[xuyên Không Tn70 - Trọng Sinh] Vợ Chồng Công Nhân Viên Khu Tập Thể Những Năm 70 - Chương 88
Cập nhật lúc: 08/01/2026 10:22
Thư Nhiên không hề cảm thấy xấu hổ nửa điểm, lý thẳng khí mạnh trả lời: "Không nhìn ra em đang sắc t.h.u.ố.c sao."
"Nhìn ra rồi." Tịch Sách Viễn phá vỡ bầu không khí bế tắc.
Thư Dịch vỗ vai Tịch Sách Viễn nói: "Có những lúc tôi thực sự rất khâm phục cậu, ánh mắt đúng là độc nhất vô nhị."
Tịch Sách Viễn liếc anh một cái, đặt Trần An đang ôm bóng trong lòng xuống, thản nhiên đi đến bên cạnh Thư Nhiên: "Để anh."
Thư Nhiên đưa kẹp gắp than qua: "Than cho vào nhiều quá không lấy ra được."
Thư Nhiên lúc đầu chỉ cho một viên than để sưởi ấm, cảm thấy ngột ngạt sau khi đổi một viên than họ mua nhưng cô vẫn không đan được khăn quàng cổ nên bắt đầu tìm việc cho mình làm, nghĩ không thể lãng phí viên than vừa rồi nên đun vài ấm nước.
Ba viên than cho vào lò nước sôi rất nhanh, Thư Nhiên nhân tiện sắc t.h.u.ố.c cho anh trai, lửa mạnh không kiểm soát được, nước trong siêu t.h.u.ố.c sôi trào ra ngoài, cuối cùng thành ra cảnh sương mù bao quanh khi họ vừa bước vào phòng.
Tịch Sách Viễn nhận lấy kẹp gắp than, trước tiên bịt lỗ thông khí bên dưới lò lại, sau đó dùng giẻ ướt bưng siêu t.h.u.ố.c ra, cuối cùng xử lý số than trong lò.
Ba viên than kết dính lại với nhau, nhiệt độ quá cao, thực sự không dễ lấy ra.
Lúc Tịch Sách Viễn xử lý than Thư Nhiên ở bên cạnh nói với anh suy đoán của mình: "Số than Ngô Cương mang tới có lẽ là lấy từ nhà nồi hơi của xưởng."
Thông thường mà nói xưởng than bán cho cá nhân đều là than tổ ong chất lượng tốt vì than tổ ong loại kém không cháy bền, đốt lên có khói khét, cuối cùng sẽ được thu gom bán cho các nhà máy hoặc nhà nồi hơi của khu phố.
Than tổ ong Ngô Cương mang đến đốt lên giống như than loại kém, kết hợp với những gì nghe được ở văn phòng tổng hợp chiều nay, Thư Nhiên đoán Ngô Cương cũng lấy than của nhà nồi hơi mang về nhà.
Tịch Sách Viễn gật đầu: "Chắc là vậy."
"Sao anh không ngạc nhiên chút nào thế, là biết từ trước rồi sao?"
Thư Dịch đi tới nói: "Em còn biết thì người trong xưởng biết chuyện này còn ít sao? Chắc là đang điều tra rồi."
Trong xưởng có bao nhiêu người, bao nhiêu đôi mắt nhìn vào, bình thường một chuyện nhỏ riêng tư cũng có thể truyền tai nhau đến mức ai ai cũng biết, huống chi là chuyện tư lợi như thế này.
Một người được lợi người không được lợi tự nhiên nảy sinh bất bình, tin tức luôn sẽ truyền đi dưới nhiều hình thức đến mức ai ai cũng biết.
Thư Nhiên tò mò hỏi: "Vậy sẽ điều tra như thế nào ạ?"
"Không biết."
Thư Dịch múc một gáo nước dội lên viên than, theo tiếng "xèo xèo" viên than từ màu đỏ cam phai thành màu xám trắng, tối nay anh uống rượu nên không về nhà cha mẹ, uống t.h.u.ố.c xong đi ngủ luôn ở đây.
Anh vốn định dẫn Trần An đi ngủ cùng nhưng Thư Nhiên thấy Trần An ở bên cạnh anh có chút không tự nhiên nên không để anh dắt đi.
Lúc ngủ Tịch Sách Viễn dắt Trần An ngủ một chăn, Thư Nhiên một chăn.
Đợi xác nhận Trần An đã ngủ say Tịch Sách Viễn khẽ trò chuyện với Thư Nhiên: "Hôm nay,"
Anh vừa mở lời đã bị cô bịt miệng.
Thư Nhiên dùng giọng gió nói: "Đừng nói chuyện, lát nữa làm em ấy tỉnh giấc đấy."
Tịch Sách Viễn gỡ tay cô xuống: "Không sao đâu, ngủ say rồi sẽ không tỉnh đâu."
"Để em xem." Thư Nhiên chống người dậy xem, nửa mặt Trần An bị đè lên, phần lộ ra mũm mĩm trông rất đáng yêu.
Cô khẽ chọc chọc, Trần An không nhận ra, thực sự đúng như Tịch Sách Viễn nói là đã ngủ say.
Chàng thanh niên đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô: "Hôm nay vất vả cho em rồi, ngày mai anh dắt em ấy, đợi tình hình em ấy khá hơn anh sẽ đưa em ấy đến chỗ ông nội hai."
"Tại sao lại đưa đi?" Thư Nhiên mở to mắt, cô cứ tưởng Tịch Sách Viễn sẽ nhận nuôi cậu bé.
Đôi mắt cô long lanh rạng rỡ nhìn mà mủi lòng.
Tịch Sách Viễn ôm cả cô và chăn vào lòng: "Anh trước đây từng bàn bạc với bà rồi, sức khỏe em ấy không tốt, đến chỗ ông nội hai sẽ được chăm sóc tốt hơn."
"Nghiêm trọng không anh?"
"Cũng tạm."
Thư Nhiên được hơi ấm bao bọc nảy sinh vài phần buồn ngủ, ngáp vài cái rồi nói thêm vài câu rồi bất giác ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau nhiệt độ lại giảm, Thư Nhiên lười giường không muốn dậy, nói với Tịch Sách Viễn năm phút rồi lại năm phút, cuối cùng bị Tịch Sách Viễn kéo dậy mới tổng kết lại là không bị đi làm muộn.
Thư Nhiên vừa đến cửa văn phòng liền bị dọa giật mình bởi một người đang đứng lù lù ở hành lang đội mũ đeo khẩu trang, cánh tay phải dùng băng gạc treo trên cổ.
"Đừng sợ đừng sợ, tôi đây, Trương Huy."
Nói đoạn Trương Huy tháo khẩu trang ra, khóe miệng một mảng xanh tím.
"Anh Huy anh không sao chứ?"
Trên mặt Trương Huy mang thương tích, cánh tay phải bó băng như bị gãy xương, trông có vẻ hơi t.h.ả.m.
Anh ta đeo khẩu trang vào giọng nói ú ớ đáp: "Không sao, chỉ là đi xe bị ngã một cái thôi, cô mở cửa đi tôi lấy cái đồ."
"Vâng ạ."
Thư Nhiên vừa lấy chìa khóa mở cửa vừa nói với anh ta: "Anh Huy, hôm qua khách hàng xưởng tất Hoa Vân của anh đến rồi đấy."
"Điền Lương?"
"Đúng ạ, anh không có mặt nên em nhờ người khác dẫn ông ta đi xem máy móc rồi."
Trương Huy có chút cạn lời: "Thần kinh, nói không đến lại đến."
Lúc đầu Trương Huy liên hệ với Điền Lương ông ta không muốn xem máy móc, nói bảo Trương Huy tìm thêm vài người nữa.
Trương Huy lúc đó một lòng muốn làm nên chút thành tích nên đã tìm rất nhiều xưởng để hỏi thăm liên hệ, cuối cùng lại sàng lọc ra một đợt có ý định, để Thư Nhiên thống nhất gọi điện mời họ đến xem máy móc.
Điền Lương vốn dĩ chỉ nói bừa không ngờ Trương Huy thực sự tìm được người đến xem máy móc, chỉ đành lại đổi ý nói dạo này không có thời gian, lần sau lại đến.
Mặc dù Điền Lương không đến nhưng Trương Huy còn có khách hàng khác xem máy móc, lần đó tuy chỉ bán được hai chiếc máy nhưng có người tinh mắt cảm thấy máy móc dùng tốt, sau đó đã đặt mua thêm vài chiếc.
Trương Huy nắm bắt cơ hội lại gửi thêm một đợt máy móc miễn phí cho các xưởng nhỏ dùng thử, cứ như vậy làm cho tiếng tăm lan tỏa ra, đợi đợt dùng thử đầu tiên kết thúc thì thu hồi lại hoặc bán lại với giá giảm 20%, hiệu quả làm như vậy rất đáng mừng.
Đa số các xưởng nhỏ đều sẵn sàng mua lại máy móc.
Chỉ trong một thời gian ngắn Trương Huy trực tiếp dọn sạch kho dự trữ của loại máy móc này.
Lúc này Điền Lương lại quay lại liên hệ với Trương Huy nói muốn xem máy móc.
Trương Huy không muốn bỏ lỡ khách hàng tự nhiên đồng ý, họ hẹn xong thời gian kết quả Điền Lương lại đổi ý lần nữa khiến Trương Huy tức không nhẹ.
Ai mà ngờ Điền Lương nói không đến lại đến, đúng lúc bắt gặp Trương Huy không có ở xưởng.
Trương Huy c.h.ử.i bới: "Ông ta xem máy móc cái rắm ấy, chỉ xem không mua, cố tình đùa giỡn chúng ta chơi thôi, ông ta mà gọi lại thì cô cứ bảo tôi xin nghỉ rồi, bắt ông ta đợi tôi về."
"Vâng ạ."
Trên tay Trương Huy đeo găng tay không linh hoạt, khóa nhỏ trên tủ loay hoay mãi không mở được.
"Tiểu Thư cô giúp tôi một chút." Thư Nhiên giúp anh ta mở khóa, lấy chiếc túi màu xanh quân đội bên trong ra đưa cho anh ta.
Trước khi đi Trương Huy dặn dò Thư Nhiên: "Tôi xin nghỉ vài ngày, nếu họ hỏi cô giúp tôi nói một tiếng, cứ bảo tôi bị gãy xương rồi, giấy xin phép cũng giúp tôi viết một chút, nếu còn có người đến cô xem rồi bảo họ dẫn đi nhé."
Thông thường xin nghỉ cũng không cần viết giấy xin phép nhưng Trương Huy không chắc chắn bao giờ mình mới đến, lo lắng người của bộ phận hậu cần đến kiểm tra, viết một tờ giấy xin phép đến lúc đó dễ bề ăn nói.
Thư Nhiên gật đầu: "Em biết rồi ạ."
Trương Huy một chân bước ra khỏi văn phòng bỗng nhiên nhớ ra điều gì quay đầu nhìn Thư Nhiên.
Thư Nhiên chạm vào ánh mắt anh ta giơ tay đảm bảo: "Không nói ạ." Sau đó là một động tác kéo khóa kéo.
"Cảm ơn nhé, quay lại tôi mời cô ăn cơm."
Trương Huy bước chân vội vã rời khỏi văn phòng, lướt qua Thư Dịch vừa từ nhà ăn quay lại xách theo bữa sáng đi vào.
Anh vào đặt bữa sáng cho Thư Nhiên: "Vừa nãy là Trương Huy sao?"
"Dạ, đi xe bị ngã gãy xương, qua đây xin nghỉ ạ."
Nếu không có vết thương ở khóe miệng Trương Huy nói mình đi xe bị ngã Thư Nhiên chắc chắn tin, khóe miệng đều xanh tím rồi thì cô cảm thấy giống vết thương do đ.á.n.h nhau hơn.
Thư Nhiên ăn bữa sáng được một nửa thì bọn Trần Nghiêu lần lượt đến, ngoại trừ những người đi công tác và xin nghỉ thì Tiền Khiết là người đến cuối cùng.
Tâm trạng cô ấy trông không tốt lắm, vừa đến đã nằm gục xuống bàn, Thư Nhiên hỏi vài câu cô ấy nói không sao xong cũng không tiện cứ đuổi theo quan tâm mãi.
Thư Nhiên kiểm kê lại danh sách việc cần làm của Trương Huy, việc gấp cô làm qua một lượt trước, việc không gấp đợi anh ta về xử lý, bất giác buổi sáng trôi qua một nửa, điện thoại bên tay Thư Nhiên vang lên.
"Alo."
"Tôi Điền Lương, tìm nhân viên nghiệp vụ của các cô."
Nghe thấy giọng điệu thiếu kiên nhẫn của ông ta Thư Nhiên nhăn mặt, cô nhớ đến lời Trương Huy hít sâu một hơi nói: "Trương Huy thông báo xin nghỉ rồi, ông,"
Lời chưa nói xong đã bị cô ngắt lời: "Tôi không tìm anh ta, hai nhân viên nghiệp vụ hôm qua ấy, tôi tìm cái anh cao gầy trắng trẻo ấy, anh ta tên là gì?"
"Thư Dịch."
Thư Dịch ở đối diện chéo ứng tiếng ngẩng đầu chỉ chỉ chính mình ý là gọi tôi?
Thư Nhiên gật đầu.
Thư Dịch đi tới nhận ống nghe từ tay Thư Nhiên, đôi chân dài tì hờ vào bàn: "Alo."
Cộc cộc.
Cửa văn phòng bị bên ngoài gõ vang, Thư Nhiên ngẩng đầu nhìn lên thấy là người của phòng bảo vệ xưởng.
"Kiểm tra."
【Lời tác giả】 Cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!
77
Phòng bảo vệ có ba người đến, người dẫn đầu mặt chữ điền Thư Nhiên đã từng gặp, là Lưu Quốc Khánh người đã đưa Quan Dung Dung đến phòng bảo vệ hỏi chuyện khi cô ta đến xưởng gây rối trước đó.
Họ mặc đồng phục lao động thống nhất, hai người phía sau cầm giấy b.út trên tay biểu cảm cực kỳ nghiêm túc, trong không khí phảng phất vẻ căng thẳng.
Ngay cả Tiền Khiết nãy giờ vẫn nằm bò trên bàn ngủ cũng ngẩng đầu lên xem tình hình thế nào.
Thư Nhiên khẽ cử động muốn đứng dậy đi tới nói chuyện với ông ta.
Thư Dịch quay đầu lại cơ thể cũng xoay theo, chân trái thản nhiên không cố ý chặn ở bên cạnh em gái, mỉm cười chào hỏi Lưu Quốc Khánh một tiếng.
Lưu Quốc Khánh gật đầu.
Có anh phá vỡ bế tắc những người khác cũng phản ứng lại, Trần Nghiêu ở gần cửa nhất móc từ trong túi ra một bao t.h.u.ố.c lá đi lên đưa cho mỗi người một điếu.
"Anh Lưu xưởng mình đây là muốn kiểm tra cái gì ạ?" Giọng nói do cảm cúm nên khàn khàn như cái la hỏng.
