[xuyên Không - Trọng Sinh] Cưng Chiều Nữ Phụ Trong Lòng Bàn Tay - Chương 77

Cập nhật lúc: 02/01/2026 02:03

Bách Thần ngước mắt lên là có thể thấy dáng vẻ Đường Đường đang nói chuyện, gương mặt tươi tắn nụ cười, cô đang sắp xếp chỗ ở cho tối nay.

Bách Thần vốn đang hơi thả hồn treo ngược cành cây, nhưng vừa nghe thấy trong danh sách phòng có tên Nhan Nghiên, anh lập tức nghiêm túc hẳn lên. Hiện giờ Đường Đường là hướng dẫn viên, Bách Thần sợ cô còn ghi hận Nhan Nghiên nên nhân lúc Nhan Nghiên chưa tới mà sắp xếp lung tung. Với tính cách của Đường Đường, chuyện này hoàn toàn có khả năng xảy ra.

"Chúng ta tổng cộng có bốn phòng. Ý của em là phòng lớn nhất dành cho các bạn nam, em và chị Nhã Trúc một phòng, chị Lâm và chị Sở một phòng, còn dư một phòng để dành cho chị Nhan Nghiên, dù sao chị ấy cũng chưa tới. Mọi người thấy sao ạ?"

... Là anh lại nghĩ nhiều rồi. Sắp xếp này đối với Nhan Nghiên mà nói không thể tốt hơn được nữa.

Đường Đường dường như lại hơi khác so với tưởng tượng của anh. Lúc này Bách Thần càng thêm m.ô.n.g lung, anh xách hành lý lên phòng tầng hai, sau khi vệ sinh cá nhân xong thì máy quay cuối cùng cũng tắt. Bách Thần đã ngủ cả ngày trên máy bay nên giờ không thấy buồn ngủ, anh định ra ngoài hóng gió một chút, kết quả vừa ra tới nơi đã thấy Đường Đường ngoài ban công.

Tiến lại gần mới thấy Đường Đường đang gọi điện thoại, ánh đèn mờ ảo hắt lên người cô, vừa vặn chiếu rọi khóe môi đang cong lên.

Gọi cho ai mà cười vui vẻ thế?

Bách Thần nhếch môi, không thèm để ý đến cô mà đi xuống lầu. Đi dạo một vòng rồi trở lên, vừa lúc Đường Đường cúp máy bước ra khỏi ban công. Nụ cười vẫn còn vương trên mặt cô lập tức bị thu lại một cách đầy "keo kiệt" ngay khi nhìn thấy anh.

Lần này đến một tiếng "anh Thần" cô cũng chẳng buồn gọi, chỉ vô cảm gật đầu một cái rồi đi vòng qua anh thật xa. Thế nhưng khi gặp Mễ Việt đang lờ đờ đi ra, cô lại vui vẻ chúc một câu: "Ngủ ngon nhé".

Bách Thần sững sờ hồi lâu. Rồi nổi giận.

Mẹ nó!

Đường Đường có hơi quá đáng rồi đấy nhé. Anh là virus chắc? Mà khiến cô phải né sát vào tường để đi? Đã vậy gặp anh thì gật đầu lạnh nhạt, gặp Mễ Việt lại chúc ngủ ngon? Cho dù là cố tình giả vờ thì cũng diễn quá lố rồi.

Bách Thần lớn ngần này tuổi đầu, chưa bao giờ bị người ta ngó lơ đến mức này. Từ lúc anh đến hôm nay, Đường Đường cứ khiến anh mất mặt trước đám đông, cô ta không biết làm vậy chỉ khiến anh thêm ghét cô ta sao?

Về đến phòng, càng nghĩ càng thấy khó chịu, Bách Thần cảm thấy mình cần phải nói chuyện thẳng thắn với Đường Đường, nếu không cả tháng trời tới quay phim kiểu gì?

Bách Thần lấy điện thoại mở WeChat bắt đầu tìm người. Tìm tới tìm lui, tìm mấy lượt vẫn không thấy Đường Đường đâu.

Sao lại biến mất rồi? Trước đây anh xóa rồi à? Có không nhỉ? Bách Thần không nhớ rõ lắm.

Nghĩ không ra thì thôi, anh lại tìm số điện thoại của Đường Đường. Đêm hôm khuya khoắt không tiện gọi điện nên anh gửi một tin nhắn: [Rốt cuộc cô muốn làm cái gì?]

Muốn gì đây? Lạt mềm buộc c.h.ặ.t à? Thôi đi, anh không hề c.ắ.n câu này đâu. Bách Thần thấy mình nhất định phải nói rõ với Đường Đường.

Màn hình điện thoại sáng lên, tin nhắn của Đường Đường hồi đáp. Bách Thần thậm chí đã đoán trước cô sẽ trả lời thế nào, chắc chắn là nói "không muốn làm gì cả". Hừ, dùng đầu gối cũng đoán ra được...

Kết quả khi nhìn thấy tin nhắn trả lời: [Ai đấy?]

Bách Thần ngây người.

Mẹ kiếp! Anh... thế mà bị Đường Đường xóa số rồi?

Tác giả có lời muốn nói: Bách Thần: Bắt đầu hoài nghi nhân sinh...

Chương 035

Tôi bị xóa rồi. Tôi, Bách Thần, bị người ta đơn phương xóa số rồi. Tôi, Bách Thần, mà lại bị Đường Đường đơn phương xóa số sao?

Giả vờ thôi đúng không? Bách Thần nhìn chằm chằm ba chữ "Ai đấy?" mà thẫn thờ gần một phút. Sau đó anh chợt rùng mình một cái, sực tỉnh.

Bách Thần đặt điện thoại xuống, hừ lạnh một tiếng, suýt chút nữa là bị lừa rồi.

Anh suýt quên mất, hồi còn ghi hình chương trình trước, có lần Đường Đường nói chuyện với anh, bảo là đã học thuộc lòng số điện thoại của anh, còn nói đây là số duy nhất cô nhớ được ngoài số của chính mình. Lúc đó chắc Đường Đường muốn làm anh cảm động, tiếc là Bách Thần chẳng thấy cảm động tí nào, chỉ có mình Đường Đường tự làm mình cảm động mà thôi.

Hồi đó thuộc như cháo chảy, giờ lại hỏi anh là ai? Có phải là hơi coi thường trí nhớ của anh quá không.

Sự ngỡ ngàng vừa bùng lên trong lòng Bách Thần cuối cùng cũng tan biến khi anh nhớ ra chuyện cũ. Cố tình lạnh nhạt, cố tình giả vờ không biết anh là ai, chẳng phải là muốn anh chủ động sao?

Bách Thần có chút hối hận, vừa nãy đầu óc có vấn đề hay sao mà lại chủ động nhắn tin cho Đường Đường, giờ chẳng phải là đúng ý cô ta rồi sao? Có khi giờ này cô ta đang đắc ý cũng nên?

Tuyệt đối không được nhắn lại nữa.

Bách Thần lập tức đóng trang tin nhắn. Anh cứ không trả lời đấy, xem Đường Đường có sốt ruột không. Anh không tin cô ta đợi mãi không thấy hồi âm mà còn có thể tiếp tục ngồi yên chờ c.h.ế.t.

Thế là Bách Thần mở Weibo lên lướt, tìm kiếm tên mình, thấy rất nhiều bình luận về anh, Nhan Nghiên và cả Đường Đường. Thấy một đám người nói Đường Đường tham gia chương trình là để theo đuổi anh, lại thấy fan couple nói anh và Nhan Nghiên thực sự rất đẹp đôi...

Anh vừa xem vừa đợi tin nhắn trả lời, kết quả chơi đến tận 2 giờ sáng, điện thoại hết pin cũng chẳng đợi được tin nào.

Còn Đường Đường ở phía bên kia, trước khi đi ngủ nhận được một tin nhắn kỳ quặc, hỏi đối phương là ai thì người đó cũng không trả lời. Chắc là gửi nhầm người nên cô cũng chẳng để tâm.

Vừa rồi cô mới gọi điện cho Minh Thiếu Diễm, bên này hơn 11 giờ đêm thì ở thành phố S mới hơn 8 giờ, Minh Thiếu Diễm đang chuẩn bị đi tập gym. Anh lấy lý do không muốn bị quấy rầy lúc tập để giục Đường Đường cúp máy đi ngủ sớm.

Sợ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Trương Nhã Trúc, Đường Đường rón rén đặt điện thoại sang một bên, nhẹ nhàng kéo chăn lên.

Thực ra Trương Nhã Trúc vẫn chưa ngủ, nhìn bộ dạng cẩn thận của cô gái nhỏ bên cạnh mà không nhịn được cười. Mới quen Đường Đường vài tiếng đồng hồ nhưng bà đã cảm thấy đây là một cô bé rất tinh tế, hoàn toàn không giống những đứa trẻ mười mấy tuổi. Con gái bà lớn hơn Đường Đường hai tuổi mà còn chẳng hiểu chuyện bằng.

Trước đây nghe người ta nói Đường Đường không thông minh, không biết điều, toàn là nói bậy hết.

Đường Đường và Mễ Việt đều mệt mỏi cả ngày nên tối nay ngủ rất ngon. Đường Đường vẫn giữ thói quen tốt mười năm như một, dậy sớm định đi chạy bộ thì vừa vặn gặp Mễ Việt cũng ra ngoài tập thể d.ụ.c buổi sáng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.