[xuyên Không Tn70 - Trọng Sinh] Vợ Chồng Công Nhân Viên Khu Tập Thể Những Năm 70 - Chương 42
Cập nhật lúc: 08/01/2026 09:11
Những gì mình thấy trong giấc mơ chính là thế giới sau khi bị Quan Dung Dung thay đổi.
Thư Nhiên nhớ lại kỹ những lời Quan Dung Dung và Quý Vân Tranh đã nói với cô, suy đoán ra mình và Quý Vân Tranh có lẽ là nam nữ chính nguyên tác.
Cô nhíu mày, không ngừng suy luận diễn biến của câu chuyện gốc trong đầu, trong câu chuyện gốc, kết cục của Thư Nhiên cũng sẽ là cái c.h.ế.t sao.
Cô nghĩ quá nhập tâm, không nghe thấy Tịch Sách Viễn đang nói chuyện với mình.
Tịch Sách Viễn nghiêng đầu nhìn cô, thấy sắc mặt cô nghiêm nghị thì cũng không làm phiền cô.
Đến cổng nhà máy cơ khí, Thư Nhiên bước xuống từ ghế sau, Tịch Sách Viễn dắt xe đi bên cạnh cô, gặp Quý Vân Tranh và Tô Viện Viện cùng đi từ ký túc xá nhà máy sang.
Thư Nhiên hiếm khi nhìn Quý Vân Tranh thêm vài cái, khiến anh ta vội vàng tăng tốc bước chân, bỏ mặc Tô Viện Viện bên cạnh.
Nụ cười trên mặt Tô Viện Viện nhạt dần, đến mức khi tới văn phòng tổng hợp, sắc mặt đều không được tốt lắm.
Thư Nhiên không cần ngẩng đầu cũng có thể cảm nhận được một ánh mắt kín đáo, mang lại cảm giác nhớp nháp vặn vẹo.
Cô vừa động đậy, ánh mắt đó lập tức thu lại.
Lặp lại vài lần như vậy, Thư Nhiên lên tiếng, cô khoanh tay trước n.g.ự.c, nghiêng đầu nhìn Tô Viện Viện: "Có việc gì à."
"Không." Tô Viện Viện không tự nhiên cúi đầu, thu mình lại như con chim cút, mái tóc dài che nửa má, không nhìn rõ biểu cảm.
Thư Nhiên đã lâu không quan sát cô ta, cái nhìn này mới phát hiện cô ta đã thay đổi không ít từ khí chất đến ngoại hình.
Đầu tiên là mái tóc, không biết từ lúc nào đã cắt thành tóc ngắn ngang vai, trước trán cũng có hai lọn tóc mái, mặc quần áo màu tím, kết hợp với khí chất nhút nhát của cô ta, mang lại một cảm giác quen thuộc quái dị.
Thư Nhiên có chút không chắc chắn, sau khi thu hồi ánh mắt, cô lơ đãng lấy chiếc khăn tay bằng vải thô màu xanh lam từ trong túi ra tết vào tóc.
Sáng nay cô dậy sớm, tiện tay mặc chiếc váy dài màu kem, vén tóc ra sau tai là xong chứ chưa kịp sửa sang lại.
Hiện tại rảnh rỗi, cô bèn tiện tay làm cho mình một kiểu tóc.
Thư Nhiên cúi đầu yên lặng viết lách, mái tóc đen nhánh rũ bên cổ trắng nõn điểm xuyết những đốm màu xanh lam, khiến ngũ quan rạng rỡ của cô thêm vài phần tĩnh lặng.
Ánh mắt của Tô Viện Viện không tự chủ được mà bị cô thu hút, âm thầm ghi nhớ cách ăn mặc của cô vào lòng.
Buổi trưa tan làm, Tịch Sách Viễn đến đón Thư Nhiên, liếc mắt một cái đã chú ý đến màu xanh lam trên tóc cô, Thư Nhiên gật đầu nói: "Là của anh đấy nhé, muốn em trả lại cho anh bây giờ không?"
Hôm qua cô để khăn tay vào ngăn kéo của Tịch Sách Viễn, để anh phát hiện ra, cô cố tình mang khăn tay của anh đi, hôm nay thấy trong túi nên tiện tay dùng luôn.
"Không cần đâu." Khóe môi Tịch Sách Viễn cong lên một độ cong nhỏ, anh sờ sờ con thỏ trong túi, giọng nói trầm thấp đầy từ tính: "Thế này đẹp lắm."
Thư Nhiên không hài lòng lắm với câu trả lời của anh: "Trước đây không đẹp à?"
Tịch Sách Viễn: "..."
Để bù đắp lỗi lầm, sau khi tan làm, Tịch Sách Viễn đưa Thư Nhiên đi ăn cơm ở phố sau xong bèn đến bờ sông ngồi tàu vượt sông.
Mặt trời chưa lặn, bờ bên kia bị một lớp sương mỏng bao phủ không nhìn rõ thực hư, mặt sông gần đó sóng nước lấp lánh, thỉnh thoảng lại gợn lên từng vòng sóng nhỏ.
Lối đi đợi lên tàu gió rất lớn, thổi bay vạt váy của Thư Nhiên liên tục, cô phiền lòng ấn giữ váy.
Tịch Sách Viễn kéo cô tới trước mặt, giúp cô thu gọn váy, kiên nhẫn nghe cô nói về những điểm chú ý kỳ quái nào đó.
Không lâu sau, người đợi tàu vượt sông lại đông thêm rất nhiều, lối đi người chen người, Thư Nhiên và Tịch Sách Viễn bị ép ra tận rìa, bên cạnh là một người thím xách l.ồ.ng tre nhốt gà con.
Mấy con gà con kêu chiêm chiếp rất đáng yêu, nhưng dưới đáy l.ồ.ng tre toàn là phân gà.
Thư Nhiên sợ chạm phải, cố sống cố c.h.ế.t nép vào lòng Tịch Sách Viễn.
Cô vừa muốn xem vừa muốn tránh, Tịch Sách Viễn chỉ đành nghiêng người nửa ôm lấy cô.
Hai người dựa vào nhau rất gần, xung quanh cũng không có ai chú ý đến họ.
Thư Nhiên tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c Tịch Sách Viễn, cảm nhận được nhịp tim anh dần tăng nhanh, ngẩng đầu thấy vành tai anh hơi ửng đỏ, cô giẫm lên bệ đá thấp bên cạnh thổi hơi vào tai anh: "Anh nóng lắm à?"
Bờ sông buổi chiều tà gió mát từng hồi, gió lùa thẳng từ dưới chân lên, tuy người có hơi đông nhưng cũng không nóng lắm.
Tịch Sách Viễn vốn đã đỏ mặt tía tai, vậy mà lại lạnh mặt bế cô xuống: "Vạn nhất ngã xuống thì làm sao." Bên dưới là bãi cát sỏi, ngã xuống đây thì không phải chuyện nhỏ.
Thư Nhiên sờ sờ cánh tay anh ở ngang eo, mềm giọng nói: "Chẳng phải anh luôn ôm em sao, không ngã được đâu."
Mặc cô nói thế nào, sắc mặt thanh niên vẫn lạnh lùng không hề khá lên.
Thư Nhiên tự biết mình đuối lý, ngoan ngoãn tựa vào anh không dám động đậy nữa, mấy con gà con bên cạnh kêu mệt rồi cũng yên lặng một lát.
Sau khi lên tàu, Thư Nhiên kéo anh đến bên cửa sổ ngắm cảnh sông, trong suốt thời gian đó tay hai người không hề buông ra.
Mặt trời chìm xuống, ráng chiều phản chiếu mặt sông, thủy thiên tiếp giáp, ráng hồng rực rỡ.
Cùng với những lời thì thầm của Thư Nhiên, sắc mặt lạnh lùng của Tịch Sách Viễn dần dịu lại.
Tàu đi rồi về, lúc về nhà trời đã tối đen, Thư Nhiên vẫn bảo đi vào khu nhà từ cửa tây.
Tịch Sách Viễn: "Xảy ra chuyện gì rồi à?"
"Người ở cổng chắc là đến tìm cô em, anh trai em nói em trông hơi giống cô nên mấy ngày nay bảo em đi làm bằng cửa phụ, anh đừng nói với người khác nhé."
"Ừm, có nguy hiểm gì không?"
"Chắc là không đâu ạ." Dù sao người đó cũng có tiền sử bạo hành gia đình, Thư Nhiên cũng không dám chắc chắn.
Tịch Sách Viễn đưa cô lên lầu, đợi đến hơn chín giờ tối, sau khi cha con nhà họ Thư về mới rời đi.
Trần Vi thấy con trai về bèn tiến lên hỏi: "Con đã nói với Nhiên Nhiên chuyện bảo con bé qua đây ăn cơm chưa?"
Lúc sáng ra cửa, Trần Vi đã đặc biệt dặn dò mấy lần, bảo anh nói với Thư Nhiên một tiếng, để lúc đó bà còn chuẩn bị bao lì xì.
Tịch Sách Viễn đóng cửa lại: "Để vài ngày nữa đi mẹ."
Lý Cầm vừa nấu mì vừa hỏi Thư Nhiên: "Ông nội con nói thế nào?"
"Không nói gì cả, chỉ bảo con gọi điện thoại cho các bác, bảo các bác cũng về đi." Thư Nhiên vừa nói vừa vận động đốt sống cổ.
"Vậy thì tốt, chắc chắn là phải để họ ly hôn thôi."
Thư Nhiên thấy em gái không mấy vui vẻ bèn hỏi cô sao vậy.
Thư Nhiên biểu cảm phân vân, trong giấc mơ vợ chồng Lý Cầm dưới sự gợi ý của Quan Dung Dung, mỗi tháng đưa cho người đó một ít tiền, hắn ta liền đưa đứa trẻ quay về.
Cô tuy không quay về nữa nhưng cũng không thể ly hôn, sau đó cứ ở bên cạnh ông nội sống những ngày tháng mơ hồ.
Thư Nhiên không biết phải nói sao, một mặt cô thấy cách này đơn giản thô bạo, mặt khác lại thấy không mấy đáng tin.
Cuối cùng, cô chọn cách hỏi ra: "Đưa tiền bảo hắn ta quay về có khả thi không anh?"
Thư Nhiên liếc nhìn cô: "Hậu họa khôn lường, lúc đó hắn ta sẽ như một cái hố không đáy, hễ có động tĩnh gì là lại đe dọa đòi tiền, lúc đó em hối hận cũng không kịp, lại vì số tiền đã bỏ ra trước đó mà buộc phải tiếp tục thỏa hiệp, mãi mãi bị người ta nắm thóp."
Anh lười nhác truyền đạt kinh nghiệm cho em gái: "Xử lý loại chuyện này không cầu nhanh, mà phải đ.á.n.h một đòn trúng đích."
"Nói thì nói vậy, nhưng anh không hy vọng em gặp phải loại chuyện này, nếu có, mau ch.óng nói cho anh biết, anh nghĩ cách cho em."
Thư Nhiên luôn cảm thấy biểu hiện hơn một tháng qua của em gái rất kỳ lạ, nhưng lại không tìm thấy lý do cụ thể, chỉ có thể dạy cô thêm một số lý thuyết giải quyết vấn đề trong cuộc sống hàng ngày, nhưng thực hành cụ thể thì vẫn nên để anh làm.
Thư Nhiên mím môi cười, khẽ đáp một tiếng.
Mọi chuyện đúng như Thư Nhiên dự liệu, người đàn ông đen nhẻm tráng kiện cứ ở lỳ ở cổng khu nhà, buổi tối cũng không chịu rời đi.
Hắn ta tự nguyện ở lại, người của ban bảo vệ cũng không tiện xua đuổi, cứ thế đứng nhìn.
Quan Dung Dung mỗi lần đi ngang qua đều dừng lại xem một lát, tính xem hắn ta còn ở được bao lâu.
Chiều ngày thứ ba sau khi người đàn ông đen nhẻm đến, Quan Dung Dung móc nối được với người ở chợ đen, lúc đang quan sát học tập chiêu trò ở trong góc thì gặp được một người không ngờ tới.
Quý Vân Tranh, anh ta mặc bộ quần áo bình thường không thể bình thường hơn, ánh mắt đảo qua trên người mỗi người.
Không phải người này, người này cũng không phải.
Tìm đến cuối cùng, anh ta có chút nôn nóng, tùy ý quét mắt nhìn quanh, vô tình lướt qua Quan Dung Dung.
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều có chút bất ngờ.
Anh ta/cô ta sao lại ở đây.
Nhìn thấy Quý Vân Tranh, trong lòng Quan Dung Dung lắc đầu nguầy nguậy, quả nhiên mà, loại đàn ông này dù có làm lại từ đầu cũng không biết hối cải.
Quý Vân Tranh trong sách lúc mới đến Hải Thành, tình cờ bắt gặp Thư Nhiên đang mua đồ ở chợ đen.
Sau đó vì lúc vào làm Thư Nhiên có tiện miệng bảo anh ta dời cái bàn cái ghế, lúc đó anh ta còn chưa biết mối quan hệ của Thư Nhiên và anh, thế là "vô tình" tố cáo anh, khiến Thư Nhiên vì thế mà phải ngồi tù mấy năm.
Nhiều năm sau, Thư Nhiên tình cờ biết được chuyện này, dứt khoát đòi ly hôn với anh ta, tuy không ly hôn thành công nhưng cũng giằng co rất lâu.
Quý Vân Tranh còn hối hận nói, nếu được làm lại một lần nữa, anh ta tuyệt đối sẽ không để chuyện này xảy ra.
Ánh mắt Quan Dung Dung đầy vẻ giễu cợt, người này vậy mà còn chủ động tìm tới đây, đúng là đồ tồi, hừ, cô ta kéo thấp vành mũ vội vàng rời đi.
Không biết tại sao, trong lòng Quý Vân Tranh nảy sinh một nỗi bất an lạ kỳ, anh ta đến đây là để tìm người giao dịch với Thư Nhiên lúc đó, không ngờ lại gặp phải người quen mặt.
Anh ta thầm nghĩ, mới gặp cô ta có một lần, chắc là không nhận ra đâu nhỉ.
Thấy thời gian đợt thanh niên trí thức tiếp theo rời thành phố sắp đến rồi, Quan Dung Dung có chút lo lắng, sáng nay tổ dân phố đã thông báo cho cô ta, nói là đã báo tên cô ta lên rồi.
Để bảo hiểm gấp đôi cho việc ở lại thành phố, sau khi rời khỏi chợ đen cô ta bèn đến nhà máy cơ khí, nói với bảo vệ là mình tìm Thư Nhiên.
Thư Nhiên lúc đầu nghe thấy có người tìm mình thì thấy rất lạ, sau khi ra ngoài thấy là Quan Dung Dung bèn quay người muốn đi.
Quan Dung Dung vội vàng gọi cô lại: "Là về chuyện của anh trai cô đấy."
Thư Nhiên sững người, quay đầu bước nhanh về phía cô ta.
Hai người đi xuống dưới bóng cây, lá cây trên đầu xào xạc rung động, trên mặt Quan Dung Dung đầy những giọt mồ hôi li ti: "Chuyện tôi nói với cô lần trước, cô cân nhắc thế nào rồi?"
Thư Nhiên nhíu mày: "Chẳng phải nói về anh tôi sao?"
"Cô gấp cái gì, dù sao cũng phải để tôi mở đầu đã chứ." Cô ta lầm bầm nhỏ giọng.
Thư Nhiên làm bộ muốn đi.
"Kìa kìa kìa, đừng đi mà."
Quan Dung Dung vội vàng cản cô lại, cô ta sợ bị bóp cổ, nhỏ giọng thốt ra từng chữ một: "Quý, sắp, hại, anh, cô."
Ánh mắt Thư Nhiên sắc lạnh: "Sao cô biết được?"
