.ố.c bằng lửa trong tay ông ta, phong thái nhả khói vô cùng điêu luyện, Hoắc Bân dù có mù cũng biết hai người này là người quen cũ. Trước đây anh đã đến thị trường đen một lần, kết quả là đến mặt Hồng Khô cũng không gặp được, không ngờ Cố Dã chỉ vài câu nói đã thu phục được đối phương. Hồng Khô thậm chí còn tuyên bố rằng chỉ cần là đồ họ mang tới, có bao nhiêu ông ta lấy bấy nhiêu...
Đồ đạc trong kho nhỏ được đàn em của Hồng Khô dọn sạch sành sanh, nhanh ch.óng đổi thành một xấp tiền đại đoàn kết. Một mỹ nữ ăn mặc thời thượng, tóc uốn xoăn sóng lớn từ trên người Hồng Khô đứng dậy, thuận tay nhét xấp tiền đại đoàn kết vào lòng bàn tay Cố Dã, thậm chí còn như có như không gãi nhẹ vào lòng bàn tay anh: "Cố Dã phải không? Anh là anh em tốt của Hồng Khô à? Sao chẳng bao giờ thấy anh đến huyện chơi thế..." Đối phương hơi thở như lan, ánh mắt như sóng nước.
Cố Dã đứng thẳng tắp, không phản ứng gì đồng thời cũng chẳng buồn nói lấy một hai câu. Hoắc Bân bên cạnh sắc mặt thay đổi kịch liệt, anh đẩy phăng người phụ nữ lẳng lơ kia ra, nhíu mày nói: "Đàn ông đại trượng phu bàn chuyện, có chỗ cho cô xen mồm vào không?" Thái độ nghiêm túc của anh khiến đối phương cười nắc nẻ, một lúc không vững liền ngã vào lòng Hồng Khô. Hồng Khô thuận tay nhéo m.ô.n.g cô ta một cái, oang oang nói: "Chơi bời cái khỉ gì! Người anh em này của tôi trong mắt chỉ có vợ thôi, mấy cái trò của cô dẹp đi! Cố Dã, người của tôi không hiểu chuyện, cậu đừng để tâm nhé..."
Cố Dã phủi bụi trên áo, cười nói: "Không sao đâu." Biểu cảm của anh vẫn lạnh lùng như cũ, quay người rời đi, Hoắc Bân lập tức đi theo. Nghĩ lại chuyện vừa xảy ra, anh nghiến răng nghiến lợi nói: "Cái loại đàn bà vừa nãy nhìn là biết chẳng phải thứ tốt lành gì. Anh Dã, mặc dù sau này chúng ta và Hồng Khô ngồi cùng một thuyền nhưng anh nghìn vạn lần đừng để ông ta ảnh hưởng. Chuyện tình cảm không được làm bừa đâu, chị dâu vẫn đang đợi anh ở nhà, hai người tình sâu hơn vàng mà..."
Cố Dã đột nhiên dừng bước, anh quay đầu lại, nghi hoặc nhìn chằm chằm Hoắc Bân: "Tại sao ai cũng nói tôi thích Tống Ly, nhưng tôi lại không có chút ký ức nào cả, cậu thấy tôi có thể có bao nhiêu tình cảm với cô ấy?"
Hoắc Bân cuối cùng cũng biết đối phương có gì đó không ổn, hóa ra là mất trí nhớ! Anh lập tức kể hết sạch sành sanh những việc Cố Dã đã làm năm đó, cuối cùng còn thề thốt: "Thật đấy, em chưa bao giờ thấy anh đối xử tốt với ai như vậy cả. Giờ anh còn thấy mờ mịt thì chị dâu sẽ còn mờ mịt hơn. Chị ấy đã làm bao nhiêu việc vì anh, anh nói không yêu là không yêu nữa sao, có nghĩ đến cảm nhận của chị ấy không?"
