[xuyên Không - Trọng Sinh] Cưng Chiều Nữ Phụ Trong Lòng Bàn Tay - Chương 82
Cập nhật lúc: 02/01/2026 02:03
"Em cũng muốn thử lắm đấy," Trương Nhã Trúc bật cười, "Chỉ sợ thử xong là phải vào bệnh viện nghỉ dưỡng luôn."
Mọi người đều cười rộ lên, Lưu Linh cũng đi tới: "Em cũng không dám chơi trò này đâu, đáng sợ quá."
Mễ Việt sợ dự án này bị hủy bỏ, theo bản năng quay sang hỏi Đường Đường phải làm sao. Đường Đường suy nghĩ một chút rồi nói: "Ngày mai sau khi đi cáp treo và ăn trưa xong, nếu chiều đi cả hai nơi thì thời gian sẽ rất gấp, mà cũng không phải ai cũng chơi được trò này. Hay là thế này đi, chúng ta chia làm hai nhóm: một nhóm đi nhảy Bungee, nhóm còn lại đi bảo tàng và vườn bách thảo. Mọi người cũng không nhất thiết lúc nào cũng phải tụ tập với nhau, quan trọng nhất là chơi phải vui, chị Nhã Trúc thấy sao ạ?"
"Như vậy thì tốt quá," Trương Nhã Trúc mỉm cười nhìn Đường Đường một cái đầy tán thưởng.
Cái cô bé này càng tìm hiểu càng thấy thích, mới 18 tuổi mà cứ như "bà cụ non", việc gì cũng quyết định đâu ra đấy.
Sau khi gọi tất cả mọi người xuống và giải thích rõ ý định, cả hội bắt đầu lựa chọn điểm đến cho ngày mai.
Người trẻ thì ham cảm giác mạnh, Bách Thần vừa nghe xong, chẳng cần suy nghĩ đã định chọn nhảy Bungee, kết quả còn chưa kịp mở miệng đã nghe Nhan Nghiên nói cô ta muốn đi bảo tàng.
Bách Thần tức khắc ngậm miệng.
Điều "chí mạng" nhất là Nhan Nghiên lại vừa vặn liếc nhìn anh một cái. Đối diện với gương mặt sát ngay trước mắt, Bách Thần hít sâu một hơi: "Em cũng đi bảo tàng."
Mễ Việt ném cho Bách Thần một ánh mắt kiểu 'Không phải chứ bồ?', nhưng nghĩ lại vì nữ thần nên cũng có thể hiểu được, cậu quay sang hỏi Đường Đường: "Bà đi đâu?"
Bách Thần cũng nhìn qua.
Đường Đường chẳng cần suy nghĩ: "Tất nhiên là đi nhảy Bungee rồi, tôi vẫn luôn muốn thử một lần."
"Người anh em tốt!"
Mễ Việt phấn khích vỗ vai Đường Đường một cái, chợt nhớ ra điều gì đó liền quay sang nhìn Bách Thần, quả nhiên thấy mặt anh chàng hiện rõ vẻ đấu tranh và kinh ngạc.
Bách Thần nhớ rất rõ, hồi ghi hình chương trình tuyển tú, ban tổ chức có cho Top 30 đi chơi công viên một ngày. Rất nhiều cô gái chơi đến phát điên, mấy trò như con lắc hay tháp rơi tự do đều dám chơi tuốt, duy chỉ có Đường Đường là luôn tỏ ra thục nữ, chỉ chơi vòng quay ngựa gỗ với xe điện đụng, còn nói là mình sợ.
Hồi đó cô sợ đến mức mấy trò đó còn chẳng dám chơi, giờ lại dám đi nhảy Bungee?
Rốt cuộc là lúc trước cố tình giả vờ, hay bây giờ cố tỏ ra không sợ?
Nếu là vế trước, chứng tỏ Đường Đường cố tình giả làm thục nữ để lấy lòng anh; còn vế sau thì sao? Chứng tỏ cô thà chịu sợ chứ không muốn cùng nhóm với anh?
Bách Thần hoàn toàn hoang mang.
Lơ ngơ thế nào mà cuối cùng cũng chốt xong xuôi: bốn người đi bảo tàng, bốn người đi nhảy Bungee. Mễ Việt hớn hở lên lầu đi ngủ, bảo là phải nghỉ ngơi dưỡng sức để mai chơi cho đã.
Nhan Nghiên biết rõ Bách Thần muốn đi nhảy Bungee nhưng vì mình mà từ bỏ, trong lòng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Và thế là, lại chỉ có một mình Bách Thần rơi vào trạng thái mất ngủ.
Cuối cùng không nhịn được, anh lại nhắn tin cho Đường Đường.
Đường Đường đang chuẩn bị đi ngủ thì nhận được tin nhắn, lại là cái kẻ gửi nhầm hôm qua.
[Thật ra cô không cần phải cố ý làm như vậy.]
Cái người này đúng là khó hiểu hết chỗ nói, hôm qua thì hỏi cô muốn làm gì, hôm nay lại bảo không cần cố ý làm như vậy.
Cố ý cái gì? Tôi còn đang muốn hỏi anh rốt cuộc muốn làm trò gì đấy!
Đường Đường gửi lại một tràng dấu hỏi chấm: [???????]
[Cô cứ nhất thiết phải như vậy sao?]
Tôi thì làm sao? Anh có bệnh thật rồi đấy!
[Anh rốt cuộc là ai?]
[Cô rõ ràng thuộc làu số điện thoại của tôi, giờ cần gì phải giả vờ như không quen biết?]
Xong, kiểm tra xong xuôi, kẻ này đích thị là bị thần kinh.
Đêm hôm khuya khoắt cãi nhau mà cũng tìm sai người, lại còn làm phiền cô nghỉ ngơi. Đường Đường đen mặt, thẳng tay lôi số điện thoại này vào danh sách đen.
Phiền c.h.ế.t đi được, ngủ!
Bách Thần lại đợi rồi lại đợi, mãi mà không thấy Đường Đường nhắn lại, trong lòng mắng thầm cô mấy bận. Cái người này đúng là càng lúc càng quá đáng, giờ anh đã chủ động bắt chuyện rồi mà cô vẫn không thèm đếm xỉa đến anh?
Sao nào, bị anh vạch trần nên thẹn quá hóa giận à?
Bách Thần lạch cạch gõ một tràng dài:
[Đường Đường, chúng ta còn phải ở chung với nhau nhiều ngày, cứ thế này mãi cũng không phải cách, chúng ta nói rõ ràng đi... Mọi người đều là người trong vòng, lại còn chung người quản lý, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, không cần phải làm cho nhau khó xử như vậy, chúng ta vẫn có thể làm bạn...]
Gửi.
Y như đá chìm đáy bể.
[Không nhận được à?]
[Ngủ rồi?]
Vẫn không có hồi âm.
Bách Thần không tài nào ngủ nổi, nhịn hết nổi liền ra khỏi phòng gọi điện cho Đường Đường. Không được, anh phải tìm cô nói chuyện cho ra nhẽ.
Anh lén lút ra khỏi phòng, bấm số gọi cho cô. Sau hai tiếng "tút tút", đầu dây bên kia vang lên giọng nữ máy móc nhắc nhở: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau, sorry, the number..."
Cái đờ mờ.
Cái điện thoại cùi bắp của Đường Đường lại bị dở chứng gì rồi?
Tin nhắn không trả lời, điện thoại gọi không được, Bách Thần cuối cùng cũng bỏ cuộc, ỉu xìu đi về ngủ.
Sáng hôm sau thức dậy, Bách Thần nhìn Đường Đường đang tràn đầy sức sống, rồi lại nhìn vào gương thấy quầng thâm dưới mắt mình, anh hằn học liếc Đường Đường một cái, sau đó lấy kính râm ra, cố tình lách mạnh qua người cô.
Tỏ vẻ cực ngầu rồi đi ra ngoài.
Đường Đường bị va mạnh đến mức lảo đảo, cô xoa xoa cánh tay.
Phiền thật sự. Lại thêm một kẻ thần kinh nữa.
Chương 37
Cả hội cùng ngồi cáp treo tham quan toàn thành phố. Nhóm người tụ tập toàn trai xinh gái đẹp, thu hút bao nhiêu ánh nhìn của người đi đường.
Nhan Nghiên từng đoạt giải thưởng với một bộ phim trước đó, tuy là Ảnh hậu của Liên hoan phim Tokyo nhưng bộ phim lại được công chiếu toàn cầu. Vốn dĩ cả đoàn đã rất gây chú ý, nhìn đi nhìn lại, quả nhiên có người nhận ra Nhan Nghiên.
Người nhận ra cô là ba chàng trai ngoại quốc, họ hào hứng nói bằng tiếng Anh rằng đã xem phim của Nhan Nghiên và thấy cô diễn cực kỳ, cực kỳ tốt.
Nhan Nghiên dùng vốn tiếng Anh lưu loát để trò chuyện với họ, thế là ba anh chàng lại càng khen cô nói tiếng Anh hay quá.
Sau một hồi "xì xồ" trao đổi rồi chụp ảnh chung, Bách Thần và Mễ Việt – hai kẻ "mù" tiếng Anh – dù chẳng hiểu gì nhưng vẫn ra vẻ như hiểu lắm, thỉnh thoảng lại gật gật đầu, đặc biệt là Bách Thần, tỏ ra ủng hộ vô cùng nhiệt tình.
