[xuyên Không Trọng Sinh] 《đại Mỹ Nhân Kiều Diễm Thập Niên 80》 - Chương 204

Cập nhật lúc: 08/01/2026 06:49

Trong đầu hiện lên một khuôn mặt, đôi mày không khỏi nhíu lại. Không lẽ lại trùng hợp như vậy chứ?

Nhưng nhớ tới danh tiếng của đối phương trong giới, lại liên tưởng tới chuyện vừa rồi, ước chừng tám chín phần mười chính là cô ta.

Trong lòng đang mải suy nghĩ nên ngay cả khi đám người trong hành lang tản đi sạch sành sanh lúc nào cô cũng không biết, cho tới khi bị người từ trên lầu xông thẳng xuống làm cho giật mình mới hoàn hồn lại.

"Làm ơn nhường đường một chút, cảm ơn."

Tống Thời Khê nghe ra giọng nói của đối phương chính là một trong hai người lúc nãy, bèn né sang một bên nửa bước. Sau đó thấy đối phương nhanh chân xuống lầu, thoắt cái đã chạy mất dạng.

Cô nhìn theo vài cái rồi thu hồi tầm mắt, xách đồ mua ở tiệm tạp hóa đi lên lầu.

Vừa bước vào tầng ba, Tống Thời Khê đã thấy mấy chiếc vali xếp chồng lên nhau ở hành lang. Trên một chiếc vali còn có một người phụ nữ bọc kín mít đang ngồi, cô ta vốn dĩ đang nghe người bên cạnh nói chuyện, có lẽ nghe thấy tiếng bước chân nên quay đầu nhìn về phía cô một cái.

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung. Đó là một đôi mắt hạnh mọng nước linh động, ánh mắt bình thản, dường như không hề bị chuyện lúc nãy ảnh hưởng.

Tống Thời Khê đang do dự xem có nên chào hỏi một câu không, liền nghe thấy đối phương chủ động gật đầu với mình. Cô cũng lập tức làm theo, coi như là đã chào hỏi xong.

Sau đó cô bước qua người đối phương. Khi đi ngang qua, dư quang liếc thấy trên mặt đất có một tờ giấy trắng, bên trên viết hai chữ Lưu Liễu, chỉ là trên đó bị giẫm lên mấy dấu chân đen, tờ giấy trắng mấy cũng trở nên xám xịt. Trong lòng cô thắt lại một cái, nhưng ngoài mặt không có biểu cảm gì, đi thẳng tới căn phòng trong cùng, dùng chìa khóa mở cửa.

Trước khi ra ngoài chậu than vẫn còn cháy rực thì lúc này sắp tắt ngóm. Cô bỏ thêm mấy cục than, mở hé cửa sổ để giữ thông thoáng, tránh để bị ngộ độc, nếu không thì thật là mất nhiều hơn được.

Làm xong những việc này, cô mới ngồi bên giường xếp quần áo, chỉ là suy nghĩ đã bay đi đâu mất.

Lưu Liễu? Đây chính là một diễn viên thực lực, cả phim truyền hình và phim điện ảnh đều có tham gia, có danh tiếng và tư bản nhất định trong giới. Năm ngoái còn theo đoàn phim ra nước ngoài tham dự liên hoan phim, có thể nói là vô cùng vẻ vang.

Người như vậy không phải là tiểu nhân vật mặc cho người khác bắt nạt.

Tăng Thư Di mặc dù cũng có tác phẩm lận lưng, danh tiếng lớn, nhưng dù sao tuổi đời còn nhỏ. Trong cái giới coi trọng tiền bối hậu bối này mà còn hống hách như vậy, nhất định sẽ bị "dạy cho làm người".

Tục ngữ nói rất đúng, đi đêm lắm có ngày gặp ma. Loại người như Tăng Thư Di mắt cao hơn đầu, không hiểu đạo lý làm việc gì cũng nên để lại một con đường lui, sớm muộn gì cũng chịu thiệt thòi lớn.

Vừa nghĩ tới đây đã nghe thấy ngoài cửa truyền tới những tiếng ồn ào náo nhiệt.

Tống Thời Khê nhẹ chân nhẹ tay đi tới cửa, hé một khe cửa nhìn ra ngoài một cái, liền thấy mười mấy người vây quanh ở ngoài, người đi đầu hễ nhiên là tổng đạo diễn của bộ phim này - Phùng Bình.

Cô chỉ liếc một cái rồi im hơi lặng tiếng khép cửa lại, không nhìn thêm nữa.

Bên ngoài náo loạn bao lâu cô không biết. Đợi khi từ phòng vệ sinh tắm rửa xong đi ra thì đã không còn nghe thấy động tĩnh gì nữa. Cứ ngỡ ở môi trường lạ nhất định sẽ không ngủ được, nhưng không ngờ lại là một đêm không mộng mị, ngày hôm sau thức dậy cùng lúc với tiếng chuông báo thức.

Vừa thay quần áo xong, Triệu Hà Thái đã tới, còn mang theo một tin đồn bát quái.

"Chị Thời Khê, tối qua chị có nghe thấy động tĩnh bên ngoài không? Nghe nói nữ chính và nữ phụ suýt chút nữa đ.á.n.h nhau vì tranh phòng, sau đó đạo diễn Phùng tới mới bình ổn được sự việc." Triệu Hà Thái biết ở đây cách âm không tốt nên cố gắng hạ thấp giọng.

Chuyện này Tống Thời Khê sớm đã biết rồi, nhưng thấy Triệu Hà Thái mắt sáng rực, vẻ mặt mong chờ nhìn mình, bèn nương theo mà hỏi: "Vậy cuối cùng ai thắng?"

"Đạo diễn Phùng nói phòng ban đầu chia cho ai thì thuộc về người đó. Chị không thấy mặt cô Tăng kia thối đến mức nào đâu, đồ đạc sắp xếp gần xong hết rồi lại phải lủi thủi dời ra ngoài."

Triệu Hà Thái không biết Tống Thời Khê từng gặp Tăng Thư Di, còn vì Dư Uyển mà quan hệ giữa hai người có chút tế nhị, nên lúc này nói thật lòng, thấp thoáng vẻ hả hê: "Cho họ chừa cái tội bắt nạt người khác, đáng đời đêm hôm khuya khoắt bị đuổi ra ngoài!"

Mọi người đều là người bình thường, ghét nhất là loại người cậy thế h.i.ế.p người, mắt cao hơn đầu. Dù sao ra ngoài làm việc, ai mà muốn gặp phải đồng nghiệp bày đặt vẻ ta đây, ra vẻ ngôi sao chứ?

Nên Tăng Thư Di gặp xui xẻo, Triệu Hà Thái chỉ thấy hả dạ.

Tống Thời Khê sớm đã đoán được diễn biến sự việc, nên không quá kinh ngạc. Thấy Triệu Hà Thái nói xong, cô bèn chuyển chủ đề một cách thích hợp: "Mau thu dọn đi, lát nữa còn đi tham gia lễ khai máy."

"À vâng vâng." Triệu Hà Thái thu lại vẻ cười cợt, lập tức chuyển sang chế độ làm việc.

Hai người vừa thu dọn xong, cửa đã bị ai đó gõ vang từ bên ngoài.

Triệu Hà Thái đi mở cửa, một lát sau liền nói với Tống Thời Khê: "Chị Thời Khê, là người của Tần tổng."

Nghe vậy, Tống Thời Khê dừng động tác kẻ mày, có chút ngạc nhiên đối phương sao lại nhanh như vậy, vội vàng đứng dậy đi ra cửa. Liền thấy một nam một nữ đứng ở đó, sau khi chào hỏi cô liền giải thích ngắn gọn mục đích đến.

Tống Thời Khê lúc này mới biết Tần Việt hành động nhanh tới mức nào, ngay cả nhà cũng đã tìm xong, hơn nữa còn dọn dẹp sạch sẽ. Đồ đạc bên trong đều là được chở từ trên thành phố xuống, vận chuyển và sắp đặt ngay trong đêm.

Có chỗ ở mới, Tống Thời Khê đương nhiên rất vui mừng. Tần Việt làm việc cô rất yên tâm, chắc chắn đã sắp xếp ổn thỏa. Cô không phải người thích tự làm khổ mình, có môi trường sống tốt hơn đương nhiên không cần phải chịu khổ vô ích. Chỉ có điều chuyện này vẫn phải nói với đoàn phim một tiếng mới tiện hành động. Cô vừa mở lời đã nghe đối phương nói: "Tần tổng đã đ.á.n.h tiếng xong cả rồi."

Tần Việt còn quen biết người của đoàn phim sao?

Chuyện này anh không hề nhắc với cô, nhưng nghĩ lại, anh có thể cử người tới đây trong thời gian ngắn như vậy thì còn chuyện gì anh không làm được chứ?

Giờ đã không còn nỗi lo gì nữa, Tống Thời Khê bèn bảo họ giúp mang đồ đạc qua đó trước, lát nữa lễ khai máy kết thúc cô sẽ trực tiếp qua đó luôn.

Tống Thời Khê tiếp tục trang điểm, canh giờ rồi ra khỏi cửa. Vừa khéo lại gặp Lưu Liễu và trợ lý của cô ấy ở đầu cầu thang. Hai nhóm người chạm mặt nhau, lần này Tống Thời Khê lên tiếng trước: "Chào cô Lưu."

"Chào cô."

Lưu Liễu rất xinh đẹp, khí chất thiên về văn tĩnh thanh đạm. Cô ấy hào phóng mỉm cười với Tống Thời Khê, sau đó nói: "Đi cùng nhau chứ?"

"Vâng."

Nói ra thì trước đó hai người cũng không quen biết, không có tình giao thiệp. Hơn nữa chuyện tối qua Tống Thời Khê coi như là một nhân chứng tận mắt thấy nửa phần, đi cùng nhau ít nhiều cũng có chút gượng gạo, nhưng hai bên hiếm khi ăn ý, đều không nhắc tới chuyện đó.

"Cô Tống trước đây chưa từng đóng phim phải không?"

"Vâng, đây là vai diễn đầu tiên của em, em lo lắng tới mức cả đêm không ngủ ngon." Tống Thời Khê nói dối không chớp mắt, giọng điệu cố ý phóng đại, khiến Lưu Liễu khẽ cười một tiếng, ngay sau đó nói: "Nếu có chỗ nào cần giúp đỡ, cô có thể tới tìm tôi bất cứ lúc nào."

"Thật sao ạ? Vậy thì cảm ơn cô Lưu nhiều lắm." Tống Thời Khê thốt lên một tiếng, đôi mắt cong cong.

"Đương nhiên là thật rồi." Ánh mắt Lưu Liễu rơi trên khuôn mặt xinh đẹp rạng rỡ của Tống Thời Khê, không nhịn được nhìn thêm vài cái: "Đạo diễn Phùng rất giỏi chỉ dạy người mới, có ông ấy ở đây, cô Tống cũng không cần quá lo lắng đâu."

Hai người vừa đi vừa chuyện trò, quan hệ xích lại gần nhau không ít. Chỉ có điều vừa tới địa điểm tổ chức lễ khai máy, hai người đã bị tách ra.

Vai diễn của Tống Thời Khê coi như là nữ phụ số bốn, đất diễn không nhiều nhưng hầu như xuyên suốt cả bộ phim. Cộng thêm danh tiếng của cô hiện giờ lớn nên cũng không ai dám chậm trễ.

Đợi không lâu sau, lễ khai máy chính thức bắt đầu. Tống Thời Khê theo đám đông thực hiện quy trình. Vừa nghe đạo diễn nói xong, cô liền nhận thấy ở vị trí trung tâm có một ánh mắt như có như không dính c.h.ặ.t lấy mình. Đợi khi cô nhìn qua thì lại không bắt được người đó, nhưng trực giác mách bảo cô, người đó chính là Tăng Thư Di.

Quả nhiên, sau khi lễ khai máy kết thúc, Tăng Thư Di và người quản lý của cô ta đã đi tới.

"Thật không ngờ lại có duyên phận như vậy với cô Tống."

Tống Thời Khê lướt qua Vương Tuyết - người cô đã từng gặp. Đối phương dường như đã quên mất chuyện trước kia, cười rạng rỡ vô cùng. Khóe môi cô khẽ nhếch lên, cười như không cười đáp lại: "Đúng vậy."

Thấy thái độ của Tống Thời Khê không mấy nhiệt tình, Tăng Thư Di lập tức sa sầm mặt mũi, trong lòng hừ lạnh đúng là cho mặt mũi mà không biết điều. Cậy có Tần tổng đứng sau là lên mặt, cũng không nhìn xem mình nặng mấy cân mấy lượng. Cô ta đã hạ mình tới bắt chuyện thì cô phải hớn hở vây quanh mới đúng, bày ra bộ dạng này cho ai xem chứ!

Hết người này đến người khác, thật sự coi cô ta dễ bắt nạt sao?

Vốn dĩ vì chuyện tối qua đã nén một bụng lửa giận, Tăng Thư Di càng nghĩ càng tức, vừa định buông lời châm chọc vài câu thì đã bị Vương Tuyết kéo kéo tay, đành phải nuốt ngược lời định nói vào trong, quay đầu sang một bên, xem chừng là không định nói chuyện nữa.

Tống Thời Khê thần sắc thản nhiên, không muốn lãng phí thời gian ở đây nữa, bèn nói: "Tôi còn có việc, xin phép đi trước."

"Cô Tống đi thong thả, buổi tối chuyện trò sau nhé." Vương Tuyết cười híp mắt, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Đạo diễn Phùng buổi tối có tổ chức bữa tiệc, các diễn viên đều phải tham gia.

Tống Thời Khê không đáp lời, xoay người rời đi.

Đợi khi không còn thấy bóng người nữa, nụ cười trên mặt Vương Tuyết lạnh xuống, liếc nhìn Tăng Thư Di vẫn còn đang tỏ vẻ bên cạnh, trong lòng khá là hận sắt không thành thép. Nhưng lại không thể nói nặng lời, vạn nhất thật sự làm cô ta giận, với tính tình của cô ta thì không biết sẽ làm ra chuyện gì, bèn hạ thấp giọng khuyên nhủ.

"Người ta có chỗ dựa, chúng ta cứ dỗ dành cho tốt, tạo mối quan hệ gần gũi một chút, sau này không lo không được hưởng lợi. Đạo lý này người khác không hiểu, lẽ nào Thư Di em còn không hiểu sao?"

Tăng Thư Di mím môi, biết là đạo lý này, nhưng lại không hạ được thể diện xuống, hừ lạnh nói: "Cô ta là một người mẫu dã quai (người mẫu tự do/không danh tiếng), giữa chừng nhảy ra đóng phim, em đi nịnh nọt cô ta chẳng phải là tự hạ thấp giá trị bản thân sao? Nếu để người ta thấy được, mặt mũi em biết để đâu?"

Vương Tuyết chỉ thấy thái dương giật giật, hít một hơi thật sâu: "Nghề này của chúng ta vốn dĩ không hỏi xuất thân, có tiền có danh chính là đạo lý cứng. Đàn ông của cô ta là nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim này, em giao hảo với cô ta thì có gì là mất mặt? Người khác muốn nịnh còn không có cơ hội mà nịnh đâu."

Nghe thấy lời này, trong mắt Tăng Thư Di xẹt qua một tia đố kỵ, siết c.h.ặ.t túi sưởi tay trong tay, nhưng vẻ mặt đã giãn ra vài phần.

Biết cô ta đã nghe lọt tai, Vương Tuyết lại bồi thêm một nhát: "Sáng nay chị thấy cô ta đi cùng Lưu Liễu tới đây đấy. Lẽ nào tranh phòng tranh không lại, tranh người cũng không lại sao? Nếu tạo được quan hệ tốt với Tống Thời Khê, chuyện muốn thêm đất diễn chẳng phải là dễ như trở bàn tay?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.