[xuyên Không Trọng Sinh] 《đại Mỹ Nhân Kiều Diễm Thập Niên 80》 - Chương 45
Cập nhật lúc: 07/01/2026 19:26
Chú của cô vì chuyện này mà sầu đến bạc cả đầu. Có một lần tới nhà ăn cơm, chú còn nhờ cô để mắt tìm giúp trong đám sinh viên đại học.
Thế nên lúc đó nghe Tống Thời Khê nói thiếu tiền, cô mới giới thiệu công ty của chú cho cô ấy, không ngờ lại thành công thật.
Cũng đúng thôi, Tống Thời Khê bất kể là nhan sắc hay vóc dáng đều là mười phân vẹn mười, không trúng tuyển mới là lạ.
“Nhưng dù sao đi nữa vẫn phải cảm ơn cậu. Mình kính cậu một ly.” Tống Thời Khê tự rót cho mình một ly rượu, đưa lên môi nhấp một ngụm, thấy không quá cay liền uống cạn.
Trần Huệ Lị thấy cô uống, cũng uống theo một ly.
“Làm người mẫu sao?” Ánh mắt Đặng Thúy Hà sáng lên. Đây là lần đầu bà nghe thấy nghề này, lập tức hỏi thêm vài câu xem nó có nghĩa là gì.
“Là mặc quần áo của thương gia để chụp ảnh ạ. Người khác thấy mình mặc đẹp thì sẽ mua, thương gia sẽ kiếm được tiền.” Trần Huệ Lị giải thích một cách dễ hiểu cho Đặng Thúy Hà: “Người bình thường không làm nổi đâu ạ, phải xinh đẹp, dáng người cao ráo mảnh khảnh như Thời Khê mới có cơ hội.”
“Thế thì đúng rồi, tôi sống gần bốn mươi năm rồi mới lần đầu thấy ai xinh như Thời Khê đấy.” Đặng Thúy Hà vỗ đùi một cái, biểu cảm trên mặt rất chân thành. Bà và Trần Huệ Lị người tung kẻ hứng khen ngợi làm Tống Thời Khê đỏ cả mặt, vội vàng xin tha chuyện này mới coi như qua đi.
Tần Việt lát nữa còn phải lái xe nên không uống rượu, anh ngồi bên cạnh yên lặng lắng nghe họ nói chuyện.
Đây không phải lần đầu anh nghe Tống Thời Khê nhắc đến hai chữ “làm thêm”. Lúc đó anh chỉ nghĩ cô thiếu tiền nên mới muốn làm việc, nhưng giờ xem ra không hoàn toàn là vậy.
Có lẽ cô thật sự muốn dựa vào chính mình để kiếm tiền và rèn luyện bản thân.
Hoặc là muốn dành dụm thêm ít tiền để phòng hờ chuyện gì đó...
Nghĩ đến điểm cuối cùng này, Tần Việt không khỏi cười khẩy, cảm thấy mình ở công ty lâu quá nên bị bệnh nghề nghiệp rồi, lúc nào cũng phải nghĩ xa thêm một tầng. Với cô lúc này thì có chuyện gì cần phải dành dụm tiền để đề phòng trước cơ chứ?
Sau lưng cô có anh, có nhà họ Tần. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, có thể bảo đảm cho cô cả đời vinh hoa phú quý, không phải lo nghĩ gì.
Ngược lại, có một chuyện khác quan trọng hơn. Ánh mắt Tần Việt lướt qua gương mặt Trần Huệ Lị, thầm ghi nhớ tên cô, chuẩn bị ngày mai sai người đi điều tra xem công ty của người chú mà cô nói rốt cuộc là lai lịch thế nào.
Nếu là công ty chính quy và hợp pháp thì không vấn đề gì, nhưng nếu không phải...
“Đúng rồi, nghỉ hè mọi người có dự định gì chưa? Hay là lúc đó hẹn nhau đi chơi đi? Mình sẽ dẫn mọi người đi leo Trường Thành, tham quan Cố Cung, trượt patin, ăn đặc sản trong các ngõ nhỏ, thấy sao?” Trần Huệ Lị lớn lên ở Kinh Thành từ nhỏ nên rất rành rọt các địa điểm vui chơi.
Tống Thời Khê không có vấn đề gì, nói lúc nào rảnh đều có thể hẹn.
Đặng Thúy Hà thì lắc đầu: “Cái thân già này của tôi không đi góp vui đâu. Các cháu chơi mệt rồi có thể đến nhà tôi, tôi làm bánh nướng cho mà ăn.”
“Thế còn Thu Hồng thì sao?”
Tống Thời Khê biết Ngô Thu Hồng lúc đông người thường không tự nhiên, vả lại cô không phải người địa phương, nghỉ hè đa phần là sẽ về quê. Nhưng cũng không chắc chắn, mấy ngày trước cô còn nghe Ngô Thu Hồng nói vé tàu đắt, nghỉ hè rất có thể sẽ ở lại trường học tập.
Thấy mọi người đều nhìn mình, Ngô Thu Hồng ngẩn ra, vành tai ửng hồng, sau đó lên tiếng.
“Nghỉ hè mình định tìm một công việc ngắn hạn liên quan đến chuyên ngành để rèn luyện bản thân, sẵn tiện xem có kiếm được chút tiền sinh hoạt phí không. Nếu không tìm được thì ở lại trường học tập, nên mình vẫn chưa chắc có thời gian đi chơi không nữa.”
Cô xuất thân từ nông thôn, tư tưởng bị hạn chế. Trước đây cô nghĩ sinh viên đại học thì nên ngồi trong văn phòng làm những công việc vẻ vang, cầm bát cơm sắt của nhà nước. Nhưng khi thực sự đến Kinh Thành mới phát hiện ra hiện tại các công ty tư nhân cũng là một lối thoát tốt.
Cô không nên bị giới hạn trong một con đường duy nhất.
Cô muốn kiếm thật nhiều tiền, sau này ở lại thành phố lớn, tự mình gầy dựng một khoảng trời riêng.
Nên cô định bắt đầu từ công việc ngắn hạn, học hỏi được chút gì đó từ thực tế.
Mọi người đều thấy ý tưởng này của Ngô Thu Hồng rất hay, Tống Thời Khê càng ủng hộ hết mình. Bất kể lúc nào, tích lũy thêm kinh nghiệm sau này ra trường tìm việc sẽ có sức cạnh tranh hơn.
Đúng lúc này, Tần Việt nãy giờ im lặng mới lên tiếng: “Nếu cần thiết, bộ phận tài chính công ty chúng tôi đang tìm thực tập sinh, lúc đó cô có thể tới thử xem.”
Dứt lời, một tấm danh thiếp được đẩy tới trước mặt Ngô Thu Hồng. Người sau nhìn tấm danh thiếp đơn giản mà sang trọng, trong mắt hiện lên niềm vui sướng không giấu nổi. Đầu tiên cô nhìn Tần Việt, sau đó nhìn Tống Thời Khê bên cạnh anh. Sau khi nhận được ánh mắt thúc giục của cô bạn, Ngô Thu Hồng vội vàng cảm ơn: “Cảm ơn anh!”
“Không có gì.” Tần Việt cũng nhìn Tống Thời Khê, thấy cô cười, anh cũng khẽ nhếch môi theo.
Bữa cơm này ăn xong thời gian đã không còn sớm nữa. Vì ăn cơm cùng bạn bè nên tâm trạng thoải mái hơn bình thường, cộng thêm ban ngày xảy ra quá nhiều chuyện tồi tệ nên cần một nơi để phát tiết. Tống Thời Khê vô thức uống thêm vài ly, lúc đứng dậy khỏi ghế bước chân đã có chút không vững.
Thấy cô sắp sửa ngã ngồi lại vào ghế, một bàn tay lớn vươn tới nắm lấy cánh tay cô, kéo cô đứng dậy.
“Say rồi à?”
Tần Việt bước tới gần Tống Thời Khê một bước, bàn tay to rộng ấm áp chuyển sang giữ c.h.ặ.t vai cô, bấy giờ mới không để cô tiếp tục trượt xuống. Chỉ có điều như vậy thì tư thế của hai người thật sự có chút mập mờ.
“Không, không có.” Tống Thời Khê lắc đầu, đôi mắt đẹp sương khói m.ô.n.g lung nhìn anh, mang theo một vẻ quyến rũ tình tứ khó tả.
Thấy vậy, ánh mắt Tần Việt tối lại, cảm nhận được làn da mềm mại dưới đầu ngón tay đang trở nên nóng rực.
“Thời Khê uống say rồi ạ?”
Đúng lúc này, tiếng hỏi han vang lên từ phía đối diện kịp thời kéo lý trí của anh quay lại. Anh thấy Ngô Thu Hồng đi tới giúp đỡ dìu Tống Thời Khê, liền hợp thời buông tay: “Ừm, chắc là vậy.”
Nơi đông người, nam nữ thụ thụ bất thân, dù sao cũng phải giữ gìn danh dự cho cô.
Đến hầm gửi xe, Tống Thời Khê đã dựa vào người Ngô Thu Hồng ngủ gà ngủ gật. Tần Việt bảo họ dìu cô lên ghế phụ, thắt dây an toàn xong mới lái xe.
May mà mọi người đều ở cùng một quận, khoảng cách không quá xa, chẳng mấy chốc đã lần lượt đưa từng người về tới nhà.
Đêm về trên đường phố rất yên tĩnh, trăng treo đầu cành, soi sáng lối về.
Tần Việt giảm tốc độ xe, đến một ngã tư đèn đỏ, bấy giờ mới quay đầu nhìn cô.
Người phụ nữ vùi mình trong ghế, ngủ rất say. Khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay nghiêng về phía anh, cằm tựa vào vai, vài lọn tóc xõa xuống trước trán tạo thành những vệt bóng. Cánh môi vốn dĩ căng mọng lúc này ửng lên màu hồng quyến rũ, đôi gò má ửng hồng. Trong hơi thở phảng phất một mùi rượu thoang thoảng.
Cả người cô giống hệt một chú mèo nhỏ lười biếng, ngoan ngoãn đến lạ thường.
Nhìn cảnh tượng này, nhịp tim Tần Việt lỗi nhịp, bàn tay nắm vô lăng hơi siết c.h.ặ.t. Anh hít một hơi sâu mới miễn cưỡng nén lại nỗi rung động đó, tập trung lái xe trở lại.
Đèn xanh sáng lên, chiếc xe khởi động lần nữa, cuối cùng dừng lại dưới lầu nhà họ Tần. Đèn trong nhà đều đã tắt hết, xem ra mọi người đều đã đi nghỉ.
Tần Việt xuống xe trước, mở cửa ghế phụ, thử gọi khẽ: “Đến nhà rồi.”
Lời vừa dứt, liền thấy cô mất kiên nhẫn nhíu mày, rên rỉ vài tiếng, giọng điệu vừa nũng nịu vừa lẳng lơ, mang theo phong tình như đang làm nũng. Ngay sau đó đầu cô nghiêng đi, dựa về phía anh. Tần Việt vô thức cúi người xích lại gần một chút, cô liền rơi vào lòng anh, khẽ cọ cọ như đang tìm vị trí thoải mái nhất.
Dáng vẻ ngoan ngoãn hoàn toàn không phòng bị này làm Tần Việt mím c.h.ặ.t môi. Nhịp tim khó khăn lắm mới bình ổn lại lần nữa mất kiểm soát, thình thịch thình thịch, cực kỳ rõ ràng giữa đêm khuya thanh vắng.
Anh hơi căng thẳng cúi xuống nhìn, thấy gương mặt cô khi ngủ vẫn điềm tĩnh như vậy mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tần Việt ôm lấy cơ thể cô, cẩn thận cởi dây an toàn trên người cô, sau đó bế ngang cô lên. Khoảng cách giữa hai người lại kéo gần.
Anh chưa bao giờ bế phụ nữ trưởng thành như thế này. Lúc mới bắt đầu còn chẳng biết đặt tay vào đâu. May mà cô nhẹ đến không tưởng, giống như một sợi lông vũ nhẹ tênh, chỉ cần dùng chút lực là có thể dễ dàng nhấc bổng lên.
Bàn tay lớn đặt trên eo cô, vòng eo nhỏ nhắn dường như một bàn tay anh có thể bao trọn. Nhìn qua thì toàn là xương, nhưng vị trí lòng bàn tay chạm vào lại cực kỳ mềm mại, khiến người ta không kìm được mà nuốt nước bọt.
Nhận ra mình đang nảy sinh suy nghĩ không đúng đắn, Tần Việt cau mày, điều chỉnh lại vị trí tay và tư thế. Nhưng giây tiếp theo, cô nghiêng đầu một cái, một sự mềm mại cách một lớp vải mỏng dán lên l.ồ.ng n.g.ự.c anh. Cảm giác đó lúc có lúc không, khiến sự ngứa ngáy cào xé tâm can càng thêm rõ rệt, từng chút từng chút một xâu xé lý trí của anh.
Gần như ngay lập tức anh đã nhận ra tình huống đột ngột này, đuôi mắt nhuốm màu đỏ nhạt, yết hầu lăn lộn hai cái, hơi thở trở nên dồn dập. Đầu ngón tay ôm lấy khoeo chân cô vô thức siết lực.
Có lẽ cảm nhận được cơn đau và sự khó chịu, người trong lòng vùng vẫy hai cái, đầu lệch đi, không còn dán c.h.ặ.t vào anh nữa.
Giây phút đó, không nói rõ được là thở phào nhẹ nhõm hay là thất vọng.
Tần Việt im lặng hai giây, dùng chân đóng cửa xe lại rồi đi vào nhà. Lên thẳng tầng ba, đầu tiên anh đẩy cửa phòng ngủ của cô ra. Khi thấy chiếc giường trống không chỉ còn lại đệm, ánh mắt anh trầm xuống vài phần, lập tức thay đổi phương hướng.
Anh đã vài ngày không về đây ở, nhưng đồ đạc trang trí trong phòng vẫn như mới, không có thay đổi gì lớn. Anh kéo chăn ra, cẩn thận đặt cô lên trên.
Trên chiếc giường màu xám đậm, cô giống như một điểm sáng, thêm vài phần sinh khí cho căn phòng vốn dĩ lạnh lẽo cứng nhắc.
Mái tóc đen nhánh xõa tung trên gối, cổ áo không biết từ lúc nào đã trở nên xộc xệch, lộ ra hai xương quai xanh tinh tế. Làn da trắng sứ khẽ phập phồng, lan tỏa một hơi thở xuân sắc khiến người ta không khỏi liên tưởng viển vông.
Trong não bộ vô thức nhớ lại giấc mơ từng có ở đây. Giấc mơ và hiện thực đan xen vào nhau, mập mờ và m.ô.n.g lung, ngay cả không khí cũng trở nên loãng đi. Anh lại không dám hít thở mạnh mẽ phóng túng, sợ làm cô giật mình thức giấc, để cô phát hiện ra một mình mình tồi tệ hèn hạ như thế này.
Tần Việt cứ thế đứng bên giường, nhìn không biết bao lâu. Cho đến khi anh tỉnh táo lại, trong phòng từ lúc nào đã vương vấn hương thơm thanh khiết lạ lẫm, hòa lẫn với mùi rượu, từng tấc từng tấc xâm chiếm mùi hương vốn có ban đầu.
