[xuyên Không Tn70 - Trọng Sinh] Vợ Chồng Công Nhân Viên Khu Tập Thể Những Năm 70 - Chương 85
Cập nhật lúc: 08/01/2026 10:22
Thư Nhiên giơ hai chiếc áo khoác bông hỏi Trần An: "An An, em mặc cái màu xanh lam này, hay là cái màu xanh lá cây?"
Cậu bé nhìn nhìn Thư Nhiên, sau đó chọn cái màu xanh lá cây bên trái.
"Tuyệt quá, cùng màu với áo của chị rồi."
Thư Nhiên đang mặc chiếc áo len cao cổ màu yến mạch và chiếc áo khoác dày màu xanh lá cây, phần lớn tóc đều kẹp sau tai, hai bên má để lại một lọn tóc mai nhỏ, khiến khuôn mặt cô trông vừa nhỏ vừa trắng.
Cuối tháng mười một, nhiệt độ giảm xuống từng ngày, Thư Nhiên thấy bên ngoài đang mưa phùn liền về phòng lấy một chiếc khăn quàng cổ màu đen quàng cho Trần An, lại sợ cậu bé lạnh mặt nên kéo khăn quàng lên cao một chút.
Tịch Sách Viễn đạp xe chở họ đi ăn bánh bao nhỏ ở phố sau, ở đó bắt gặp Quý Vân Tranh.
Quý Vân Tranh nhìn thấy ba người họ thì trái tim như bị dội một gáo nước lạnh.
Thư Nhiên biết đứa bé này, hơn nữa còn chung sống vô cùng hòa hợp, anh ta uổng công kích động suốt một đêm qua, cứ ngỡ quan hệ với Thư Nhiên có thể có bước ngoặt, hóa ra đều là nằm mơ.
Quán bánh bao nhỏ làm ăn rất tốt, chỗ ngồi vừa trống ra là nhanh ch.óng có người vào lấp chỗ.
Ánh mắt Tịch Sách Viễn thản nhiên lướt qua anh ta, thấy trong quán không còn chỗ ngồi cũng không dừng lại, mua mấy phần bánh bao nhỏ và sữa đậu nành mang về xưởng ăn.
Thư Nhiên dắt Trần An tách khỏi Tịch Sách Viễn ở dưới lầu phân xưởng bốn, lên lầu thấy một bóng lưng quen thuộc liền cất tiếng gọi:
"Anh ơi, sao anh lại đến đây?"
Thư Dịch quay đầu thấy em gái dắt một đứa trẻ, nhướng mày hỏi: "Con nhà ai đây?"
【Lời tác giả】 Bản thảo đã hoàn thành, cố định cập nhật lúc 0 giờ.
73
Mùa đông ở Hải thành vừa ẩm vừa lạnh, mặc ít một chút là hơi lạnh có thể thấm vào tận xương tủy, Thư Nhiên sợ lạnh nên trong điều kiện tiên quyết là phải đẹp thì cô cố gắng mặc càng nhiều lớp càng tốt.
Thư Dịch đứng ở chiếu nghỉ cầu thang mặc rất ít, bên trong anh chỉ mặc một chiếc áo len màu đen, áo khoác bông phanh ra không kéo khóa, dáng người cao gầy rất thu hút ánh nhìn.
Khi người khác nhìn anh, anh sẽ dùng ánh mắt mát lạnh nhìn lại, trên mặt nở nụ cười mang lại cảm giác không dễ trêu vào.
Còn hơn mười phút nữa mới đến giờ làm việc theo quy định, lối đi này lưu lượng công nhân viên chức rất lớn, Thư Dịch thấy có người đến liền đưa tay chỉ huy em gái đứng sang bên cạnh một chút.
Tay Thư Nhiên đặt tự nhiên lên vai Trần An, dắt cậu bé nhường đường sang bên cạnh.
Đợi người đi qua rồi cô mới dắt Trần An đi lên vài bậc cầu thang, chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ che mặt của cậu bé để khuôn mặt cậu lộ ra hoàn toàn, sau đó bế cậu lên, mỉm cười hỏi: "Nhận ra chưa?"
Lúc Thư Nhiên chỉnh khăn quàng cổ Thư Dịch đã nhớ ra đứa trẻ này là ai rồi, anh không hỏi tiếp nữa, thấy em gái bế có vẻ vất vả liền chìa tay về phía Trần An: "Nó bế không nổi em đâu, lại đây với anh."
Trần An do dự một chút rồi ngoan ngoãn đưa tay ra để Thư Dịch bế.
Thư Nhiên kéo vạt áo Thư Dịch, nương theo đà của anh mà đi lên.
"Em leo cầu thang mà cũng vất vả thế này à?" Thư Dịch ngoài miệng chê bai nhưng trên mặt lại nở nụ cười, sải bước chân vững chãi kéo em gái đi lên.
Bên cạnh cầu thang chính là phòng bán hàng, cửa vẫn còn khóa.
Trời lạnh nên thời gian làm việc của phòng bán hàng họ tương đối tự do, không sợ bị trừ lương nên đa số đồng nghiệp đều đến sát nút.
Thư Nhiên lấy chìa khóa mở cửa, văn phòng có một mùi ẩm mốc nhàn nhạt, cô chun mũi đi đẩy cửa sổ ra, sợ nước mưa hắt vào nên cũng không dám đẩy quá rộng, chỉ để lại một khoảng trống bằng bàn tay.
Thư Dịch bế Trần An đi theo sau cô vào văn phòng, sau khi vào anh đơn giản nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại ở bộ bàn ghế trống đối diện chéo với Thư Nhiên.
"Anh ăn sáng chưa ạ?" Thư Nhiên chạy chậm qua đó, bê chiếc ghế trống trong tầm mắt anh đến bên cạnh bàn của mình, sau đó bảo hai người họ ngồi xuống.
"Ăn rồi." Thư Dịch vừa nói vừa đặt Trần An lên ghế, còn anh thì ngồi lên một chiếc ghế khác, tùy ý lật xem cuốn danh bạ điện thoại trên bàn.
Thư Nhiên lấy cho Trần An một đôi đũa, vặn nắp ly đựng sữa đậu nành đặt bên tay cậu bé, dư quang thấy Thư Dịch lật xem danh bạ điện thoại, thong thả nói: "Anh ơi, cái đó là bí mật của bộ phận, không được xem đâu, anh xem cái này đi."
Lời cô nói không giả, trong danh bạ điện thoại ghi lại số điện thoại của những người phụ trách nhà xưởng mà họ từng hợp tác hoặc có ý định hợp tác, có thể coi là bí mật bộ phận.
Thư Nhiên nói xong Thư Dịch khép danh bạ lại, chuyển sang xem phần giới thiệu máy móc cô đưa cho, trên đó đều là những máy móc tự nghiên cứu của phân xưởng bốn.
"Anh vẫn chưa nói đến đây làm gì đâu đấy?"
"Qua đây tìm người nói chút chuyện."
"Ồ." Thư Nhiên ăn hai cái bánh bao cảm thấy hơi nghẹn, cô vừa đặt đũa xuống thì Thư Dịch từ trong túi lấy ra một chai sữa tươi mở nắp đặt lên bàn, dùng đốt ngón tay gõ gõ mặt bàn ám chỉ cô có thể uống.
Sữa bò mang từ nhà qua có chút nguội, sờ vào thân chai là cảm giác ấm áp, cô cầm lên uống hai ngụm, cảm giác trôi xuống cổ họng rất dễ chịu.
Thư Nhiên uống xong nhớ đến Trần An, thấy cậu bé đang nhìn mình, tưởng cậu bé muốn uống nhưng chai này cô đã uống rồi cũng không tiện đưa cho cậu bé nữa, áy náy nói: "Hôm nay em uống sữa đậu nành trước đi, mai chị đổi sữa bò cho em."
Nghe thấy ngày mai, Thư Dịch liếc nhìn Trần An một cái nhưng không nói gì.
Trần An lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Em thích uống sữa đậu nành ạ."
Trước kia khi ở nhà, bà nội đi mượn cối đá về xay sữa đậu nành cho cậu bé, phần bã đậu còn lại có thể ăn vài ngày, tuy bà nội mỗi ngày đều thay đổi cách làm nhưng ăn nhiều quá cậu bé bắt đầu ghét mùi vị của các sản phẩm từ đậu.
Trần An cúi đầu, ngây người nghĩ, bây giờ cậu bé lại cảm thấy sữa đậu nành rất ngon, có mùi vị của bà nội.
Thư Nhiên nhìn thời gian, đứng dậy nói: "Anh ơi nếu anh chưa đi ngay thì trông em ấy hộ em một lát, em đi lấy nước." Bây giờ cô là trợ lý, những việc vặt bình thường đều phải làm, tuy nói không cần phải lấy nước cho tất cả mọi người nhưng vẫn phải thể hiện một chút, không thể để cái phích nào cũng không có nước được.
Thư Dịch gật đầu: "Đi đi."
Thư Nhiên cầm phích nước đi xếp hàng ở nhà nồi hơi để lấy nước, Ngô Cương từ hướng khác đi tới, hai người đụng mặt nhau, Ngô Cương mỉm cười với cô bày tỏ thiện ý: "Ống thứ hai bên trái mới đấy, xếp hàng ống đó đi."
Hai gia đình họ trước đây có chút xích mích, tuy nói chưa đến mức kết thù kết oán nhưng chắc chắn là có nảy sinh hiềm khích, thái độ đối phương tốt như vậy Thư Nhiên ngược lại cảm thấy không tự nhiên.
Cô cũng bắt chước đối phương mỉm cười nói câu "cảm ơn", tuy nhiên cô không xếp hàng ở ống nước mới như anh ta nói mà đứng ở phía sau hàng người ít nhất, Ngô Cương đi vào kho chứa than, thuận tay đóng cửa lại.
Trời lạnh nên người uống nước nóng nhiều, người xếp hàng cũng đông, Thư Nhiên đi đi về về mất hơn hai mươi phút, đi đến góc cầu thang nghe thấy tiếng động bên trong.
Nghiêm Mai nói với những người khác trong văn phòng: "Đây là đồng nghiệp mới của văn phòng chúng ta, Thư Dịch, tôi đặc biệt đào góc tường mời cậu ấy về cùng mọi người chạy nghiệp vụ đấy, cậu nói vài câu đi."
Thư Dịch mỉm cười chào hỏi: "Chào mọi người, tôi là người mới có lẽ sẽ làm phiền mọi người, hay là trưa nay tôi mời mọi người đi ăn cơm nhé."
Người ở phòng bán hàng cơ bản đều quen biết anh, tò mò tại sao anh lại từ tổ cơ khí chuyển sang chỗ họ, miệng cứ luôn mồm trêu chọc, cười nói: "Cậu mà tính là người mới cái nỗi gì."
Sau khi Nghiêm Mai nói tên Thư Dịch, cái chân chuẩn bị bước ra của Thư Nhiên liền thụt lại, cô tựa vào tường, đầu ủ rũ rủ xuống.
Trước kia cô chưa từng nghĩ Thư Dịch sẽ chuyển vị trí công tác, Thư Dịch cũng chưa từng biểu lộ ý định này trước mặt cô, cho đến lúc cô đi lấy nước anh cũng không báo trước cho cô, có thể thấy là không muốn bàn bạc với người nhà.
Lúc này Thư Nhiên không phải vì bị giấu giếm mà tức giận mà là đau lòng.
Tuy nói công việc không phân cao thấp nhưng thợ kỹ thuật được ưa chuộng hơn nhân viên nghiệp vụ là lẽ thường tình, nếu không có tình huống đặc biệt thì rất hiếm người chuyển sang vị trí không được ưa chuộng.
Nguyên nhân Thư Dịch chuyển vị trí công tác nếu Thư Nhiên qua hỏi anh, anh có thể bịa ra hàng trăm lý do không trùng lặp nhưng cô biết, nguyên nhân có thể khiến anh hạ quyết tâm chuyển vị trí công tác e rằng là do tay có vấn đề.
Tay bị thương cũng là vì cô, Tô Viện Viện nói đúng, cô dường như luôn làm liên lụy đến những người xung quanh.
Thư Nhiên đang đứng ở đầu cầu thang thương cảm thì ngọn gió lạnh từ hành lang lùa tới, mang lại hiệu quả tỉnh táo đầu óc.
Cô nhận ra mình lại bị giấc mơ trước đó ảnh hưởng, lập tức thoát ra khỏi tâm trạng u uất, đặt phích nước xuống đất, hít sâu một hơi khí lạnh, vừa vỗ má vừa tự nhủ trong lòng:
Không muốn c.h.ế.t thì phải giữ tỉnh táo, đừng nhập vai vào chính mình trong giấc mơ.
Sắp xếp lại tâm trạng Thư Nhiên xách phích nước quay lại văn phòng, đẩy cửa vào nghe họ nhao nhao "giới thiệu" đồng nghiệp mới cho mình, giả vờ ngạc nhiên nhìn về phía Thư Dịch: "Anh chuyển vị trí công tác rồi à?"
Thư Dịch liếc cô một cái: "Diễn hơi quá rồi đấy."
Thư Nhiên cười giả tạo với anh, thấy Trần An đang lật xem truyện tranh liền đi tới nói chuyện với cậu bé.
Tiền Khiết ở bên cạnh nói: "Anh trai cậu chuyển vị trí công tác mà cậu có thể không biết sao, có gì mà phải diễn, lại còn diễn tệ thế, lại đây tôi dạy cậu cách diễn này."
"Thôi đi, cô ít làm hại người ta thôi." Trương Huy cạn lời nói.
Văn phòng náo nhiệt một hồi rồi bắt đầu xử lý công việc trên tay, Thư Nhiên ôm một xấp hồ sơ đến trước bàn Thư Dịch, giọng điệu nói chuyện hoàn toàn theo kiểu công việc.
"Tài liệu đều ở đây, anh xem trước đi, thiếu cái gì thì lại tìm em."
Thấy cô căng mặt Thư Dịch không nhịn được cười: "Thật sự giận rồi à?"
Thư Nhiên cười rạng rỡ: "Không giận, anh làm vậy chắc chắn có lý do của anh."
Thư Dịch nhìn sắc mặt cô biết cô không giận, tâm trạng cũng bắt đầu thả lỏng: "Nói năng móc mỉa."
"Học từ anh đấy."
Buổi trưa Thư Dịch mời người ở phòng bán hàng đi ăn cơm, Thư Nhiên không đi, dắt Trần An đi tìm Tịch Sách Viễn ra nhà ăn ăn cơm.
Thấy Trần An hứng thú không cao Thư Nhiên và Tịch Sách Viễn một trái một phải dắt lấy cậu bé, dùng chút lực nhấc bổng cậu bé lên đung đưa nhẹ nhàng, Trần An mím môi, lộ ra ý cười nhỏ bé.
Lưu Vĩnh và Quý Vân Tranh rủ nhau đi ăn cơm, đi sau họ hai bước, thấy họ như vậy Lưu Vĩnh trong mắt lộ ra chút khao khát: "Gia đình ba người này thật tốt."
Một câu nói buột miệng này chọc giận Quý Vân Tranh, anh ta thấp giọng nói một câu: "Tốt cái rắm." Sau đó đen mặt bỏ đi.
Lưu Vĩnh đuổi theo hai bước: "Kỹ sư Quý anh không ăn cơm nữa à?"
Quý Vân Tranh không thèm để ý đến anh ta, bực bội đi xa.
